Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:51:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy Phương Hiểu Lạc gọi , con bé mơ màng mở mắt , những giọt nước mắt giấu trong đôi mắt trào .

 

Phương Hiểu Lạc xuống ôm con bé lòng, "Hạ Hạ ngoan, gặp chuyện gì , với , sẽ chủ cho con."

 

Thẩm Kim Hạ rúc lòng Phương Hiểu Lạc, "Mẹ ơi..."

 

Một tiếng "" thốt , nước mắt Thẩm Kim Hạ càng kìm nữa, tuôn như suối, giọng cũng bắt đầu nghẹn ngào.

 

Phương Hiểu Lạc cũng chút hoảng hốt, đứa trẻ ai đ.á.n.h gặp chuyện gì ?

 

Cô bắt đầu tự trách , lúc Thẩm Kim Hạ mới về qua hỏi han ngay.

 

kỹ Thẩm Kim Hạ một lượt, thấy chỗ nào vết thương.

 

Thẩm Kim Hạ xòe bàn tay nhỏ , chiếc kẹp tóc màu đỏ gãy gọn trong lòng bàn tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc, còn hình dạng ban đầu nữa.

 

"Oa oa oa... Mẹ ơi... b.úp bê hỏng , chắc nó đau lắm đau lắm." Thẩm Kim Hạ thương tâm.

 

Phương Hiểu Lạc cầm lấy chiếc kẹp tóc nhỏ, nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm Kim Hạ, "Hạ Hạ của chúng vì kẹp tóc hỏng nên mới buồn và đau lòng ?"

 

Thẩm Kim Hạ gật đầu, thút thít , "Đây là tặng cho con, con thích lắm, con bảo vệ nó, ơi, con buồn lắm, buồn lắm."

 

Phương Hiểu Lạc , "Không mà, chúng đeo mấy ngày , hôm mua vẫn còn màu hồng nữa, cũng lắm, cái hỏng , đợi cuối tuần đưa con ngoài, chúng mua một đôi màu hồng ?"

 

Thẩm Kim Hạ ngẩng đầu lên, những giọt nước mắt to như hạt đậu vẫn còn rơi xuống, "Mẹ ơi, trách con vì bảo vệ ? Mẹ còn mua cái mới cho con?"

 

Phương Hiểu Lạc đưa tay lau nước mắt cho con bé, "Hạ Hạ của chúng chắc chắn cố gắng bảo vệ nó , tại trách móc chứ. Con thích thì chúng mua cái mới thôi, chuyện bình thường. Con là con gái cưng của mà, Hạ Hạ của chúng hiểu chuyện và ngoan ngoãn như , một chiếc kẹp tóc đáng là gì. Chúng mua kẹp tóc xong mua váy mới, hứa với con . Chúng mua thêm một đôi sandal thật nữa, con rằng, Hạ Hạ của xứng đáng với những thứ nhất thế giới ."

 

Thẩm Kim Hạ quên cả , con bé hiểu lắm về điều .

 

Trước đây bà kế với con bé rằng, nó chẳng xứng đáng với bất cứ thứ gì, nó sinh mệnh hèn mọn.

 

xứng với bất kỳ thứ đồ nào, ngay cả một chiếc bánh bao nguyên vẹn cũng liên quan gì đến nó, nó chỉ xứng dùng đồ thừa của khác, chỉ cái mệnh hầu hạ .

 

"Con thể sở hữu những thứ nhất, thật ạ?"

 

Phương Hiểu Lạc xoa xoa cái đầu nhỏ của Thẩm Kim Hạ, "Tất nhiên , Hạ Hạ của chúng tuyệt vời như , những thứ mới xứng với con chứ."

 

Thẩm Kim Hạ ôm chầm lấy Phương Hiểu Lạc, "Mẹ ơi, thật , đối xử với con thật ."

 

Trịnh Lan Hoa đợi mãi thấy Phương Hiểu Lạc đưa Thẩm Kim Hạ sang ăn cơm, cũng chuẩn qua xem .

 

Ngay tại cửa bà hết những lời hai với .

 

Một lúc lâu , Thẩm Kim Hạ cuối cùng cũng ngừng , Phương Hiểu Lạc buộc tóc cho con bé, "Được , chúng ăn cơm , xem hôm nay nấu mì ngon nhé."

 

Thẩm Kim Hạ nắm tay Phương Hiểu Lạc, đến bàn ăn.

 

Sau đó chậm chạp leo lên chiếc ghế cao, "Oa, thơm quá."

 

Sợi mì dai giòn trơn bóng, nước dùng đậm đà tươi ngon. Lại thêm một miếng bánh rau củ, thanh đạm giải ngấy.

 

Ngay cả những sợi bắp cải bát mì cũng mang theo vị giòn ngọt đặc trưng.

 

Thẩm Kim Hạ ăn một lúc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, "Bà nội ơi, sáng nay bà chẳng bảo trong nhà hết bắp cải với củ cải ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-71.html.]

 

Trịnh Lan Hoa ngờ cái đầu nhỏ của Thẩm Kim Hạ vẫn còn nhớ chuyện , bà suýt chút nữa thì c.ắ.n lưỡi, "Buổi sáng bà ngoài mua đấy."

 

"Ồ." Thẩm Kim Hạ đáp một tiếng, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

 

Thẩm Hải Phong ăn hết một bát mì lớn, ăn thêm ba miếng bánh rau củ, ăn đến no căng. Cậu cảm thấy hai ngày nay giống như đang , quá hạnh phúc.

 

Thẩm Hải Bình ăn xong bát mì, mãn nguyện Phương Hiểu Lạc , "Ngon lắm, cảm ơn chị."

 

Phần của Thẩm Kim Hạ ăn hết, Trịnh Lan Hoa ăn nốt chỗ còn .

 

Bà cúi đầu dọn dẹp bát đũa, khóe miệng nhịn mà nhếch lên.

 

Thẩm Hải Phong hỏi Thẩm Kim Hạ, "Em bao nhiêu tuổi mà còn nhè, lêu lêu lêu."

 

Thẩm Kim Hạ nhảy từ ghế cao xuống, bĩu cái miệng nhỏ, "Còn chẳng tại Vu Tiểu Béo , nó dẫm hỏng kẹp tóc của em."

 

"Vu Tiểu Béo?"

 

Thẩm Hải Phong hỏi, "Em trai của Vu Phi Húc ?"

 

Thẩm Kim Hạ gật đầu, "Vâng, chính là nó."

 

Phương Hiểu Lạc thấy liền hỏi, "Vu Phi Húc và Vu Tiểu Béo là con nhà ai?"

 

Thẩm Hải Phong , "Bố nó tên là Vu Tân Chính, trong đại viện đều , ông là đối thủ một mất một còn của bố cháu. Ồ, đúng , Vu Tiểu Béo tên thật là Vu Phi Dược."

 

Vu Tân Chính !

 

Phương Hiểu Lạc nhớ gặp ở trạm xá hôm đó, phó trung đoàn trưởng trung đoàn hai, quả thực trông vẻ thích kiếm chuyện với Thẩm Tranh.

 

Còn về việc tại hai họ là đối thủ một mất một còn, đợi Thẩm Tranh về hỏi là ngay.

 

Vừa Thẩm Kim Hạ với cô là Vu Tiểu Béo dẫm hỏng kẹp tóc, khác dẫm hỏng, bất kể đứa trẻ lớn chừng nào, chắc chắn chịu trách nhiệm.

 

Hơn nữa, cô chỗ dựa cho Thẩm Kim Hạ.

 

Nếu cứ thế bỏ qua, chẳng cái thằng Vu Tiểu Béo sẽ càng lấn tới ?

 

Phương Hiểu Lạc xổm xuống hỏi, "Hạ Hạ, nếu Vu Tiểu Béo hỏng kẹp tóc của con, con tìm nó tính sổ ?"

 

Thẩm Kim Hạ ngẩn , "Con... con thể ạ?"

 

Trước đây, đều bảo con bé rằng, gây chuyện, chịu thiệt là phúc.

 

"Vu Tiểu Béo hỏng đồ của con, con thể với , cũng thể mặt giúp con, là như ?" Thẩm Kim Hạ hỏi nữa.

 

Phương Hiểu Lạc gật đầu, "Tất nhiên , nó hỏng đồ của con vốn dĩ là nó sai, chúng tìm nó để đòi trách nhiệm, đây là chuyện bình thường."

 

Thẩm Kim Hạ cảm thấy trong lòng ngọt ngào vô cùng, "Vâng, cảm ơn ."

 

Phương Hiểu Lạc dắt tay Thẩm Kim Hạ định đến nhà Vu Tiểu Béo.

 

Thẩm Hải Phong đuổi theo, "Cháu cũng ."

 

 

Loading...