Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-01-10 18:05:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dạo gần đây Nhiếp Minh Thư đều mặc thường phục, nhưng Trương chủ nhiệm cũng những sống trong khu đại viện quân khu đều thuộc diện sĩ quan cấp trung .

 

Cộng thêm ngoại hình của Nhiếp Minh Thư vốn dĩ chút khí thế dọa , nên Trương chủ nhiệm căng thẳng cũng là điều khó tránh khỏi.

 

Thấy nhà khách, Nhiếp Minh Thư dậy gật đầu chào khách, lịch sự mời bà , còn thì rót nước cho khách và Giang Hiểu Chân.

 

Thấy tính cách Nhiếp Minh Thư khá , nhiệt tình như , Trương chủ nhiệm mới thả lỏng hơn.

 

Sau khi Nhiếp Minh Thư rót cho Giang Hiểu Chân và Trương chủ nhiệm xong, còn chút việc xoay bước phòng sách bên cạnh.

 

Trương chủ nhiệm ở ngay cửa tự giới thiệu bản , Nhiếp Minh Thư bà tới tìm Giang Hiểu Chân nên nhường gian cho họ trò chuyện về công việc của .

 

Nhiếp Minh Thư chút tò mò nhà xuất bản tìm Giang Hiểu Chân gì nên để hé cửa một khe nhỏ, lắng động tĩnh bên ngoài.

 

Trương chủ nhiệm là một khá chuyện, tán gẫu với Giang Hiểu Chân một lát mới thẳng chủ đề chính.

 

Tổng biên tập của nhà xuất bản họ xong cuốn sách mà Giang Hiểu Chân , nảy sinh hứng thú nồng đậm đối với con cô.

 

Lãnh đạo nhà xuất bản cũng quan tâm tới Giang Hiểu Chân, nên bà mới tiên phong tới gặp Giang Hiểu Chân.

 

Vốn dĩ hẹn với một tòa soạn tạp chí, hẹn gặp Giang Hiểu Chân để phỏng vấn một chút về cảm nghĩ và dự định ban đầu khi cuốn sách , nhưng mãi vẫn nhận phản hồi của Giang Hiểu Chân.

 

Cuốn sách của cô ngay khi xuất bản phát hành lượng tiêu thụ cực kỳ khả quan, nhà xuất bản quyết định sẽ in thêm, vì mới liên lạc với Giang Hiểu Chân.

 

Lần thì nhận phản hồi, bên đó đưa cho nhà xuất bản địa chỉ hiện tại của Giang Hiểu Chân.

 

Giang Hiểu Chân đại khái hiểu mục đích nhà xuất bản tìm , cũng giải thích với Trương chủ nhiệm rằng tới Kinh Đô từ ba tháng , một tháng rưỡi nhận điện tín Nhiếp Minh Thư mang từ phương Bắc tới, đó vì chăm sóc Nhiếp Minh Thư nên quên mất việc hồi âm cho nhà xuất bản.

 

Về ý tưởng cuốn sách đó, cô cũng sơ qua.

 

Thực cuốn sách đó cô về cuộc sống và sự phát triển xã hội trong tương lai, là một thế giới mà con thời đại dám nghĩ tới, nhưng là thế giới mà cô thực sự từng sinh sống.

 

Dưới góc của cô thì đó là thể loại hiện thực, nhưng góc của họ thì chút khoa học viễn tưởng.

 

Những ở thập niên tám mươi, dù thế nào cũng thể ngờ xã hội sẽ phát triển thành hình dạng như , nên sẽ dễ dàng khơi gợi sự hướng tới của đối với sự phát triển công nghệ.

 

Giang Hiểu Chân bày tỏ thể chấp nhận việc in thêm, còn về cuộc phỏng vấn của tạp chí thì cô cũng thể chấp nhận.

 

Trương chủ nhiệm trò chuyện với Giang Hiểu Chân lâu, đó trò chuyện về dự định cho cuốn sách tiếp theo của cô, về đề tài và thời hạn định bản, hy vọng thể hẹn cuốn sách tiếp theo.

 

Trong lòng Giang Hiểu Chân đúng là chút ý tưởng , vả dạo cô ở nhà dưỡng t.h.a.i việc gì , đúng là thể bắt tay một cuốn khác.

 

Vẽ tranh và lách hề xung đột , thời gian của cô vẫn còn dư dả.

 

với Trương chủ nhiệm rằng khi nào ý tưởng sẽ liên lạc với bà, Trương chủ nhiệm thấy trong nhà cô điện thoại nên để điện thoại mới xách cặp công văn rời .

 

Sau khi Trương chủ nhiệm khỏi, Nhiếp Minh Thư từ trong phòng sách bước , thấy Giang Hiểu Chân đang thẩn sofa, từ phía vòng tay ôm lấy cô: "Đại tác giả đang suy nghĩ gì thế?"

 

Giang Hiểu Chân kéo tay đặt lên bụng , trong mắt mang theo nụ hạnh phúc: "Em đang nghĩ xem trong bụng là con trai con gái."

 

Nhiếp Minh Thư khẽ thở dài một tiếng: "Con trai con gái đều cả, chỉ cần khỏe mạnh bình an chào đời, khổ em là , cái gì cũng ."

 

"Anh cái gì thế hả." Giang Hiểu Chân nhịn đầu lườm một cái: "Em thấy chẳng yêu đứa trẻ chút nào cả."

 

Nhiếp Minh Thư thực sự kìm thở dài một tiếng, xoay , cúi đầu mắt cô: "Anh yêu nó, nhưng yêu em nhiều hơn."

 

Nhiếp Minh Thư là một mấy khi cách bày tỏ tình cảm, tình yêu dành cho Giang Hiểu Chân đều trong những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống.

 

Anh bao nhiêu việc thể hiện tình yêu dành cho Giang Hiểu Chân, nhưng đây là đầu tiên dùng ngôn ngữ để bày tỏ tình yêu đối với cô.

 

Trong lòng Giang Hiểu Chân dâng lên một luồng ấm áp lấp đầy con tim.

 

Cô ôm lấy eo Nhiếp Minh Thư, nhỏ giọng : "Em cũng , yêu nó, yêu nhiều hơn, nhưng em linh cảm rằng thể vượt qua kiếp nạn ."

 

Cô cảm thấy linh cảm của sẽ sai , xuyên một thì thế nào cô cũng thể chỉ sống một năm c.h.ế.t chứ.

 

Người xuyên đều là nữ chính, cho dù tính cách của cô xứng nữ chính thì dù cũng ông trời ưu ái , ưu ái cô thêm một nữa chắc cũng mà.

 

"Ừm, chắc chắn là ." Nhiếp Minh Thư ôm Giang Hiểu Chân, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

 

Vết thương của Nhiếp Minh Thư lành hẳn , dưỡng ở nhà thêm một tuần nữa là đến trường quân đội nhận chức.

 

Nhiếp Minh Thư học viện thì Giang Hiểu Chân ở nhà một .

 

Cô nhàn rỗi việc gì thì vẽ tranh, buổi tối lúc Nhiếp Minh Thư về nhà cô bảo lúc nào rảnh thì mua cho cô một cái máy đ.á.n.h chữ.

 

Đã định tiếp tục lách thì tay thực sự là quá mệt mỏi.

 

Giờ họ cũng tiền , nên thể để bản hưởng thụ một chút.

 

Ngày hôm Nhiếp Minh Thư mua máy đ.á.n.h chữ về ngay, đặt bàn trong phòng ngủ, còn mua cho Giang Hiểu Chân nhiều giấy dày dặn, bảo cô cứ việc dùng thoải mái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-hanh-phuc-ngot-ngao-khi-lam-vo-quan-nhan/chuong-101.html.]

Giang Hiểu Chân cầm một tờ giấy cuộn , đặt bên miệng Nhiếp Minh Thư, một cuộc phỏng vấn nhỏ với : "Nhiếp đoàn trưởng, xin hỏi cảm thấy ở trường quân đội và ở biên phòng điểm gì khác ? Vị trí công tác mới quen ?"

 

Nhiếp Minh Thư suy nghĩ một lát phối hợp với Giang Hiểu Chân: "Ừm, thấy mấy thằng nhóc dễ quản hơn ở biên phòng, chỉ cần b.ắ.n vài phát s.ú.n.g là chúng khuất phục ngay, cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, chút quen nhưng chắc vài ngày nữa là sẽ quen thôi."

 

"Vậy xin hỏi Nhiếp đoàn trưởng..."

 

Giang Hiểu Chân đang định hỏi tiếp thì Nhiếp Minh Thư đưa tay chặn lấy "micro" của cô: "Bây giờ em nên gọi là chính ủy."

 

"Oa~ Nghe ngầu quá mất!"

 

Giang Hiểu Chân lập tức mắt sáng rực như , chớp chớp đôi mắt to Nhiếp Minh Thư, khiến Nhiếp Minh Thư thực sự kìm mà bật : "Được , đùa nữa, nấu cơm đây, em bây giờ là một ăn cho cả hai để bồi bổ cơ thể đấy."

 

Anh xoa đầu Giang Hiểu Chân chuẩn nấu cơm.

 

Trước đây cố chấp quyết định ở biên phòng, vất vả một chút mới coi như là đóng góp nỗ lực bảo vệ quốc gia, bây giờ đầu óc thông suốt , cảm thấy dù ở bất kỳ vị trí nào, chỉ cần lòng trung thành vẫn vẹn nguyên thì đều là đang đóng góp nỗ lực bảo vệ tổ quốc.

 

Đi tới cửa, đầu Giang Hiểu Chân: "Đợi đến ngày nghỉ, đưa em tới bệnh viện kiểm tra, để bác sĩ xem tình hình của em thế nào, còn sớm chuẩn ."

 

Buổi tối giường, Giang Hiểu Chân những vết sẹo do nổ thương Nhiếp Minh Thư, trong lòng đau xót khôn nguôi.

 

Nhiếp Minh Thư vội vàng mặc quần ngủ , che những vết sẹo mới mọc da non: "Xấu quá, đừng xem nữa, thì đứa trẻ trong bụng sẽ sợ mất."

 

Giang Hiểu Chân hừ nhẹ một tiếng, ôm lấy cổ xuống: "Nó sẽ sợ , bố của nó là một hùng, nó sẽ cảm thấy kiêu ngạo và tự hào về bố của ."

 

Tất cả những vết thương Nhiếp Minh Thư đều là huy chương, những huy chương đạt vì quốc gia, vì nhân dân.

 

Đó là những vết sẹo để khi cứu một mạng , thể .

 

Nhiếp Minh Thư ôm cô vợ nhỏ lòng, giọng dịu dàng: "Dạo gần đây chút bận rộn, sợ chăm sóc chu đáo cho em, bảo qua đây giúp đỡ chăm sóc em."

 

"Thôi đừng, bà tuổi cao sức yếu , đừng để bà lặn lội vất vả nữa, giờ em cũng , chỉ tự nấu bữa cơm cho thôi, gì cần khác chăm sóc, đừng coi em là đứa trẻ tự lo liệu như thế."

 

Giang Hiểu Chân cảm thấy Trương Lệ Cầm tuổi tác còn nhỏ, sức khỏe mấy , đừng để bà về về vất vả như , đến lúc đó hợp khí hậu cũng phiền phức.

 

Mặc dù cô thích nấu ăn nhưng cũng thể nấu ăn.

 

Nhiếp Minh Thư chính là quá quan tâm tới cô, luôn coi cô như một đứa trẻ tự chăm sóc bản .

 

Nhiếp Minh Thư cau mày suy nghĩ một chút, cảm thấy điều Giang Hiểu Chân cũng lý: "Hay là chúng thuê một bảo mẫu , giờ ít nhà thuê bảo mẫu giúp chăm sóc trẻ nhỏ mà, một tháng mười mấy đồng, giờ phụ cấp của tăng lên khá nhiều, thuê một bảo mẫu cũng thuê nổi."

 

"Người là thuê bảo mẫu trông trẻ, con của chúng còn chào đời mà."

 

Giang Hiểu Chân rúc lòng , dụi mũi cổ : "Thực tìm một bảo mẫu cũng , em thích giặt quần áo cho lắm, là cứ tìm , chỉ ban ngày tới nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh thôi."

 

"Được, mai sẽ ngóng xem , tìm nào nhanh nhẹn một chút." Nhiếp Minh Thư xoa đầu Giang Hiểu Chân, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô dỗ cô ngủ.

 

Nhiếp Minh Thư nghỉ là đưa ngay Giang Hiểu Chân tới khoa phụ sản bệnh viện để kiểm tra.

 

Sau các hạng mục kiểm tra, nhịp tim t.h.a.i các phương diện đều định, vấn đề gì.

 

Sau khi kiểm tra xong, Nhiếp Minh Thư mới coi như là yên tâm.

 

Anh đưa Giang Hiểu Chân ăn một bữa ở nhà hàng, ăn một bữa thật ngon, đưa cô dạo các trung tâm thương mại lớn ở Kinh Đô.

 

Nhiếp Minh Thư tới trường quân đội mấy thuận tiện, ngày hôm mua ngay một chiếc xe đạp.

 

Hiện tại thời tiết ấm áp và dễ chịu, Nhiếp Minh Thư đạp xe chở Giang Hiểu Chân dạo khắp nơi một lượt mới đưa cô về nhà.

 

Vài ngày nữa Nhiếp Minh Thư mới đưa một bảo mẫu về nhà, là do lãnh đạo giới thiệu cho , nhanh nhẹn ít .

 

Nhiếp Minh Thư và Giang Hiểu Chân gọi bà là dì Giang.

 

Dì Giang đúng là một nhanh nhẹn, việc gì cũng thoăn thoắt, thích nhiều.

 

bảo mẫu ở Kinh Đô nhiều năm nên hiểu rõ các quy tắc, vì sẽ nhiều, điểm nhất chính là sẽ phiền Giang Hiểu Chân lúc cô đang vẽ tranh lách.

 

Mấy bức tranh đó bán hơn bốn vạn đồng, là do đích giáo sư Ngô mang tới.

 

Ông vị phú thương liên lạc với ông , Giang Hiểu Chân vẽ cho ông một bộ tranh liên , gặp mặt cũng , nhưng ông hy vọng qua đây thể thấy tranh.

 

Giang Hiểu Chân mỉm đáp lời, giữ giáo sư Ngô ăn cơm, giáo sư Ngô học viện còn việc, một lát ngay.

 

Giang Hiểu Chân m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng , bụng rõ rệt, ông để Giang Hiểu Chân tiễn xa mà vội vàng bảo cô về nhà ngay.

 

Giang Hiểu Chân nhận tiền bán tranh vài ngày thì phía nhà xuất bản cũng gửi đợt nhuận b.út đầu tiên tới.

 

Trích phần trăm hai mươi phần trăm, nhuận b.út cũng mấy trăm đồng.

 

Trương chủ nhiệm trò chuyện với Giang Hiểu Chân một lát về ý tưởng cho cuốn sách mới của cô, và hẹn vài ngày nữa tòa soạn tạp chí sẽ tới phỏng vấn.

 

Bà thấy Giang Hiểu Chân đang m.a.n.g t.h.a.i nên vì sự thuận tiện cho cô, sẽ trao đổi với phía tạp chí bên đó để tới nhà cô phỏng vấn.

 

 

Loading...