Thập Niên 80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con - Chương 369: Tuyển Rể Tới Nhà, Lão Súc Sinh Tức Hộc Máu
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:32:46
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kén rể ở rể?” Lâm Vĩnh Niên khẩy, “Đàn ông con trai tiền đồ, đứa nào chịu ở rể? Chỉ loại đàn ông vô dụng mới rể nhà thôi.” Loại đàn ông đó đường cũng những thằng đàn ông khác nhổ nước bọt, c.h.ử.i cho là đồ vô dụng.
Lệ Vân Thư vặc : “Ai bảo chỉ đàn ông vô dụng mới ở rể? Nhà thơ lớn Lý Bạch cũng từng ở rể đấy, ông dám bảo vô dụng ?”
Lâm Vĩnh Niên mấp máy môi nên lời: “…” Lý Bạch thì , hồi nhỏ cũng từng học vài bài thơ của ông , quả thực là một nhà thơ lớn nổi tiếng thế giới.
“Bà, bà đừng mà bừa…” Một nhà thơ lớn tài hoa như Lý Bạch thể ở rể ?
“ bừa , tin ông tự thư viện mà lật sách xem.” Một chỉ mới học qua lớp bình dân học vụ như cô quả thực gì về Lý Bạch, nhưng hồi già lúc xem tivi cùng Lâm Vĩnh Niên, cô từng thấy một chuyên gia lịch sử chuyên giảng giải về cuộc đời Lý Bạch nên mới nhớ . Cô nhớ lúc đó Lâm Vĩnh Niên dấu hiệu lú lẫn mà vẫn thể chấp nhận sự thật , cứ lẩm bẩm mãi: “Người tài hoa như thể ở rể chứ?”
“Sau , sẽ tìm cho Tiểu Ngọc một trai học thức, ngoại hình sáng sủa, tam quan ngay thẳng về rể. Để hai đứa nó cùng hiếu thảo với , cháu sinh cũng mang họ .”
Lâm Vĩnh Niên hừ lạnh một tiếng: “Mang họ bà cái gì? Là mang họ !” Bà chắc quên mất Tiểu Ngọc mang họ Lâm .
Lệ Vân Thư Lâm Vĩnh Niên, thản nhiên : “Ồ, quên cho ông , Tiểu Ngọc đổi sang họ .”
Lâm Vĩnh Niên xong liền nổi trận lôi đình: “Bà lấy quyền gì mà đổi họ cho Tiểu Ngọc? Nó là con gái , là m.á.u mủ của nhà họ Lâm .”
Lệ Vân Thư vô cùng bình thản đáp: “Ông Tiểu Ngọc là con gái ông, là m.á.u mủ nhà họ Lâm, từ lúc chúng ly hôn đến giờ, ông đến thăm con bé nào ? Đã đóng cho con bé đồng học phí nào, cho con bé một cắc tiền sinh hoạt phí nào ?”
Lâm Vĩnh Niên sững một chút, lớn tiếng ngụy biện: “Là do bà cần.”
“ ông cũng từng ý định cho, đúng ?” Lệ Vân Thư lạnh lùng hỏi vặn . “Từ nhỏ đến lớn ông quan tâm đến Tiểu Ngọc ? Có cho con bé một đồng tiền tiêu vặt nào ? Có hỏi han con bé câu nào ? Lúc mua kẹo cho bọn trẻ, ông bao giờ nghĩ đến việc mua ba phần ?”
“…” Lâm Vĩnh Niên hỏi đến cứng họng. Hắn quả thực từng quan tâm đến con ranh Tiểu Ngọc , lúc mua kẹo cũng chẳng bao giờ nhớ đến nó.
“Làm như đây bà mua đồ cho bọn trẻ thì mua đủ ba phần .” Trước đây bà cũng giống , trọng nam khinh nữ, chỉ quan tâm đến hai thằng con trai, đối xử tệ bạc với Tiểu Ngọc, còn thường xuyên mắng c.h.ử.i nó. Mua quần áo, mua giày dép lúc nào cũng nghĩ đến Quốc Đống và Kiến Thiết đầu tiên. Bây giờ bà lấy tư cách gì mà chất vấn ?
Lệ Vân Thư vô cùng thẳng thắn thừa nhận: “Trước đây thế, cũng giống ông, trọng nam khinh nữ, chỉ quan tâm đến hai đứa con trai. cũng , mắc nợ Tiểu Ngọc, nhưng chẳng cũng ảnh hưởng bởi cái nhà Lâm Vĩnh Niên ông ? Cho nên lúc ly hôn chỉ đòi nuôi Tiểu Ngọc, thể để con bé ở cái gia đình dị hợm đó hầu cho các , các nhồi sọ, đồng hóa, tiếp tục khổ thế hệ . đối xử với con bé, bù đắp cho con bé, dành cho con bé tất cả tình yêu thương của một , để con bé trở thành một cô gái tự tin, tỏa sáng, vui vẻ và hạnh phúc.”
Tiểu Ngọc bây giờ ngày càng tự tin, ngày càng tỏa sáng, vô cùng dũng cảm và thông minh, thể thấy sự lựa chọn của cô là chính xác.
Khóe mắt Lâm Vĩnh Niên giật giật vì tức giận. Cái bà Lý Thư Bình nhà họ Lâm bọn họ cứ như hang hùm miệng sói ăn thịt bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ly-lao-ba-trong-sinh-da-chong-bo-con/chuong-369-tuyen-re-toi-nha-lao-suc-sinh-tuc-hoc-mau.html.]
“Dù thế nào nữa, bà cũng phép đổi họ của Tiểu Ngọc, như thế là chối bỏ tổ tông.”
“Đương nhiên là phép.” Lệ Vân Thư dõng dạc, “Tiểu Ngọc là do mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, bao nhiêu đau đớn sinh nở đều do chịu, cũng là do một tay nuôi lớn. Bây giờ con bé sống với , do nuôi dưỡng, cho ăn học, đương nhiên quyền đổi họ cho con bé theo họ . Hơn nữa, tổ tông nhà họ Lâm các cũng chẳng gì đáng tự hào, Tiểu Ngọc cũng từng hưởng chút phúc lộc nào từ tổ tông nhà họ Lâm, cái thứ tổ tông đó thì gì đáng để nhận chứ?”
“Bà…” Lâm Vĩnh Niên chỉ tay mặt Lệ Vân Thư, tức đến mức thốt nên lời. Một lúc lâu mới rặn một câu: “Tổ tông nhà họ Lâm gì nữa, thì cũng còn hơn Tiểu Ngọc theo họ bà, đến cái gốc gác tổ tông cũng chẳng . Hàng năm đến tiết Thanh Minh, rằm tháng Bảy còn chẳng dập đầu bái lạy về hướng nào!”
Nghe , Lệ Vân Thư sững . Lâm Kiến Thiết cho và Lâm Quốc Đống chuyện cô tìm nhà ? Hắn thể thốt những lời , chứng tỏ Lâm Kiến Thiết hề hé răng. Lâm Vĩnh Niên đang lấy chuyện cô là trẻ mồ côi để mỉa mai. bây giờ cô tìm , tổ tông của là ai , nên những lời của Lâm Vĩnh Niên căn bản thể tổn thương cô nữa.
“Ai thèm quan tâm chứ?” Lệ Vân Thư nhún vai tỏ vẻ bất cần.
“Bà, bà đổi họ của Tiểu Ngọc cho ngay!” Lâm Vĩnh Niên gân cổ lên lệnh.
Lệ Vân Thư dứt khoát: “Không đổi, Tiểu Ngọc sẽ mang họ . Trong lòng ông chỉ hai thằng con trai quý hóa của ông thôi, từng quan tâm đến Tiểu Ngọc, cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến con bé. Sau ông ốm đau liệt giường thì mà tìm mấy thằng con trai của ông , đừng đến quấy rầy Tiểu Ngọc nhà . Làm thì liêm sỉ một chút.”
Nói xong, Lệ Vân Thư bẻ lái xe đạp, đạp một mạch xa tít tắp. Lâm Vĩnh Niên chôn chân tại chỗ, theo bóng lưng xa dần của cô, tức đến nhức cả đầu.
Lệ Vân Thư về đến cửa tiệm sủi cảo liền gọi Tần Dã xách đồ. Tần Dã bước , thấy chăn đệm buộc xe là ngay mua cho .
“Mẹ, chăn ở nhà con vẫn đắp mà, cần mua đồ mới cho con .”
Lệ Vân Thư : “Mấy cái chăn ở nhà con dùng bao nhiêu năm , gì còn ấm nữa. Vẫn mua đồ mới thôi, đồ mới đắp mới ấm.”
Tần Dã vuốt ve lớp chăn bông mềm mại, trái tim cũng như bọc trong lớp bông gòn, ấm áp mềm mại. Hai con khuân hết đồ đạc xe đạp sân , những thứ mua cho phòng Tần Dã đều chuyển phòng . Lệ Vân Thư bảo Tần Dã đóng hai cái đinh lên tường, cô dùng dây luồn qua rèm cửa, bảo treo lên đinh. Chiều dài và chiều rộng của rèm cửa in, khả năng cản sáng cũng . Ban ngày ngủ trưa, chỉ cần kéo rèm là ánh sáng lọt . Vẫn còn thời gian, Lệ Vân Thư tranh thủ lúc trời nắng mang bộ ga gối bốn món giặt, đợi khô là thể l.ồ.ng dùng ngay.
Lâm Vĩnh Niên về đến nhà liền uống t.h.u.ố.c cảm bác sĩ kê. Thuốc uống gây buồn ngủ, liền bảo Tuấn Tuấn sân chơi với mấy đứa trẻ con khác, đừng chạy lung tung, còn thì về phòng ngủ.
“Tuấn Tuấn ngã thành thế mà ông vẫn ngủ ? Ông trông trẻ con kiểu gì ?”
“Cô nhỏ thôi ? Ba cũng đang ốm mà.”
Lâm Vĩnh Niên đ.á.n.h thức bởi một trận cãi vã. Hắn chống tay xuống giường, mơ màng dậy, vẫn thấy đầu óc ong ong. Nghe Tuấn Tuấn ngã, cố gượng dậy bước xuống giường. Vừa đến cửa thấy tiếng Trương Kiều the thé: “Ông ốm trông trẻ con thì đừng đón Tuấn Tuấn về? Đón về trông nom cẩn thận, xem cằm thằng bé ngã xước hết cả đây . Nếu về kịp thấy, Tuấn Tuấn còn chẳng ai ngó ngàng tới cơ.”
“Ngày ngày ở nhà ăn bám, đến đứa trẻ con cũng trông xong, cần cái loại ông nội như ông để gì?”