Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 313: Anh Hùng Của Cả Nhà
Cập nhật lúc: 2026-03-27 23:21:32
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xem Đàm tỷ thực sự cho uất ức, chị cứ lải nhải mãi thôi, trong lời còn kẹp theo ít câu c.h.ử.i thề, quả thực là hận đến tận xương tủy.
“Nếu chị mà cô là gián điệp, chị thể dây dưa với loại đó chứ! Chị thật sự còn oan hơn cả Đậu Nga nữa em ơi. Đừng để chị gặp cô , nếu chị xé xác cô mất, hại c.h.ế.t chị ! Còn cả cái tên Trịnh Vân c.h.ế.t tiệt nữa, cái đồ bà tám, trong miệng chẳng câu nào t.ử tế. Cái gì mà chúng nịnh bợ tiểu thư thành phố, kết quả vớ đóa hoa ăn thịt , chị phi! Cô chẳng lẽ với chắc!”
Đàm tỷ mắng nhiếc một hồi lâu, Thẩm Ninh chỉ lẳng lặng . Hầu như ai trong khu tập thể cũng chị điểm danh qua một lượt, xả cơn giận , cảm xúc của Đàm tỷ cũng định hơn nhiều.
“Tiểu Ninh , vẫn là em thông minh, bọn họ thứ lành gì nên qua quá gần. Chứ như chị, ngốc nghếch, m.ó.c t.i.m móc phổi đối đãi với , kết quả cái mạng già của chị! là khổ cái quá mà!”
“Đàm tỷ, chị đừng . Chị tâm địa thiện lương, nhiệt tình với , là do những kẻ ý đồ lợi dụng lòng của chị thôi, chị gì cả.”
Được cô an ủi như , tâm trạng Đàm tỷ rõ ràng hơn nhiều, chị vỗ vỗ tay cô.
“Vẫn là em thông minh!”
“Em thông minh gì chứ, chẳng qua là ngày nào em cũng bận tối mắt tối mũi với công việc, nhiều thời gian ở khu tập thể. Chứ nếu , chừng em cũng mấy cô gái đó xoay như chong ch.óng chứ.”
Nghe , trong lòng Đàm tỷ cũng thấy dễ chịu hơn.
Lúc chị mới thực sự lọt tai lời an ủi của Thẩm Ninh, sắc mặt cũng hồng hào trở : “ mà, cũng may là Lê Sam nhà em sự đề phòng, nếu thì chẳng sẽ gây tổn thất lớn đến mức nào nữa! , tay của Lê Sam nhà em thương hả?”
“Vâng, cánh tay trúng một phát đạn, phẫu thuật xong , giờ chỉ xem quá trình hồi phục thế nào thôi.”
Chỉ thôi cũng thấy đau .
“Ôi chao, thế là chịu tội lớn , tẩm bổ cho , đừng để di chứng gì nhé!”
“Vâng, đúng thế ạ, giờ vẫn còn đang ở bệnh viện, đến lúc đó bác sĩ bảo thì thôi!”
Trò chuyện xong với Đàm tỷ, khai thông tư tưởng cho chị xong, Thẩm Ninh còn thuận tiện thu hoạch ba mươi quả trứng gà của nhà chị. Mặc cho Thẩm Ninh từ chối thế nào cũng , Đàm tỷ nhất quyết bắt cô nhận, bảo là để bồi bổ cho Lê Sam.
Bệnh viện.
“Ái chà, hôm nay món trứng hấp ?”
Thẩm Ninh bất lực lắc đầu: “Không từ chối mà, mau ăn , kẻo nhiều trứng thế để hỏng thì phí lắm.”
Lê Sam dở dở : “Anh đang ở cữ .”
“Anh chả quá chứ!” Thẩm Ninh lườm một cái, ánh mắt rơi xuống cánh tay đang treo n.g.ự.c của , “Bác sĩ , viên đạn đó mà lệch thêm một chút xíu nữa thôi là cái tay của coi như phế bỏ.”
Lúc đó thì chẳng khác gì trói gà c.h.ặ.t nữa !
Biết vợ lo lắng, Lê Sam nhe răng , trông vẻ ngốc nghếch.
“Yên tâm bà xã, tay nhất định sẽ hồi phục , y hệt như lúc đầu, em đừng lo! Y thuật bây giờ tiên tiến lắm!”
“ , lập công ? Có khen thưởng gì ? Em là lập công lớn?”
Ban đầu Thẩm Ninh cũng để ý đến chuyện , là lúc chuyện với Đàm tỷ, chị nhắc tới một câu cô mới chợt nhớ .
Lê Sam một tay cầm thìa, xúc cơm đưa miệng, lấp lửng: “Anh cũng rõ lắm, còn xem cấp thế nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-313-anh-hung-cua-ca-nha.html.]
Thẩm Ninh gật đầu, cũng để ý nữa. Dù thì hai vợ chồng cô đối với phương diện hình như cũng quá coi trọng.
Mãi đến ba ngày khi Lê Sam xuất viện về nhà, Thẩm Ninh mới tầm quan trọng của sự việc . Loa phát thanh trong khu tập thể và cả trong quận vang lên thông báo, bảng tin dán giấy đỏ chữ vàng, thậm chí còn đăng lên cả báo.
Lê Sam trở thành Anh hùng mô phạm.
Người vui nhất ai khác chính là ba đứa trẻ. Mặc dù lúc đầu bố thương thì lo lắng thôi, nhưng khi đây là huân chương của hùng, bố của chúng là hùng, thì thái độ khác hẳn.
Chuyện đó ghê gớm lắm chứ, bố chúng là hùng, còn lên báo, đường đứa nào đứa nấy cũng ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c tự hào.
Tuy nhiên, vẫn còn một bất ngờ lớn hơn đang chờ đợi cả nhà.
“Cái gì? Ý là Tết năm nay chúng thể sẽ Kinh Thị?”
Lê Sam gật đầu, nghĩ ngợi một chút bổ sung thêm: “Có khả năng, là khả năng thôi, sẽ điều chuyển đến Kinh Thị. Nghe ý của lão thủ trưởng thì vẻ là như , nhưng cụ thể thế nào vẫn xem quyết định của cấp .”
Thẩm Ninh thật sự ngờ tới, cô trái khuôn mặt Lê Sam, nhịn cảm thán, ngờ con đường quan lộ của tên như , thế mà khả năng điều về Kinh Thị.
Cô đúng là ôm cái đùi vàng !
Lê Sam cô đến mức da đầu tê dại: “Bà xã, em như thế? Nếu em thì sẽ…”
“Đi chứ! Sao ! Nơi như , con em còn đang nóng lòng xem thử đây !”
“Tiểu Lan, thời gian chuyện ở cửa hàng giao cho em nhé, em chịu khó vất vả một chút, cuối năm chị phát tiền thưởng cho !”
Tiểu Lan ăn nhiều “bánh vẽ” của Thẩm Ninh, nhưng nào cũng ăn ngon lành.
“Bà chủ, chị cứ yên tâm , em nhất định sẽ quản lý cửa hàng đấy, để chị nỗi lo về !”
Thẩm Ninh cảm thán một câu, vỗ vỗ vai cô : “Tiểu Lan , em thì chị đây!”
“Thế thì quá, bà chủ dùng quen em là rời xa nhé~”
Hai trêu đùa một lúc, Tiểu Lan đưa tập tài liệu trong tay cho cô: “ bà chủ, siêu thị bên phía ông chủ Văn thể hoạt động . Gần đây cũng tiếp xúc với chúng , hợp tác, nhưng mà chúng hiểu rõ về những lắm, cụ thể hợp tác vẫn xem ý chị.”
Thẩm Ninh “ừm” một tiếng, suy nghĩ một lát vẫn quyết định từ chối.
“Thôi, hiện tại chúng cân nhắc chuyện hợp tác. Nếu khách sỉ thì thể liên hệ, em đưa phương thức liên lạc bên phía Vương Kiệt cho họ.”
“Vâng thưa bà chủ, em .”
Nhìn dáng vẻ hiện tại của Tiểu Lan, quả thực phong thái của một thư ký hàng đầu .
“Công việc mệt quá ? Nếu thấy bận xuể thì tuyển thêm hai nhân viên nữa.”
Không thể để nhân viên ưu tú của cô việc đến mức sinh bệnh .
Tiểu Lan vẫn tươi rói, thậm chí trong nụ còn thêm vài phần đắc ý nho nhỏ.
“Bà chủ, chẳng chị , em là nhân viên ưu tú của chị mà, mấy việc em .”