Diệp Phương Phi tờ lịch bàn, thở phào một dài. Xem đồng hồ, qua giờ tan . Cô về nhà một chuyến , chuyện với con trai và con gái một lúc mới lái xe đến quân đội.
Thẩm Chiếm Huân mấy ngày nay ở quân đội, Diệp Phương Phi qua đó ở cùng . Nơi Thẩm Chiếm Huân đang ở hiện tại là một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, một bếp một vệ sinh, cơ sở vật chất đầy đủ.
Diệp Phương Phi đặt đồ kho mua lên bàn , bật tivi, lấy sủi cảo đông lạnh trong tủ lạnh , luộc tám cái. Cô xem tivi ăn.
Mà lúc , Thẩm Chiếm Huân đang ở trong văn phòng thủ trưởng, khi thấy nhiệm vụ lập tức thực thi, sững sờ. Trong lòng thầm nghĩ, giấc mơ của vợ thành sự thật .
Vương Thanh Phong : “Chiếm Huân, tình hình khẩn cấp, cần lập tức xuất phát đến sân bay, hỗ trợ giải cứu một nhân vật quan trọng.”
Mộng Vân Thường
“Rõ, thủ trưởng.”
Thẩm Chiếm Huân giơ tay chào theo điều lệnh quân đội, nhanh: “Thủ trưởng, để đảm bảo sơ suất nào, cần dẫn theo hai cấp ăn ý cùng, mong phê chuẩn.”
Vương Thanh Phong kinh ngạc một cái, lập tức gật đầu: “Chuẩn y, mau ch.óng sắp xếp, nửa tiếng nữa xuất phát.”
Thẩm Chiếm Huân từ văn phòng thủ trưởng bước , dặn dò hai cấp chuẩn , nửa tiếng tập hợp. Anh nhanh ch.óng trở về ký túc xá.
Diệp Phương Phi đang gặm chân gà, thấy tiếng mở cửa, nhe răng với : “Em mua đồ kho thích ăn , mau rửa tay , hai vợ chồng cùng gặm.”
“Vợ , xuống phía Nam một chuyến, sắp xuất phát …”
Thẩm Chiếm Huân còn hết câu, thấy sắc mặt cô trở nên trắng bệch. Chân gà tay “bạch” một tiếng rơi xuống đất.
Thẩm Chiếm Huân vội vàng ôm lấy cô an ủi: “Đừng lo lắng, chuẩn , tuyệt đối sẽ chuyện gì .”
“Anh thể ?” Diệp Phương Phi ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài má.
Trái tim Thẩm Chiếm Huân như ai hung hăng vặn xoắn, dùng ngón cái lau nước mắt cho cô. Khó nhọc : “Phương Phi, là một quân nhân…”
Diệp Phương Phi vùi đầu n.g.ự.c , c.ắ.n mạnh một cái lên n.g.ự.c .
“Thẩm Chiếm Huân, nhất định bình an trở về.”
“Nếu , em nhất định sẽ tái giá, đến lúc đó khác sẽ tiêu tiền của nhà , ngủ với vợ của , còn đ.á.n.h con của …”
Thẩm Chiếm Huân nổi giận, dùng sức bóp cằm cô: “Diệp Phương Phi, em c.h.ế.t ?”
đôi mắt đẫm lệ của cô, lòng bỗng mềm nhũn, sức xoa xoa mặt cô.
“Biết .”
Anh nghiến răng nghiến lợi : “Đời , em chỉ thể là vợ của , thằng đàn ông nào dám chạm em một cái, kiếp sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ket-hon-khong-dong-phong-ong-xa-quan-quan-tro-ve-tron-tron-mat/chuong-430-nguyen-doi-nay-cua-anh-chi-co-cau-vong-khong-con-mua-gio.html.]
………
Thẩm Chiếm Huân , Diệp Phương Phi cánh cửa đóng c.h.ặ.t, trong lòng trống rỗng. Trên tivi đang chiếu một bộ phim thần thoại, nữ yêu tinh nghiêng nước nghiêng thành đang đút rượu cho Trụ Vương. Một tiếng “Đại vương” nũng nịu vang lên khiến Diệp Phương Phi bừng tỉnh.
Cô mờ mịt hai bóng quấn lấy tivi, chằm chằm nửa ngày cũng đang chiếu cái gì. Cô dứt khoát tắt tivi, cất chỗ đồ kho còn tủ lạnh, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh. Làm chút việc nhà sẽ giúp cô suy nghĩ lung tung.
Diệp Phương Phi tối nay thể lái xe nên về nhà. Cô chiếc giường trong phòng ngủ, ngửi mùi hương quen thuộc vương gối, hít một thật sâu. Tự nhủ với bản , Thẩm Chiếm Huân nhất định sẽ bình an trở về, sẽ .
Bản xuyên đến đây, đổi bộ quỹ đạo trong cuốn sách đó . Thẩm Chiếm Huân tuyệt đối sẽ kết cục như nữa, cũng nên như .
Diệp Phương Phi thức trắng một đêm, sáng sớm đến công ty, nhưng chẳng tâm trí việc. Cô đẩy hết cuộc tiếp khách. Còn dặn dò thư ký, hôm nay gặp bất kỳ ai. Ngay cả bữa trưa cũng là Trình Tú mang đến văn phòng cho cô.
Cô chằm chằm chiếc điện thoại bàn, chỉ cần nó reo lên, cô sẽ lập tức nhấc máy. nào cũng là sự thất vọng.
Mà lúc , Thẩm Chiếm Huân và vài lính đặc chủng đang đối đầu với một nhóm lính đ.á.n.h thuê nước ngoài trong rừng rậm. Hai cấp của đang ẩn nấp những tán cây rậm rạp, giá s.ú.n.g b.ắ.n tỉa. Khác với trong sách, nhờ lời nhắc nhở của Diệp Phương Phi, Thẩm Chiếm Huân sắp xếp từ , của họ mới là phe ẩn nấp trong bóng tối.
………
Năm giờ chiều, điện thoại reo lên.
Diệp Phương Phi nuốt nước bọt, giọng run run: “Alo.”
Đầu dây bên truyền đến một tiếng trầm thấp quen thuộc: “Đang đợi điện thoại của ?”
Diệp Phương Phi mừng rỡ rơi nước mắt, nhưng vẫn trái lương tâm: “Không , em đang đợi điện thoại của cún con.”
Không đợi Thẩm Chiếm Huân lên tiếng, cô hỏi tiếp: “Có thương ?”
Thẩm Chiếm Huân khẽ: “Yên tâm, đàn ông của em vẫn nguyên vẹn sứt mẻ gì, về cho em kiểm tra.”
Sau đó trịnh trọng lời cảm ơn cô: “Vợ , may nhờ em nhắc nhở, bọn mới thể bố trí từ , nếu , nhiệm vụ e là suôn sẻ như .”
“Chỉ cần các bình an là .” Diệp Phương Phi : “Vậy khi nào về?”
“Ngày .”
“Được, em và các con đợi khải , đến lúc đó sẽ mời ăn một bữa thịnh soạn.”
Diệp Phương Phi cúp điện thoại, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, cả đều nhẹ nhõm. Kiếp nạn của Thẩm Chiếm Huân bình an vượt qua, hy vọng cuộc đời của chỉ cầu vồng, còn mưa gió.
Cô cửa sổ sát đất, bao giờ cảm thấy ráng chiều ở Kinh Thị rực rỡ ch.ói lọi đến thế.