Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:27:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Hải Phong và Thẩm Kim Hạ chạy tới.

 

"Mẹ ơi, mang đống đồ trong nhà ạ?" Thẩm Hải Phong hỏi.

 

Phương Hiểu Lạc : "Cứ để ở phòng khách , để nghĩ xem nên thế nào."

 

Mọi xách đồ nhà, Phương Hiểu Lạc phân loại đồ đạc .

 

Cô cất sữa mạch nha, sữa bột và đồ hộp - những thứ để lâu - trong phòng khách.

 

sữa mạch nha và sữa bột thì già trẻ đều uống .

 

Còn chỗ hoa quả, Phương Hiểu Lạc hỏi Thẩm Tranh: "Chỗ là do em quyết định ?"

 

"Tất nhiên ." Thẩm Tranh : "Họ tặng em thì tất nhiên là của em. Đồ của em thì em chủ."

 

Phương Hiểu Lạc chia đồ mấy phần, nhà giữ một phần, hàng xóm láng giềng mỗi nhà một phần.

 

Ba nhà tiểu đoàn trưởng của Thẩm Tranh mỗi nhà một phần.

 

Cô còn để riêng một phần cho Thẩm Kim Hạ để cô bé mang sang cho Vu Tiểu Mập. Dù chuyện nhà họ Vu thì để Thẩm Kim Hạ mặt là nhất. Đó là tình cảm giữa những đứa trẻ với .

 

Nhà Lý Trọng Huân và Trương Kiến Huy mỗi nhà một phần.

 

Ngoài , cô còn gửi cho nhà Lưu Lệ Quyên một phần.

 

Cô còn hỏi Trịnh Lan Hoa ai cần gửi , Trịnh Lan Hoa gửi thêm hai phần nữa.

 

, chỗ còn vẫn còn nhiều.

 

Đợi đến khi Thẩm Tranh ở bộ chỉ huy đoàn, Phương Hiểu Lạc tìm một miếng bìa các-tông cứng, xé lên đó một hàng chữ lớn —— 【Toàn thể cán bộ chiến sĩ tiểu đoàn 3 trung đoàn 3 sư đoàn 105 mời ăn hoa quả giải nhiệt!】

 

Trịnh Lan Hoa hỏi: "Cô định mang chỗ hoa quả còn tặng cho ăn ?"

 

Phương Hiểu Lạc đặt b.út xuống, gật đầu: "Thay vì để ở nhà cho hỏng , thà rằng để cùng ăn."

 

"Mẹ ơi." Thẩm Kim Hạ ở bên cạnh gọi: "Mẹ ơi, nặng quá, con xách nổi thì bây giờ ạ?"

 

Phương Hiểu Lạc : "Mẹ cùng với con."

 

Thẩm Kim Hạ ngước khuôn mặt nhỏ lên, híp mắt: "Cảm ơn ạ."

 

Phương Hiểu Lạc dắt xe đạp, trực tiếp đưa Thẩm Kim Hạ đến cửa nhà họ Vu.

 

Thẩm Kim Hạ bế xuống đất liền sải đôi chân ngắn chạy tót trong: "Tiểu Mập, Vu Tiểu Mập ơi!"

 

Vu Tiểu Mập vốn đang ngủ, thấy tiếng gọi của Thẩm Kim Hạ liền lập tức tỉnh táo hẳn lên.

 

Hàn Vệ Bình đang định thì thấy Phương Hiểu Lạc đưa Thẩm Kim Hạ đến.

 

Con trai bà chắc là nãy còn đang mơ ngủ, thế mà bây giờ chạy ngoài nhanh như cắt.

 

thấy quen , dù thì thằng con lớn lên chắc chắn là gả cho nhà luôn chứ chẳng đòi .

 

"Hạ Hạ, bạn đến tìm ." Vu Tiểu Mập kích động đến mức mắt chẳng thấy nữa.

 

Thẩm Kim Hạ chỉ đồ tay lái xe của Phương Hiểu Lạc: "Mẹ bảo mang hoa quả sang cho bạn đấy, xách nổi."

 

Phương Hiểu Lạc đưa hoa quả qua, Hàn Vệ Bình đón lấy xem thử, nửa quả dưa bở, nửa quả dưa hấu, còn mấy quả táo nữa.

 

"Hôm nay là ngày gì mà tặng nhiều thế ?"

 

Phương Hiểu Lạc dắt xe đạp: "Hạ Hạ nhà đòi tặng đấy."

 

Vu Tiểu Mập nhảy cẫng lên: "Oa, Hạ Hạ bạn quá , hoa quả bạn tặng chắc chắn là ngọt hơn tất cả những thứ khác, ngon nhất luôn, thích nhất đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hao-mon-gia-thien-kim-ga-cho-si-quan/chuong-109.html.]

Hàn Vệ Bình coi như thấy gì. Con trai bà đúng là mất mặt quá thôi!

 

Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Kim Hạ đỏ hồng: "Vậy bạn ăn nhiều nhé."

 

Vu Tiểu Mập : "Cảm ơn Hạ Hạ nha."

 

Phương Hiểu Lạc hỏi Thẩm Kim Hạ: "Con ở đây chơi một lát ?"

 

"Vâng ạ." Thẩm Kim Hạ đáp.

 

Phương Hiểu Lạc : "Vậy hai đứa chơi . Chị dâu, em về đây."

 

Hàn Vệ Bình : "Cảm ơn nhé."

 

Phương Hiểu Lạc vẫy tay: "Không cần khách sáo , con trai chị cảm ơn mà."

 

Sau khi Phương Hiểu Lạc về nhà, cô cùng Trịnh Lan Hoa xếp hoa quả lên xe đẩy, xe Phương Hiểu Lạc còn mang theo thớt và d.a.o để lát nữa tiện cắt dưa.

 

Trịnh Lan Hoa hỏi: "Có cần cùng cô ?"

 

Phương Hiểu Lạc suy nghĩ một chút: "Để con hỏi Hải Bình xem , nếu nó cùng thì chúng cùng hết."

 

Cô còn kịp hỏi thì Thẩm Hải Bình từ trong phòng , trực tiếp nắm lấy ống tay áo của Phương Hiểu Lạc.

 

Phương Hiểu Lạc xoa xoa cái đầu nhỏ của bé: "Chúng ngoài chia hoa quả cho ăn nhé, ?"

 

Thẩm Hải Bình ngước đầu lên, ánh nắng rực rỡ, đứa trẻ sáu tuổi trông như một con b.úp bê bằng sứ, ánh mắt của bé dần trở nên sáng rõ.

 

Phương Hiểu Lạc vốn tưởng rằng sẽ nhận phản hồi từ Thẩm Hải Bình, ngờ Thẩm Hải Bình thốt một chữ: "Được."

 

Trong lòng Phương Hiểu Lạc mừng rỡ vô cùng, Thẩm Hải Bình phản hồi cô .

 

Trịnh Lan Hoa trong lòng cảm thán, tình trạng của Thẩm Hải Bình thể là càng lúc càng hơn. Cứ đà , bà tin rằng sớm muộn gì nó cũng sẽ hồi phục bình thường thôi.

 

Tất cả những điều đều là nhờ công lao của Phương Hiểu Lạc.

 

Phương Hiểu Lạc cắt một miếng dưa bở đưa cho Thẩm Hải Bình, đó bế bé lên xe.

 

Tiếp đó, cô và Trịnh Lan Hoa đẩy xe ngoài.

 

Phương Hiểu Lạc tìm một gốc cây lớn ở ngã tư đường chính để dừng xe đẩy ở đó.

 

Chỗ đông qua , đống hoa quả chắc là lát nữa sẽ chia hết thôi.

 

Phương Hiểu Lạc mới bày hoa quả xong, tấm biển còn kịp giơ lên thì tới.

 

"Chao ôi, chị dâu, chị bày sạp trong đại viện chuẩn bán hoa quả đấy ?"

 

Người chính là Lưu Thiến Như.

 

Lưu Thiến Như mắt tuy đang mỉm nhưng giọng điệu đầy vẻ mỉa mai.

 

Phương Hiểu Lạc liếc một cái, hỏi Trịnh Lan Hoa: "Mẹ, thấy ai ?"

 

Trịnh Lan Hoa thực sự ghét Lưu Thiến Như , bà chiếc ghế nhỏ, cầm một cái quạt quạt : "Tiếng thì thấy, nhưng tiếng 'xì ' thì khá to đấy."

 

Lưu Thiến Như xong thì tức đến ngất xỉu.

 

Bà già đúng là thể lý luận mà!

 

nhất tâm tạo mối quan hệ với của Thẩm Tranh, nhưng bà già rõ ràng Phương Hiểu Lạc cho mê .

 

Phương Hiểu Lạc ngớt: "Mẹ, chuyện lúc nào cũng thâm thúy thật đấy, đúng là 'gừng càng già càng cay', con vẫn học hỏi nhiều."

 

Trịnh Lan Hoa : "Tất nhiên , cô cứ học hỏi nhiều ."

 

 

Loading...