Thẩm Hải Phong hôm nay bài tập, hôm nay họ thi giữa kỳ xong.
Trước đây ở nhà , học kỳ một lớp một bé còn học, học kỳ hai kế đóng học phí cho bé nên bé học, vì chương trình học kỳ hổng.
Cậu bé chuyển trường đến đây, tính đến nay mới học gần một tháng, nhiều thứ , thi giữa kỳ thi nát bét.
Lúc đầu Thẩm Tranh hỏi bé thích nghi thế nào, bé còn bảo , giờ bù , cũng dám nhắc chuyện với ba .
Thẩm Tranh tùy miệng hỏi một câu: "Có sắp thi giữa kỳ ?"
Thẩm Hải Phong sững một lát, gật đầu.
Thẩm Tranh : "Ôn tập bài vở cho , thi cho ."
"Vâng."
Thẩm Hải Phong xách cặp sách, nhanh ch.óng chạy về phòng.
Trịnh Lan Hoa rửa bát dọn dẹp nhà bếp, Phương Hiểu Lạc thu dọn quần áo của , mượn chút lửa tàn của bếp trong sân để hâm nước, chuẩn giặt quần áo.
Thẩm Tranh tới: "Để giặt cho."
Phương Hiểu Lạc cũng khách sáo: "Vậy , giặt xong thì phơi lên, xem kiểu dáng sườn xám ."
Phương Hiểu Lạc về phòng, sắp xếp năm bộ sườn xám, xem nên bắt đầu từ , phối màu thế nào, ngày mai chuẩn bắt tay .
Động tác của Thẩm Tranh nhanh, Phương Hiểu Lạc còn xem xong hoa văn và kiểu dáng của năm bộ sườn xám thì Thẩm Tranh phơi xong quần áo .
Phương Hiểu Lạc chỉ cảm thấy ánh đèn mắt tối sầm , hình cao lớn của Thẩm Tranh vây quanh, trực tiếp bao bọc lấy cô chiếc ghế.
"Cái phức tạp thật."
Phải rằng, nguyên thực sự năng khiếu về phương diện , vì trí nhớ của nguyên nên Phương Hiểu Lạc cảm thấy những hoa văn trong não bộ hiện rõ ràng, rành mạch.
"Cũng tạm, đây chính là cái gọi là thì khó, thì khó thôi. Ví dụ như bảo cầm quân đ.á.n.h trận thì chắc chắn là ."
Phương Hiểu Lạc đầu mỉm Thẩm Tranh.
Nhìn vợ yêu kiều trong lòng xinh như hoa, Thẩm Tranh động lòng, trực tiếp hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Phương Hiểu Lạc thuận thế ôm lấy bờ vai của Thẩm Tranh, nhiệt tình đáp .
Thẩm Tranh trực tiếp bế lên, về phía giường.
Vừa đặt Phương Hiểu Lạc xuống giường, bên ngoài liền gọi ——
"Đoàn trưởng, đoàn trưởng nhà ?"
Thân hình Thẩm Tranh cứng đờ, đó bước xuống đất.
Phương Hiểu Lạc dậy giường, bỗng chốc cao hơn Thẩm Tranh ít, cô từ cao xuống, đó giơ tay nâng cằm Thẩm Tranh lên: "Nào, một cái cho đại gia xem nào."
Thẩm Tranh nhếch khóe miệng, nở nụ : "Đợi về."
Giọng của nam tính, Phương Hiểu Lạc gật đầu: "Được."
Đến khi Thẩm Tranh là nửa đêm , Phương Hiểu Lạc sớm ngủ .
Thẩm Tranh dáng vẻ say ngủ của Phương Hiểu Lạc, nhếch khóe miệng.
Anh xuống, e rằng nửa tháng tới sẽ thấy Phương Hiểu Lạc, họ sắp tổ chức diễn tập đối kháng quân khu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-55.html.]
Sáng sớm ngày hôm , Thẩm Tranh họp ở quân khu .
Phương Hiểu Lạc ăn xong cơm, thị trấn Thanh Thạch mua thức ăn.
Sau khi đại viện, bao xa, Phương Hiểu Lạc liền thấy gọi : "Chị dâu!"
Cô đầu , là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn ba của trung đoàn Thẩm Tranh - Trần Thế Tùng, cũng là em của Thẩm Tranh.
"Chị dâu, chị mua thức ăn ạ?"
Phương Hiểu Lạc gật đầu: "Ừ, về thế?"
Trần Thế Tùng lấy từ trong túi đang xách một miếng sô-cô-la lớn đưa cho Phương Hiểu Lạc: "Đi gặp một bạn nhiều năm gặp, đến thị trấn Thanh Thạch."
"Chị dâu, cái tặng chị, bạn mang cho ít, chị mang về nếm thử, cũng cho lũ trẻ nếm thử, là mang từ nước ngoài về, nguyên chất lắm đấy."
Phương Hiểu Lạc cũng khách sáo, trực tiếp nhận lấy: "Cám ơn nhé."
"Chị dâu chị khách sáo quá. Chị dâu, về đơn vị đây." Nói xong Trần Thế Tùng liền sải bước rời .
Phương Hiểu Lạc lật xem miếng sô-cô-la trong tay, giống như là loại của Nga .
Trước khi xuyên cô từng ăn , thứ đều , chỉ là đối với cô thì quá ngọt. trẻ con chắc là sẽ thích, điều ăn nhiều.
Sau khi Phương Hiểu Lạc về nhà, liền đặt sô-cô-la lên bàn trong phòng khách, đó bắt tay công việc thêu thùa của .
Thẩm Kim Hạ thò cái đầu nhỏ thấy Phương Hiểu Lạc đang bận rộn nên dám phiền, một chạy ngoài chơi.
Thẩm Hải Bình ôm một cuốn sổ, cầm b.út, xuống bên cạnh Phương Hiểu Lạc.
Phương Hiểu Lạc đang thêu thùa, Thẩm Hải Bình đang vẽ tranh, yên tĩnh.
Gần trưa, Phương Hiểu Lạc nhào bột, rửa cà chua, đập vài quả trứng gà đ.á.n.h tan để sẵn đó.
Thẩm Kim Hạ chơi cả buổi sáng từ bên ngoài chạy về, ngoan ngoãn rửa tay chạy bếp: "Chị ơi, con về ạ."
Phương Hiểu Lạc nhào xong khối bột, đun nước sôi, một tay dùng d.a.o bào mì nồi, một tay hỏi: "Hôm nay Hạ Hạ chơi vui ?"
Mắt Thẩm Kim Hạ sáng rực lên: "Vâng, vui lắm ạ."
"Mọi đều kẹp tóc của con , Tiểu Anh với Linh Linh và những khác đều ngưỡng mộ con, là về nhà tìm ba mua cho đấy ạ."
Có thể , trong giọng của Thẩm Kim Hạ mang theo sự kiêu hãnh.
Phương Hiểu Lạc : "Vậy đợi chị bận xong những ngày , lúc tỉnh thành giao hàng sẽ dắt con mua váy ?"
Thẩm Kim Hạ phấn khích, nhưng dám tin lắm: "Thật... thật ạ?"
"Đương nhiên là thật , còn thật hơn cả móc ngoéo tay đấy." Phương Hiểu Lạc .
"Cám ơn chị." Niềm vui của trẻ con siêu cấp đơn giản, nhận câu trả lời khẳng định liền nhảy nhót chạy ngoài, chia sẻ niềm vui của với Trịnh Lan Hoa và Thẩm Hải Bình.
Phương Hiểu Lạc nấu mì đao tiêu, nấu xong vớt xả qua nước lạnh cho nguội hẳn, như mì đao tiêu sẽ dai, cảm giác khi ăn ngon.
Sau khi mì chuẩn xong, Phương Hiểu Lạc bắt đầu xào cà chua trứng.
Cà chua khía hình chữ thập, dội nước sôi lột vỏ trực tiếp, đó thái thành miếng nhỏ.
Trứng gà xào tơi với dầu.
Bắc nồi lên, cho dầu , xào cà chua cho nước sốt đậm đà, đó cho trứng .