Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-03-27 23:19:12
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô xong, Đàm tỷ lập tức vỗ n.g.ự.c, “Em Tiểu Ninh yên tâm, mấy bọn chị đều là đáng tin cậy, nhất định sẽ lung tung , ?”
Lưu Kiều Kiều phụ họa đầu tiên, hai cũng vội vàng theo .
“ đúng , bọn chị loại lợi còn khoe khoang .”
“ đúng, bà chủ Thẩm đối với chúng , trong lòng chúng đều ghi nhớ!”
“Chính thế, nhiều chuyện.”
Ai mà những chuyện chứ, còn mua đồ ưu đãi hơn !
Sau khi hẹn xong lượng bánh trung thu đặt mua, Thẩm Ninh nhờ Đàm tỷ tiễn họ ngoài. Một lúc , Đàm tỷ mới vui vẻ mặt .
“Em Tiểu Ninh!”
Thẩm Ninh vẻ mặt như nhặt của hời của chị mà nhịn cong khóe miệng.
“Vất vả cho Đàm tỷ .” Cô đẩy ly nước mặt về phía chị, “Đàm tỷ uống nước .”
Đàm Ức Hương nhận lấy, uống một ngụm lớn, lúc mới thấy thoải mái.
“Vất vả gì , chỉ là thêm mấy câu thôi.” Khóe mắt, chân mày chị đều mang mấy phần đắc ý, “Bề ngoài thì mới hai đến, nhưng riêng tư hỏi chị thì chục . Em gái, cứ chờ xem, chị sẽ kéo một đám khách hàng đến cho em!”
Có những thật sự sinh để bán hàng, ví dụ như Đàm tỷ.
Đương nhiên cũng để chị giúp công, Thẩm Ninh cho chị hưởng hoa hồng, lúc đầu chị cũng nhận, nhưng chịu nổi sự quyết đoán của Thẩm Ninh, bây giờ chị việc đầy nhiệt huyết.
Bánh trung thu cũng cần chị quảng cáo nhiều, mỗi nếm một miếng nhỏ, giá cả, mua tự nhiên sẽ nhiều.
“Đàm tỷ thật lợi hại, hai chị em chị đều lợi hại, mắt của em thế nhỉ, thể quen hai lợi hại như các chị!”
Một tràng khen ngợi sắp chị bay lên tận mây xanh.
“Có gì , chị đây chỉ là cái miệng yên , thích tìm chuyện phiếm, đây cũng chuyện gì khó khăn, thì chị cầu nối thôi.” Chị xua tay, “Quan trọng nhất vẫn là đồ ăn ngon, mới thích!”
Thẩm Ninh lấy một túi bánh trung thu đưa cho chị.
Chị vội vàng từ chối, “Làm gì ? Chị vẫn còn bánh trung thu mà! Em cho nhiều quá!”
“Cái khác, cái là nhân thịt, còn nhân trứng hoàng, cho hai đứa nhỏ nếm thử, ngon lắm đấy!”
Khu tập thể gần đây nhiều mua những hộp bánh trung thu gói bằng giấy dầu, bánh to, vị ngon, mà mua đặc biệt nhiều.
Không chỉ phụ nữ mua, mà nhiều đồng chí cũng mua.
Còn đến Trung thu mà khí trong khu cảm thấy đậm đặc .
Ai ai cũng ăn bánh trung thu.
“Chủ nhiệm Bành, ở đó ?”
Cửa văn phòng gõ, một cô gái mặc áo sơ mi hoa nhí, tết hai b.í.m tóc lớn, tay xách đồ, nở một nụ nịnh nọt bước .
“Cô là?”
Bành Tú Vân đ.á.n.h giá cô gái mặt, trông lạ, chắc chắn là từng gặp.
“Ồ, là nhà của Tu Quốc Hào ở tiểu đội năm, mới đến đây lâu, nhiều quen, nên đặc biệt đến thăm chủ nhiệm ạ.”
Ánh mắt bà dừng hộp bánh trung thu tay cô gái, cô vội vàng đặt lên bàn bà , “Đây, đây là bánh trung thu mua, đều bánh ngon lắm, biếu chủ nhiệm nếm thử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-256.html.]
Lông mày Bành Tú Vân nhíu , mang theo vài phần dò xét, “Cô gì !”
Cô gái dọa sợ, hoảng hốt xua tay, “ gì cả, gì cả, chỉ là đều ngon, nghĩ là đầu gặp chủ nhiệm, mang cho ngài một ít. , thật sự ý gì khác, chỉ hỏi, khu chúng sắp xếp công việc cho nhà ạ?”
“Cô cái thói gì ? Cầm đồ của cô , nhà trong khu đến đăng ký , chuyện công việc sẽ sắp xếp!”
Cô gái ngờ phản ứng của chủ nhiệm Bành lớn như , chút hiểu, cẩn thận cầm hộp bánh trung thu lên, lúc rời miệng vẫn nhịn lẩm bẩm một câu.
“Không bánh trung thu nhà đoàn trưởng Lê mang biếu mặt mũi …”
“Đợi !”
Trong một văn phòng rộng lớn tập trung ít , về cơ bản đều là các nữ đồng chí, vẻ mặt họ cho lắm, và họ đều một điểm chung, đó là đều là nhóm nữ đồng chí đến gây sự cửa nhà đoàn trưởng Lê.
Khi thấy Bành Tú Vân tới, ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía bà .
“Chủ nhiệm Bành, công việc của chúng khi nào mới giải quyết ạ?”
“ đúng , chúng đợi bao lâu , sắp đến lễ , nhà thật sự sắp gì ăn .”
“ , chẳng lẽ chúng cứ chờ đợi trong vô vọng ?”
“Lãnh đạo của chúng , phụ nữ thể gánh nửa bầu trời, chúng thể ở nhà sâu mọt ăn bám ! Chúng cũng thể cống hiến sức cho tổ chức mà!”
Lần nâng tầm vấn đề lên cao.
Trên mặt Bành Tú Vân cũng là một vẻ khó xử, “Những gì các chị đều , tâm trạng của các chị cũng thể hiểu, nhưng bây giờ các vị trí công việc của chúng thật sự đủ, vốn dĩ nếu giúp một tay, chúng cũng thể… thôi bỏ .”
Mọi , đều chủ nhiệm Bành đang đến ai, nhưng ai thêm gì nữa.
Họ về nhà dạy dỗ một trận trò.
Bành Tú Vân bộ dạng nhát gan của họ, trong lòng khỏi khinh bỉ, vô dụng.
“ chúng vốn dĩ kế hoạch, sắp đến Tết Trung thu , chúng vốn kế hoạch tổ chức cùng bánh trung thu, nhà chúng chỉ thể tự ăn, mà còn thể mang biếu và bán ngoài.”
Nghe , vẻ đúng là một mối ăn !
“Chỉ là…” Bà chuyển giọng, một thở dài khiến tất cả đều cảm thấy , “ gần đây trong khu hình như bán bánh trung thu , cách của chúng lẽ khả thi nữa, đến lúc đó đầu , khiến vất vả một phen.”
Lời , như một giọt nước rơi chảo dầu nóng, lập tức nổ tung.
“Ai !”
“Sao mà vô liêm sỉ thế!”
“ , , bánh trung thu còn thể là nhà ai bán chứ, chỉ một nhà đó thôi!”
“Nhà nào?”
“Nhà nào mở siêu thị, thì nhà đó bán chứ !”
“Không chứ, vô liêm sỉ , thế tất cả việc kinh doanh đều cho một nhà là !”
“Chủ nhiệm Bành, chị giúp chúng chứ, ai bắt nạt như !”
“ đó, thể bắt nạt như !”
Có thể là gây sự phẫn nộ của đám đông, trong lòng Bành Tú Vân hả hê, chỉ mong ngọn lửa cháy càng to càng !