Quả nhiên, trẻ con thì nên mặc đồ màu sắc tươi sáng, trông cả xinh xắn rực rỡ vui mắt.
Thẩm Kim Hạ sờ sờ thứ đầu : "Đây là cái gì ạ?"
Phương Hiểu Lạc dắt Thẩm Kim Hạ đến gương của chiếc tủ đại y: "Con xem, thích ?"
Thẩm Kim Hạ chính trong gương, bỗng chốc cảm thấy như nhận nữa.
Cô bé giơ tay , nhẹ nhàng chạm hai chiếc kẹp tóc nhỏ, khóe miệng vô thức cong lên.
Thử hỏi, bé gái nào mà thích những thứ như thế chứ?
"Chị ơi, đây là tặng cho con ạ?"
Phương Hiểu Lạc thụp xuống ôm lấy cô bé: " , con?"
Thẩm Kim Hạ gật đầu lia lịa: "Đẹp ạ, thật là xinh quá ."
"Cám ơn chị." Nói xong, Thẩm Kim Hạ "chụpppp" một cái thật kêu lên mặt Phương Hiểu Lạc.
Trong lòng Phương Hiểu Lạc lướt qua một cảm giác kỳ lạ.
Cô Thẩm Kim Hạ trong gương, cô bé cứ mân mê hạt châu nhỏ cái kẹp tóc, xoay trái xoay , vui mừng khôn xiết.
Cô cũng mỉm theo Thẩm Kim Hạ.
Thẩm Tranh mang bộ đồ đạc họ mua về đặt trong bếp, thì thấy ngoài cửa gọi : "Thẩm đoàn trưởng, về ạ?"
Thẩm Tranh ngoài, hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Thẩm đoàn trưởng, đến cổng lớn tố cáo, dung túng con hành hung, họ thương, bắt sư đoàn nhất định cho họ một lời giải thích. Sư trưởng bảo cổng lớn một chuyến."
Thẩm Tranh nhíu mày, dung túng con hành hung?
Phương Hiểu Lạc cũng thấy âm thanh, dắt Thẩm Kim Hạ ngoài hỏi: "Người tố cáo tên là gì ?"
"Nói , tên là Từ Nhã Thu."
Trịnh Lan Hoa chống chổi hỏi: "Từ Nhã Thu? Cô gái mà mối nhắc đến lúc đầu đó hả?"
Trịnh Lan Hoa cũng ngốc, bà Phương Nhã Thu ban đầu về nhà họ Từ ở tỉnh thành, âm sai dương thác mà đổi thành Phương Hiểu Lạc bây giờ.
Cho nên khi nhắc đến Từ Nhã Thu, bà lập tức nhớ chuyện .
Dù con trai bà về rõ, nhưng chuyện Từ Nhã Thu lúc đó xem mắt với con trai bà là chuyện chắc như đinh đóng cột, chẳng vì cô về tỉnh thành, tưởng là đại tiểu thư nên bắt đầu chê bai con trai bà ?
Leo lên đứa con trai của giám đốc xưởng may mặc Giang Thành nào đó, giờ chạy đến đây hãm hại con trai bà?
Thẩm Tranh đáp một tiếng: " ."
Phương Hiểu Lạc : " cùng ."
Trịnh Lan Hoa cũng xem xem Từ Nhã Thu trông tròn méo , nhưng Thẩm Hải Bình và Thẩm Kim Hạ còn ở nhà.
Nhìn Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh rời , Thẩm Kim Hạ nhíu cái mày nhỏ, lo lắng sốt vó, bộ dạng như một bà cụ non.
Trịnh Lan Hoa cúi đầu hỏi: "Con đó lo cái gì ?"
Thẩm Kim Hạ chậm rãi : "Bà nội, ba và chị liệu nguy hiểm ạ, , ác lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-51.html.]
Trịnh Lan Hoa nghĩ ngợi: "Không , kế của con lợi hại lắm."
Thẩm Kim Hạ nghiêng cái đầu nhỏ: "Chị dịu dàng, chắc chắn sẽ cãi . Vạn nhất đ.á.n.h thì , chị chắc chắn sẽ đ.á.n.h mất."
Nghĩ một hồi, Thẩm Kim Hạ kéo tay áo Trịnh Lan Hoa: "Bà nội, chúng theo xem thử ạ?"
Trịnh Lan Hoa cũng động lòng, nhưng mà: "Chúng hết , hai con ai trông."
Bà dứt lời thì thấy Thẩm Hải Bình một ngoài, rõ ràng là theo Phương Hiểu Lạc.
Trịnh Lan Hoa giật , vội vàng dắt Thẩm Kim Hạ đuổi theo.
Khi Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh đến cổng lớn, còn ở đó nữa, lính canh cổng Lý Trọng Huân đưa nhóm Từ Nhã Thu sang phòng họp bên cạnh .
Dù cứ hét hò mãi ở cổng lớn cũng chẳng thể thống gì.
Cửa phòng họp đóng c.h.ặ.t, qua cửa sổ, Phương Hiểu Lạc và Thẩm Tranh thấy những ai đến.
Căn phòng họp đơn sơ chẳng cách âm chút nào, ở bên ngoài Phương Hiểu Lạc vẫn thể rõ bên trong đang gì.
Triệu Lệ Hồng gào lên: "Sư trưởng, chúng cũng lý lẽ, ông xem cánh tay của con gái Nhã Thu , con trai của Thẩm đoàn trưởng c.ắ.n thành thế ?"
Từ Chí Cương đập bàn ở đó: "Sư trưởng, Thẩm đoàn trưởng là cấp của ông, ông thể bao che dung túng . Chúng cầu xin quá nhiều, tiền t.h.u.ố.c men của Nhã Thu thì Thẩm đoàn trưởng bồi thường, còn đích xin con gái ."
Lý Trọng Huân khi thì biểu cảm gì, ông còn kịp chuyện thì Thẩm Tranh ở ngoài cửa hô một tiếng: "Báo cáo!"
"Vào !"
Thẩm Tranh đẩy cửa bước những bước dài trong, Phương Hiểu Lạc theo .
Chỉ thấy Thẩm Tranh nghiêm, thực hiện một lễ quân nhân: "Sư trưởng, ông tìm ."
Lý Trọng Huân hỏi: "Thẩm Tranh, những đồng chí quen ?"
Thẩm Tranh liếc một lượt: "Biết."
" hỏi , dung túng con trai là Thẩm Hải Bình c.ắ.n Từ Nhã Thu ?" Lý Trọng Huân hỏi.
Thẩm Tranh vô cùng bình thản : "Báo cáo, !"
Triệu Lệ Hồng bật dậy cái rụp: "Thẩm Tranh, đừng hổ, Nhã Thu c.ắ.n , Ngạn Văn thể chứng, chính là đứa con trai ngốc nghếch của c.ắ.n!"
Lúc , Thẩm Hải Bình đến ngoài cửa phòng họp, bé , Trịnh Lan Hoa liền giữ c.h.ặ.t lấy .
Thẩm Kim Hạ thấy những lời chất vấn bên trong, bĩu môi, nhỏ giọng : "Xong , ba là cãi nhất, chị tính như , họ sẽ chịu thiệt thòi mất."
Thẩm Kim Hạ đang như thì đột nhiên thấy tiếng của Phương Hiểu Lạc, cô bé lập tức vểnh tai lên .
Phương Hiểu Lạc chằm chằm Chu Ngạn Văn: "Anh chứng?"
Chu Ngạn Văn vốn dĩ vẫn luôn chằm chằm Phương Hiểu Lạc, càng càng thích.
Phương Hiểu Lạc đột nhiên chuyện với , khiến trong lòng thực sự vui mừng.
Anh lập tức hồn: " đến để chứng."
Phương Hiểu Lạc : "Rất Chu Ngạn Văn, bây giờ, chúng hãy lập lời thề , kể đầu đuôi câu chuyện một , nếu nửa lời gian dối, hoặc thành phần thêm mắm dặm muối, thì Chu Ngạn Văn cả đời sẽ con!"