Thập Niên 80: Mị Là Mẹ Kế Có Cửa Hàng Tích Điểm - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-03-27 23:17:53
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những lời lẽ cũng an ủi ông chủ Cao một chút, sắc mặt ông dịu một chút, “Vậy xin nhận lời chúc của bà chủ Thẩm!”

 

Dù thế nào nữa, ông vẫn kéo chủ đề về tờ giấy trong tay, “Dù thì nếu bà chủ Thẩm nhu cầu về xe cộ, thể liên lạc với nhé!”

 

“Nhất định, nhất định.”

 

Sau khi đưa thông tin liên lạc của , ông chủ Cao mới hài lòng rời .

 

Nhìn bóng lưng ông chủ Cao rời , và những chiếc xe đang chạy đường, ánh mắt Vương Kiệt trầm xuống, đang suy nghĩ điều gì đó.

 

“Tiểu Kiệt? Tiểu Kiệt?”

 

Thẩm Ninh đẩy đẩy cánh tay bên cạnh, cô mới hồn.

 

“Chị Tiểu Nịnh, ạ?”

 

với ánh mắt trêu chọc, đôi mày thanh tú cong cong, “Em xem, em đang nghĩ gì thế? Nghiêm túc ? Chị gọi mấy thấy, , thành thật sẽ khoan hồng đó~”

 

Vẻ trêu chọc , lập tức khiến cô gái vội vàng phản bác, “Không , trời ạ, chị nghĩ , em suy nghĩ lung tung.”

 

“Được , em em , em cho chị , em đang nghĩ gì thế? Nghiêm túc ?”

 

“Trời ạ, thật sự nghĩ lung tung mà!” Cô liếc chiếc xe tải lớn đang từ từ chạy tới, chân thành hỏi, “Chị, chị xem để rể em học lái xe thì thế nào?”

 

Hóa đang nghĩ đến chuyện , Hồ Trường Thanh ước chừng còn nghỉ ngơi một thời gian, hơn nữa nếu tiếp tục nhà máy, với tính cách của e là khó lên cấp quản lý, trong nhà máy nếu quản lý, sẽ luôn nhiều trẻ hơn đến thế công việc như dây chuyền sản xuất.

 

Cho dù thể đến già, nhưng khi già thì ?

 

Không một chút đảm bảo nào.

 

Bây giờ cảm thấy việc trong nhà máy định, nhưng sự định cũng chỉ là mắt.

 

Vương Kiệt nghĩ một con đường , tính cách của Hồ Trường Thanh thể chịu công việc nhàm chán, hơn nữa bản cẩn thận, nhưng việc lái xe vẫn xem ý .

 

“Chị thấy cũng tệ, dù là tự mua xe về lái, là lái xe cho khác, đều là một công việc , chị nghĩ em vẫn nên về bàn bạc với chị gái và rể , dù cũng hỏi ý kiến của họ.”

 

“Vâng, em về sẽ với chị gái và rể.”

 

Một tiếng “tút”, tuy Trác Quảng Tông bấm còi nhẹ, nhưng chịu nổi xe lớn, tiếng còi đủ lớn, dọa hai họ giật nảy .

 

Trác Quảng Tông cũng giật , ngờ còi của chiếc xe tải còn mạnh hơn cả chiếc xe lái trong quân đội.

 

“Xin , ngờ còi to như , bà chủ Thẩm, hai mau lên .”

 

Xe tải thật sự cao, hai họ lên xe còn kéo một tay mới .

 

Vương Kiệt thấy mới lạ, đây là đầu tiên chiếc xe cao như , tầm khác.

 

Có cảm giác như quân lâm thiên hạ.

 

Thẩm Ninh thì nghiêm túc dặn dò , “Xe tải lớn như , hai bên, cả phía xe đều là điểm mù, lúc lái xe cẩn thận một chút, chỉ vì an của khác, mà còn vì chính , ?”

 

Trác Quảng Tông cảm động, gật đầu thật mạnh, “Vâng, chị dâu, em sẽ ghi nhớ.”

 

Trên đường lái chiếc xe tải lớn như về, quả thật oách, nhưng gần nhà Vương đại tỷ chỗ trống để đỗ xe, hơn nữa khi xuất phát còn hàn điện, mui thùng xe , đồ điện t.ử quý giá thể chịu mưa gió.

 

Còn một giá cố định, còn nhiều việc.

 

May mà gần nhà Vương Kiệt một khu đất trống, quy hoạch để gì, thi công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-mi-la-me-ke-co-cua-hang-tich-diem/chuong-210.html.]

 

“Ngày mai chuyện xe cộ chị giao quyền cho em nhé!” Thẩm Ninh từ trong túi xách lấy mấy tờ tiền một trăm tệ.

 

“Thừa trả thiếu bù, em cứ ghi sổ .”

 

Người đàn ông vốn định gì đó, suy nghĩ một chút liền nhận lấy, “Bà chủ yên tâm, nhất định sẽ tính toán sổ sách rõ ràng.”

 

Cô bật , “Không , cứ như bình thường là .”

 

Còn cô, tự nhiên là việc quan trọng hơn !

 

Đến Nam Thành lâu như , ngày nào cũng bận rộn việc việc , bỏ bê mấy đứa trẻ.

 

Ngoài việc đến nhà họ Quách chơi hai , duy nhất chơi là do Vương đại tỷ dẫn , còn suýt xảy chuyện.

 

Nghĩ như , rõ ràng là dẫn chúng chơi, kết quả chỉ là đổi một nơi khác, vẫn thấy với chúng.

 

“Kiến Quốc, Kiến Quân, Tiểu Hoa, còn cả Linh Linh nữa, ngày mai chúng chơi ?”

 

Kiến Quân ngay lập tức cảm thấy cánh gà trong bát cũng còn thơm nữa, vụt một cái dậy khỏi ghế, mắt sáng rực, “Thật ạ? Mẹ! Mẹ thật sự dẫn chúng con chơi ?”

 

Trên má Tiểu Hoa còn dính hạt cơm, cũng theo đó mắt sáng long lanh Thẩm Ninh.

 

Lập tức càng cảm thấy áy náy hơn.

 

“Đương nhiên là thật , hỏi thăm một nơi, đảm bảo các con sẽ thích.”

 

Hồ Linh Linh bố , cũng rụt rè mang theo vẻ mong đợi hỏi, “Bố , con thể chơi cùng dì Thẩm và các em ạ?”

 

Vương đại tỷ chút do dự, “Chuyện phiền quá ?”

 

Cô còn trả lời, cánh tay bé bên cạnh chạm , đôi mày nhỏ của Kiến Quốc nhíu .

 

“Mẹ, chúng con cần chơi , cứ lo công việc của ! Em trai và em gái con sẽ trông chừng chúng!”

 

Ôi, đây là bảo bối tuyệt thế gì , khiến cô càng cảm thấy xót xa, cảm thấy áy náy thế !?

 

Cô choàng tay qua vai Kiến Quốc, “Cảm ơn Kiến Quốc luôn giúp trông các em nhé, mới thể nhanh ch.óng xong việc của , bây giờ thời gian rảnh thể dẫn các con chơi !”

 

Lại tủm tỉm Vương đại tỷ, “Để Linh Linh cùng , đông mới náo nhiệt chứ, hơn nữa thời gian Linh Linh cũng giúp chăm sóc Tiểu Hoa nhà cô mà, con bé đúng là một chị !”

 

“Đều là những đứa trẻ ngoan, đây là phần thưởng cho những đứa trẻ ngoan của chúng !”

 

[Ting! Độ hảo cảm của Lê Kiến Quân +1000!]

 

[Ting! Độ hảo cảm của Lê Tiểu Hoa +1000!]

 

[Ting! Độ hảo cảm của Lê Kiến Quốc +2000!]

 

Sáng sớm hôm , trời còn tờ mờ sáng, mới hơn năm giờ, mấy đứa trẻ ăn mặc chỉnh tề, phấn khích thôi.

 

Thật ghen tị với năng lượng của bọn trẻ.

 

Nếu thể chia cho cô một chút thì .

 

Thẩm Ninh thầm thở dài trong lòng, đếm thầm mười giây, vẫn nhanh nhẹn bò dậy khỏi giường.

 

Bên ngoài cùng bọn trẻ đến còn Vương đại tỷ, lẽ cảm thấy ngại, nên mua nhiều đồ đến.

 

 

Loading...