“Anh chậm thôi, cẩn thận chân.”
Đã đến nước mà lời của vẫn cứ mất hứng như thế, Thẩm Ninh bực thoát khỏi vòng tay , cẩn thận quan sát khuôn mặt đàn ông.
“Gầy nhiều quá, cũng tiều tụy hơn .”
Trong đôi mắt cô tràn ngập sự xót xa.
Lê Sam còn kịp gì, Tiểu Trác bên cạnh lên tiếng : “Chứ còn gì nữa, Đội trưởng ngày nào cũng liều mạng việc, đừng đến chuyện ăn uống, ngay cả ngủ cũng ít, chúng mà còn thấy mệt , lúc nào cũng xông pha hết .”
Ái chà, ngờ chuyện cũ của vạch trần, Lê Sam bất lực liếc một cái.
“Nhìn cái gì mà , là bảo Tiểu Trác trông chừng cho kỹ đấy!”
Thẩm Ninh thực sự tức giận , đúng là chẳng lọt tai lời cô chút nào cả!
“Bà xã, chẳng là do thấy bà con vùng lũ khổ quá , cứ nghĩ thêm chút nào chút nấy, giúp họ là thấy công sức bỏ đều xứng đáng.”
“Em trách chuyện cứu ?” Thẩm Ninh thở dài thườn thượt trong lòng: “Em giận là giận coi trọng sức khỏe của bản , thôi, bây giờ về nhà ngay, nghỉ ngơi cho khỏe!”
Lê Sam ngẩn , chỉ tay về phía chiếc xe tải lớn: “Vẫn còn hàng…”
Tiểu Trác vội vàng tiếp lời: “Đội trưởng, về nghỉ ngơi , ở đây còn chúng mà, cứ giao cho em là .”
Lê Sam: Các đúng là tâm lý quá nhỉ!
“Vậy vất vả cho .”
Thẩm Ninh cưỡng chế kéo về hướng nhà , suốt dọc đường cô cứ khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay , chẳng chẳng rằng câu nào.
“Bà xã, em đừng như , sợ.”
Bây giờ Lê “hèn nhát” Sam mới sợ, trời sợ đất sợ, chỉ sợ vợ mặt nặng mày nhẹ.
“Đồng chí Lê Sam, hiện tại đang tức giận, chuyện, ngoan ngoãn bộ về.”
Phích nước nóng ở nhà vẫn còn đầy ắp, cô pha cho một thùng nước nóng lớn, còn chuẩn sẵn bộ đồ ngủ bằng cotton giặt sạch sẽ thơm tho.
Đợi đến khi tắm rửa xong xuôi bước thì ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng bay từ trong bếp.
“Anh tắm xong , mau qua đây ăn chút gì .”
Thời gian gấp gáp, cô chỉ kịp nấu một bát mì nóng hổi, thêm hai quả trứng ốp la, còn sốt thịt bò băm đậm đà, một nắm rau cải xanh mướt, chỉ ngửi cái mùi thôi cũng khiến chảy nước miếng ròng ròng.
“Oa, bát mì thơm quá, suốt thời gian qua nhớ nhất là tay nghề của vợ đấy!”
Thẩm Ninh lườm yêu một cái, giọng vẫn hết giận: “Mau ăn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-263-nguoi-ve-tu-vung-lu.html.]
Một bát mì to tướng xử lý sạch sẽ chỉ trong nháy mắt, đến cả nước dùng cũng còn một giọt, xem là đói lắm , trong lòng Thẩm Ninh dâng lên nỗi xót xa âm ỉ.
Người ở bên ngoài chịu bao nhiêu khổ cực.
“Ăn xong thì mau ngủ một giấc cho sức, mấy đứa nhỏ dạo nhớ lắm, lát nữa tối học về thấy chắc chắn sẽ bất ngờ lắm cho xem.”
Chỉ là lời còn hết, Thẩm Ninh kêu lên một tiếng, cả nhấc bổng lên trung, hoảng hốt ôm lấy cổ kẻ đầu têu.
“Anh cái gì !”
Lê Sam cứ thế bế cô thẳng lên tầng hai: “Đi ngủ với vợ thôi!”
Thẩm Ninh sợ hãi vỗ mấy cái vai : “Anh đang linh tinh cái gì thế! Đang ban ngày ban mặt đấy!”
“Bọn họ quản trời quản đất, chẳng lẽ còn quản vợ chồng ngủ !”
Người đàn ông đôi khi chuyện đúng là chẳng kiêng nể gì cả.
“Anh tự mà ngủ, ban ngày ban mặt, em còn việc nữa…”
Cô còn hết câu, cả đặt xuống giường, Lê Sam bật quạt máy, cũng xuống theo, ôm c.h.ặ.t lấy vợ, ghì trong lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, hít hà mùi hương quen thuộc, cảm giác trái tim cuối cùng cũng tìm chốn về.
Anh khẽ thở dài thỏa mãn: “Bà xã, nhớ em quá!”
Trong khoảnh khắc ấm áp như , Thẩm Ninh cũng dịu dàng trở , vòng tay ôm lấy eo , rúc n.g.ự.c khẽ “ừm” một tiếng: “Em cũng nhớ lắm.”
“Vậy chúng ngủ thôi!”
Cái gì cơ?
Thẩm Ninh còn kịp từ chối, cả ôm c.h.ặ.t cứng, giống như một con gấu bông cỡ lớn .
Người bên cạnh thế mà nhắm mắt ngủ thật.
Cô rõ là cảm giác gì, ngờ, cái là “ngủ”, thì đúng thật chỉ là ngủ đơn thuần mà thôi.
Nhìn quầng thâm đen mắt , cô thầm thở dài một tiếng, giữ nguyên tư thế động đậy, nhắm mắt cùng chìm giấc mộng…
Mãi cho đến khi lầu truyền đến tiếng chuyện, Thẩm Ninh mới dần dần tỉnh , bầu trời ngoài cửa sổ tối sầm, khiến cảm giác mơ hồ nay là hôm nào.
Cửa phòng vặn mở, Lê Sam từ bên ngoài bước , chạm mắt với cô đang giường, : “Đang định lên gọi em dậy, ngờ em tỉnh .”
“Sao dậy mà gọi em?”
Cô vội vàng dậy, vuốt mái tóc rối, định bước xuống giường thì cổ tay kéo , cả ngã lòng .
Anh một nữa ôm c.h.ặ.t