Thập Niên 80: Kết Hôn Không Động Phòng! Ông Xã Quan Quân Trở Về Trợn Tròn Mắt - Chương 396: Phát Hiện Gian Tình
Cập nhật lúc: 2026-04-07 09:51:21
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày cuối cùng trong kỳ nghỉ của Thẩm Chiếm Huân, mấy thả .
Hoa Thịnh gọi điện thoại cho Tống Thiệu Quang để cảm ơn, còn mời và Thẩm Chiếm Huân ngoài ăn cơm, nhưng từ chối.
Đến đây, sự việc khép .
Phía chờ đợi bọn họ là gì? Sẽ pháp luật xét xử.
………
Thẩm Chiếm Huân thu dọn xong hành lý, gọi Thẩm Thanh Lâm văn phòng.
“Thẩm Chiêm Bình vẫn về ?”
Thẩm Thanh Lâm lắc đầu: “Chưa ạ, sáng nay em ngang qua cửa hàng của bọn họ, cố ý dừng một cái, thấy .”
“Vậy những chuyện phía giao cho đấy.” Thẩm Chiếm Huân xách hành lý lên: “Đồ đạc nhiều, đạp xe ba gác đưa ga tàu.”
“Anh, xe em chuẩn sẵn sàng .” Thẩm Thanh Lâm híp mắt vác một cái túi khác lên.
Thẩm Chiếm Huân vỗ vỗ vai , khi chào tạm biệt nhà, liền xuất phát ga tàu.
Anh lên tỉnh , đó mới máy bay về quân khu.
Thẩm Thanh Lâm đưa lên xe, đang chuẩn đạp xe về xưởng, thì thấy Thẩm Chiêm Bình và cả vác túi lớn túi nhỏ, từ trong ga tàu .
Bắt đầu từ nửa đầu năm nay, hai vợ của riêng .
Bây giờ Thẩm Chiêm Bình xuống phía Nam lấy hàng, đều dẫn theo cả Thẩm Chiêm Đào.
Thẩm Thanh Lâm thầm nghĩ, đúng là bố khéo gặp khéo, khéo đến tận nhà .
Cậu đảo mắt một vòng, liền đẩy xe ba gác đến mặt hai .
“Anh Chiêm Đào, Chiêm Bình, hai về ?”
“Ô, là Thanh Lâm .” Hai em ném mấy cái túi xuống đất, mệt mỏi thở hổn hển.
“Sao ở đây?” Thẩm Chiêm Bình hỏi .
Trước quan hệ của bọn họ cũng coi như tàm tạm, bình thường cũng sẽ tụ tập chuyện phiếm.
Từ lúc Thẩm Thanh Lâm đến chỗ Diệp Phương Phi việc, quan hệ liền nhạt dần.
Ngoại trừ lễ tết chuyện với một lúc, bình thường ít khi qua .
Chủ yếu là cũng chạm mặt .
Thẩm Thanh Lâm cũng giấu , là đến tiễn Thẩm Chiếm Huân.
Chuyện Thẩm Kiến Hoa và Vương Thu Sinh bắt, Thẩm Chiêm Bình cũng , liền tò mò hỏi một câu.
“Hóa là Chiếm Huân về, chuyện của chú hai giải quyết xong ?”
“Đã giải quyết xong .” Thẩm Thanh Lâm xong, vẻ mặt thôi .
Thẩm Chiêm Bình , : “Thanh Lâm, chuyện gì khó xử ? Anh em chúng ngoài, lời gì cứ thẳng, nếu thể giúp , tuyệt đối chối từ.”
Thẩm Thanh Lâm do dự một lúc, đột nhiên ngẩng đầu Thẩm Chiêm Bình, dường như hạ quyết tâm nào đó.
“Chiêm Bình, chúng từ nhỏ lớn lên cùng , dù thế nào nữa, chuyện cũng thể giấu .”
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Thẩm Chiêm Bình càng thêm nghi hoặc.
“Ở đây chuyện tiện, tìm một chỗ yên tĩnh, sẽ rõ ràng với .” Thẩm Thanh Lâm đống đồ đạc đất, : “Để hành lý của hai lên xe ba gác của , lát nữa đưa hai về.”
Thẩm Chiêm Bình và Thẩm Chiêm Đào , chút yên tâm, đây chính là hàng trị giá gần một vạn tệ.
Ngộ nhỡ Thẩm Thanh Lâm nảy sinh ác ý, hối hận cũng kịp.
Thẩm Thanh Lâm thấu tâm tư của hai em, trong lòng bĩu môi.
Trên đầu xanh lè xanh lét đến mức thể nổi nữa , lòng nhắc nhở, Thẩm Chiêm Bình cái đồ ch.ó mà còn nghi ngờ .
Nếu Chiếm Huân dặn dò, mới lười quản chuyện chăn gối của khác.
Cậu giả vờ như , cố tỏ vẻ sốt ruột : “Mau khiêng đồ lên , lát nữa còn về quê, hôm nay là sinh nhật bố , còn về chúc thọ ông cụ nữa.”
Thẩm Chiêm Bình chỉ do dự một chớp mắt, hai em liền khiêng mấy cái túi lên.
Trong lòng nghĩ là, cả nhà già trẻ của Thẩm Thanh Lâm đều ở trong thôn, bây giờ công việc đàng hoàng, chắc sẽ chuyện trộm gà bắt ch.ó .
Thẩm Thanh Lâm đưa bọn họ đến một con đường hẻo lánh, để Thẩm Chiêm Đào trông hàng, và Thẩm Chiêm Bình một góc bên cạnh.
“Thanh Lâm, rốt cuộc là chuyện gì, mau , mấy ngày , đang sốt ruột về, Văn Tĩnh ở nhà một trông con, chút yên tâm.”
Thẩm Chiêm Bình thấy cứ thần thần bí bí, mất kiên nhẫn giục giã.
Thẩm Thanh Lâm lườm một cái: “Yên tâm , giúp chăm sóc .”
Cậu cũng lười rào đón nữa, thẳng: “Cậu xem ngốc ? Chẳng lẽ nghi ngờ vợ chút nào ?”
“Nghi ngờ cái gì? Cậu mấy lời cứ mạc danh kỳ diệu ?” Thẩm Chiêm Bình nhíu mày: “Vợ ?”
Thẩm Thanh Lâm thở dài, “ cho , ngàn vạn kích động đấy nhé.”
“Chuyện gì ? Đừng lề mề nữa, mau .” Thẩm Chiêm Bình thấy cứ ấp a ấp úng như đàn bà, chỉ đ.ấ.m cho một phát.
“ chẳng sợ xong chịu nổi ?” Thẩm Thanh Lâm kéo xuống chiếc ghế đá bên cạnh.
“Mới hai ngày thôi, và bạn bè ngoài uống rượu, lúc về ngang qua cửa hàng quần áo nhà , thấy một gã đàn ông lén lút ở cửa nhà .”
“Nghĩ nhà, liền dừng , định hét lên một tiếng, dọa cho đó chạy , ngờ lách một cái chui tọt trong sân.”
Thẩm Thanh Lâm đến đây thì dừng , về phía Thẩm Chiêm Bình, chỉ thấy sắc mặt xanh mét, đang hung hăng trừng mắt , hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t.
Thẩm Thanh Lâm sợ hai nắm đ.ấ.m đó giáng xuống , vội vàng giải thích: “Cậu hết , nếu nửa lời dối trá, đ.á.n.h cũng muộn.”
Thẩm Chiêm Bình thở hổn hển: “Cậu , nếu dám bịa đặt, đ.á.n.h rơi hết răng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-ket-hon-khong-dong-phong-ong-xa-quan-quan-tro-ve-tron-tron-mat/chuong-396-phat-hien-gian-tinh.html.]
Thẩm Thanh Lâm c.h.ử.i thề một câu, thầm nghĩ: Cậu tưởng ai cũng giống như vợ , mở miệng là phun phân chắc.
Cậu nén giận, tiếp tục : “Lúc đó cảm thấy đúng, nhà, Lưu Văn Tĩnh cho đàn ông nhà? Lại còn cửa , thầm nghĩ là đến mua đồ?”
“Cho nên đợi ở bên ngoài một lúc, nhưng hơn nửa tiếng trôi qua, gã đàn ông đó vẫn , càng nghĩ càng thấy đúng, liền trèo tường trong.”
Thẩm Thanh Lâm thấy sắc mặt càng lúc càng khó coi, liền dừng , định để bình tĩnh một chút, thể kích thích quá mức .
Tránh để cổng thành bốc cháy, vạ lây cá ao.
“Cậu thấy cái gì?” Thẩm Chiêm Bình hai mắt đỏ ngầu .
Thẩm Thanh Lâm đầu sang một bên, thở dài.
“Gã đàn ông đó là bố nuôi của , cuộc đối thoại của hai bọn họ, chắc là … từ lâu , gã đó còn bảo Tường Tường gọi là bố.”
“Thẩm Thanh Lâm, cái đồ khốn kiếp , dám ăn hàm hồ, còn dám vu khống vợ , xem đ.á.n.h c.h.ế.t .” Thẩm Chiêm Bình nhắm thẳng mặt giáng một cú đ.ấ.m.
May mà Thẩm Thanh Lâm phòng từ , lăn sang một bên, mới để nắm đ.ấ.m giáng xuống mặt .
Thẩm Chiêm Đào ở cách đó xa thấy hai mà đ.á.n.h , vội vàng chạy tới can ngăn.
“Chiêm Bình, Thanh Lâm, chuyện gì ?”
Thẩm Thanh Lâm hất tay , phẫn nộ trừng mắt Thẩm Chiêm Bình: “Mẹ kiếp đúng là , nếu nể tình chúng lớn lên cùng , mới lười quản mấy chuyện thối nát .”
“Thanh Lâm, rốt cuộc xảy chuyện gì ? Sao hai đ.á.n.h ?” Thẩm Chiêm Đào vẫn đang truy hỏi.
Thẩm Thanh Lâm cho , liếc Thẩm Chiêm Bình đang xổm mặt đất, thật sự đầu bỏ .
nhiệm vụ Chiếm Huân giao cho vẫn thành, bây giờ vẫn lúc .
Cậu vẫy tay với Thẩm Chiêm Đào, “Anh Chiêm Đào, , trông xe , hai chúng chuyện thêm một lát.”
Thẩm Chiêm Đào lo lắng liếc em trai, thấy phản đối, lùi về cạnh xe ba gác.
Thẩm Thanh Lâm xuống bên cạnh Thẩm Chiêm Bình, cùng ôn chuyện cũ.
“Chúng em bao nhiêu năm , hồi nhỏ cùng xuống sông mò cá, rủ đồng đào rau dại, tuy cũng thường xuyên đ.á.n.h , nhưng là thế nào rõ chứ, thể mang chuyện đùa giỡn với ?”
Thực Thẩm Chiêm Bình tin lời .
Nghĩ kỹ , khắp nơi đều là dấu vết, chỉ là vô tâm, suốt ngày chỉ nghĩ đến kiếm tiền, Lưu Văn Tĩnh dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành, nên nghĩ đến phương diện đó mà thôi.
Anh đột nhiên dậy, sờ con d.a.o găm phòng giắt ở thắt lưng, đùng đùng nổi giận chạy về nhà.
Thẩm Thanh Lâm lập tức kéo : “Cậu đấy?”
“ g.i.ế.c đôi gian phu dâm phụ đó.” Thẩm Chiêm Bình đỏ mắt gầm lên.
“Cậu điên , g.i.ế.c bọn họ, cả đời của cũng xong đời luôn.” Một Thẩm Thanh Lâm kéo nổi .
Vội vàng gọi Thẩm Chiêm Đào qua, hai mới miễn cưỡng khống chế đang trong cơn bạo nộ.
“Chiêm Bình, bình tĩnh một chút, g.i.ế.c bọn họ thì sảng khoái đấy, nhưng bản cũng xong đời, cam tâm ?”
“Bây giờ sự nghiệp của mới khởi sắc, còn tiền đồ rộng mở, thể để đôi gian phu dâm phụ đó hủy hoại .”
Thẩm Thanh Lâm thấy vùng vẫy nữa, mới thở phào một dài, mệt mỏi ngã gục xuống đất.
Lúc Thẩm Chiêm Đào cũng hiểu , khiếp sợ hỏi: “Thanh Lâm, gì cơ? Ai là gian phu dâm phụ?”
“Anh Chiêm Đào, đừng hỏi nữa, trông xe .” Thẩm Thanh Lâm nháy mắt với , đợi khuất, kéo Thẩm Chiêm Bình từ đất lên.
Bắt đầu tẩy não .
“Cậu ăn buôn bán lâu như , đầu óc vẫn xoay chuyển ? Phụ nữ đời thiếu gì, chẳng lẽ cứ nhất quyết là Lưu Văn Tĩnh ?”
Thẩm Thanh Lâm “hừ” một tiếng, bất bình cho : “Cậu chịu khổ, kiếm tiền, loại vợ nào mà chẳng tìm ? Cứ nhất quyết treo cổ cái cây đó của cô .”
Thấy một lời, Thẩm Thanh Lâm lẩm bẩm tự ngữ: “Dù thì mũ xanh cũng đội lên đầu , nếu là , sẽ giả vờ như .”
“Lão già đó chẳng tiền, bản lĩnh . Vậy thì vắt kiệt tiền của lão , đó mới vạch trần gian tình của bọn họ.”
Mắt Thẩm Chiêm Bình đảo một vòng, vẫn im lặng .
Thẩm Thanh Lâm cảm thấy hòm hòm , vỗ vỗ vai , “Sự việc đến nước , đừng nghĩ ngợi nữa, đưa hai về nhà .”
Thẩm Chiêm Bình xe ba gác, hai mắt vô hồn.
Đột nhiên, với Thẩm Thanh Lâm đang đạp xe: “Thanh Lâm, hôm nay về nữa, phiền đưa chúng đến nhà khách ở phía Nam thành phố.”
“Được, đầu ngay đây.” Thẩm Thanh Lâm thở dài: “Bình tĩnh hẵng về cũng , tránh bốc đồng.”
Cậu đưa đến nơi, khuyên nhủ vài câu, mới đạp xe về xưởng.
Thẩm Chiêm Đào em trai đang im lặng, thở dài, lấy chút nước, giúp lau mặt.
Thẩm Chiêm Bình vùi mặt n.g.ự.c trai rống lên, “Anh cả, em thật sự thịt bọn họ.”
“Em hai, em ngàn vạn đừng bốc đồng, vì loại phụ nữ đó, đáng.” Thẩm Chiêm Đào vụng về, cũng khuyên khác, nhẹ nhàng vỗ lưng , bảo đừng chuyện ngốc nghếch.
Sau khi Thẩm Chiêm Bình trút giận xong, cũng bình tĩnh .
Anh giường, nghĩ đến những lời Thẩm Thanh Lâm , trong lòng liền kế hoạch.
Trước đó, đích xác nhận một chút, xem phụ nữ đó thật sự cắm sừng .
Mười giờ tối, mượn một chiếc xe đạp, lén lút về nhà.
Đứng mai phục ngoài sân một lúc, thấy trong phòng loáng thoáng truyền đến tiếng chuyện, và tiếng nũng nịu của phụ nữ.
Răng Thẩm Chiêm Bình sắp c.ắ.n nát , gân xanh tay nổi lên, cố gắng nhịn xuống, mới xông thịt hai đó.
Không qua bao lâu, trong phòng tắt đèn.
Anh trèo tường , lén lút đến cửa sổ phòng ngủ.
Mộng Vân Thường