Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-01-10 18:05:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giai đoạn quá độ ở trường quân đội của Nhiếp Minh Thư kết thúc, cũng điều động tới quân khu Kinh Đô, vẫn giữ chức cán bộ cấp đoàn chính.

 

Cuốn sách xuất bản đầu tiên của Giang Hiểu Chân bán chạy, bắt đầu các phiên bản dịch tiếng nước ngoài, nhà xuất bản phía bên cũng luôn luôn in thêm.

 

Trong thời gian đó cô còn chấp nhận một cuộc phỏng vấn, lên cả truyền hình, nhiều quen cô đều thấy.

 

Danh tiếng của Giang Hiểu Chân cũng ngày một vang xa, còn bình chọn là gương mặt nữ nhà văn trẻ tầm ảnh hưởng nhất.

 

tiểu thuyết vẽ tranh, việc gia đình và công việc đều hề bê trễ, buổi tối còn thời gian ôm con ôm chồng ngủ ngon lành.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đứa bé hơn hai tuổi .

 

Cái tên nhóc hằng ngày cứ chạy nhảy tung tăng, chạy theo m.ô.n.g Giang Hiểu Chân mà gọi , cứ túm lấy Nhiếp Minh Thư là đòi vác lên vai chơi cưỡi ngựa, đặc biệt là nghịch ngợm.

 

Trước đây đôi khi nó ngủ cùng Nhiếp Minh Thư và Giang Hiểu Chân, đôi khi ngủ cùng dì Giang.

 

Dạo gần đây chút nhõng nhẽo, đeo bám Giang Hiểu Chân suốt một tháng trời chịu ngủ cùng dì Giang .

 

Nhiếp Minh Thư suốt một tháng trời âu yếm vợ , tức đến nỗi phát m.ô.n.g cái thằng ranh con một trận.

 

Giang Hiểu Chân bình thường cho động thủ đ.á.n.h con, cứ cái gì mà trẻ con cần giáo d.ụ.c nhẹ nhàng, giảng giải đạo lý cho nó.

 

Nhiếp Minh Thư cũng giảng đạo lý với thằng nhóc đó lắm chứ, nhưng cái thằng ranh con căn bản là thèm đạo lý, hằng ngày cứ ôm c.h.ặ.t lấy vợ buông tay, thế còn cãi bướng bảo Giang Hiểu Chân là của nó.

 

Nhiếp Minh Thư cực kỳ phát cho thằng nhóc một trận m.ô.n.g, nhưng Giang Hiểu Chân cứ dùng đôi mắt to tròn trừng mắt , thực sự là dám.

 

Anh bế con trai qua đặt lên đùi , xoa xoa cái đầu nhỏ của nó một cách đầy yêu thương: "Khương Khương ngoan, tối nay ngủ với bà Giang nhé?"

 

Nhiếp Thanh Yến là tên do ông ngoại của đứa trẻ đặt, còn tên mọn Khương Khương là do Nhiếp Minh Thư đặt, hằng ngày đều gọi đứa nhỏ là Khương Khương.

 

Tiểu Khương Khương trề cái môi nhỏ , chổng m.ô.n.g bò từ đùi Nhiếp Minh Thư giường, chui tọt lòng Giang Hiểu Chân: "Không , Khương Khương ngủ với cơ, thơm thơm."

 

"Vợ ơi, em quản nó chứ." Nhiếp Minh Thư xoay Giang Hiểu Chân, ánh mắt mang theo vài phần oán trách.

 

Giang Hiểu Chân nháy mắt với , dùng khẩu hình miệng : "Để em dỗ nó ngủ ."

 

Sau đó cô dùng hai ngón tay động tác bước , ý là đợi thằng nhóc ngủ say sẽ bế qua đó.

 

Họ thường xuyên như nên Nhiếp Minh Thư lập tức hiểu ngay, hôn một cái lên trán vợ phòng sách một lát, để Giang Hiểu Chân yên tĩnh dỗ con ngủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hanh-phuc-ngot-ngao-khi-lam-vo-quan-nhan/chuong-104.html.]

Giang Hiểu Chân đợi tiểu Khương Khương ngủ say mới khẽ khàng bế thằng bé sang cho dì Giang đang ở lầu .

 

Nhiếp Minh Thư thấy tiếng động, từ phòng sách bước , một tay bế thốc cô vợ nhỏ ngang qua lên, bế lên lầu ném thẳng xuống giường.

 

Đã bao nhiêu ngày âu yếm vợ , khí huyết hừng hực như sắp nhịn đến phát điên .

 

Anh đè cô vợ nhỏ dày vò một hồi, cho đến khi Giang Hiểu Chân sắp lật mặt thì mới chịu buông tha cho cô.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Hiểu Chân ửng hồng sấp l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ của , bàn tay nhỏ bé mơn trớn những thớ cơ bụng săn chắc, trong mắt mang theo dư vị cơn hoan lạc: "Chồng ơi, em cảm thấy những ngày tháng hiện tại thật là quá !"

 

Hai năm qua các tác phẩm hội họa của cô bán ngày một hơn, ở trong nước cũng chút danh tiếng , ở hiệp hội mỹ thuật cũng vị trí quan trọng.

 

Sách bán cũng chạy, lượng tiêu thụ của cuốn thứ hai còn hơn cả cuốn thứ nhất.

 

Có tiền thời gian nhàn nhã, công việc tự do, chồng trai trách nhiệm, con trai khôi ngô ngoan ngoãn, cuộc sống thực sự là quá đỗi tuyệt vời.

 

Nhiếp Minh Thư ôm lấy vai vợ , thở hắt một : "Cho đến tận bây giờ vẫn cảm thấy việc em thể sống sót, việc bây giờ vẫn còn thể ôm em như thế , chính là điều nhất ."

 

Nhiếp Minh Thư cứ hễ nhớ ngày cô sinh con là vẫn thấy rùng sợ hãi, nhẹ nhàng mơn trớn bờ vai vợ , tiếp: "Cả đời cũng quên những hiến m.á.u cho em."

 

Nhiếp Minh Thư biểu hiện cực trong quân đội, hai tháng mới thăng chức, cũng coi như là thuận buồm xuôi gió, thăng tiến ngừng.

 

Những từng giúp đỡ đều ghi nhớ, chỉ cần trong phạm vi vi phạm kỷ luật, hễ họ cần giúp đỡ gì là bao giờ một lời từ chối.

 

Họ cứu mạng vợ , cũng coi như là ân nhân cứu mạng của chính .

 

Giang Hiểu Chân ngước Nhiếp Minh Thư từ l.ồ.ng n.g.ự.c , mỉm : " là nên ghi nhớ ân tình của họ."

 

Cô bĩu bĩu môi: "Anh thích con gái, tiếc là em thể sinh thêm cho một đứa con gái nữa ."

 

"Nhà nước chính sách mà, dù em thể sinh thì chúng cũng thể vi phạm chính sách ."

 

Nhiếp Minh Thư mỉm véo nhẹ ch.óp mũi cô, ánh mắt đầy vẻ nuông chiều: "Hơn nữa, em còn cần con gái gì nữa."

 

Nhiếp Minh Thư vẫn luôn coi Giang Hiểu Chân như một đứa trẻ mà chiều chuộng, điều Giang Hiểu Chân vẫn luôn thấu hiểu.

 

Cô cảm thấy kiếp thể bầu bạn cùng Nhiếp Minh Thư là một điều vô cùng may mắn.

 

Điều may mắn hơn nữa là, họ vẫn còn cả quãng đời còn bên .

 

【Cuộc sống của họ vẫn đang tiếp diễn, nhưng sự đồng hành của chúng đến đây là kết thúc . Cảm ơn các bạn nhỏ luôn đồng hành suốt chặng đường qua, yêu các bạn nhiều!!】

Loading...