"Đông Thanh..."
"Đừng nữa!" Thạch Đông Thanh lạnh lùng ngắt lời cô , "Nếu cô còn một chút lương tri, thì hãy coi như thấy chúng , để chúng , nếu , đừng trách khách sáo!"
Bạch Vi biến sắc: "Không khách sáo? Anh khách sáo với thế nào? Anh quên đây đối xử với ?"
"Đừng nhắc đến đây với !" Thạch Đông Thanh gầm nhẹ, trừng mắt cô một cái, dắt hai đứa trẻ bỏ .
"Có tới mau!"
Ai ngờ lúc Bạch Vi hét lên!
Trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng la hét ch.ói tai vang xa!
Thạch Đông Thanh kinh ngạc phắt cô , thể tin nổi cô thật sự gọi !?
Ngay khi cô sắp hét lên nữa, Thạch Đông Thanh bước nhanh tới, một tay bịt miệng cô !
Hắn đầu với Lâm An và An Tâm: "Mau..."
Chữ "mau" mới thốt , Lâm An kéo An Tâm chạy thục mạng!
"..." Thạch Đông Thanh ngẩn bóng lưng Lâm An biến mất trong nháy mắt.
Tiếng hét của Bạch Vi chỉ nhắc nhở bọn bắt cóc đang tìm gần đó, mà còn khiến Bán Hạ và những khác đang mò đến đây thấy tiếng động.
Sợ đ.á.n.h rắn động cỏ, họ thậm chí dám bật đèn pin.
"Giọng ?"
Rất quen tai...
Bán Hạ đột nhiên Tiêu Thanh Vân, "Là giọng của Bạch Vi!"
Thảo nào!
Sắc mặt Bán Hạ đổi, cô lập tức chạy về phía phát tiếng động.
Tiêu Thanh Vân và những khác vội vàng đuổi theo!
Lâm An thông minh, mấy tên bắt cóc đang tìm chúng ở bên ngoài, trong đêm tối đen như mực, nếu cẩn thận sẽ gặp , nên bé cẩn thận dắt An Tâm , suýt chút nữa thì gặp tên Mập , may mà chúng còn nhỏ, luôn chú ý, nên kịp thời trốn bụi cỏ cao đến nửa , nhờ mới phát hiện.
Đợi tên Mập , hai đứa mới tay trong tay ngoài tiếp tục chạy.
Ai ngờ chạy bao lâu thì thấy phía tiếng mấy bước chân dồn dập!
An Tâm lo lắng đến sắp , kéo Lâm An định chui bụi cỏ: "Anh ơi, chúng mau trốn !"
Lâm An động đậy, mắt thẳng về phía .
"Mẹ..." Cậu bé gọi bóng chạy nhanh nhất ở phía , đầu tiên là gọi khẽ một tiếng, đó cao giọng gọi thêm một tiếng nữa.
"Mẹ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-241-nguoi-do-ten-la-thach-dong-thanh.html.]
Bóng phía khựng , "Tiểu Bình An? Lâm An!" lao nhanh tới.
Lâm An buông tay An Tâm , chạy về phía , lao lòng Bán Hạ!
"Mẹ!" Lâm An, nãy giờ , giờ đây trong vòng tay Bán Hạ, vành mắt lập tức đỏ hoe!
"Lâm An!" Bán Hạ ôm c.h.ặ.t bé, nước mắt lăn dài, nỗi lo lắng và sốt ruột cả ngày trời, đến lúc cuối cùng cũng buông xuống.
Tiêu Thanh Vân dang tay ôm c.h.ặ.t vợ và con trai , nhỏ giọng an ủi: "Không , ."
Cả nhà ba ôm một lúc lâu, cho đến khi bên cạnh vang lên tiếng của Thương Ý Viễn, ba mới tách .
"Đứa bé là đứa trẻ bắt cóc còn ? Cháu tên là An Tâm ?" Thương Ý Viễn cúi hỏi.
An Tâm lùi một bước nhỏ, rụt rè : "... Cháu chào chú, cháu là An Tâm ạ."
Thương Ý Viễn xoa đầu cô bé: "Đừng sợ, các chú đến để cứu các cháu, lát nữa về nhà là thể gặp ba ."
"Cháu cảm ơn chú ạ."
Thương Ý Viễn khỏi khen ngợi: "Đứa bé thật lễ phép."
Nếu là những đứa trẻ khác, lúc sợ đến nên lời, đứa bé còn cảm ơn.
Lâm An chút ngại ngùng lau nước mắt, lúc mới chào : "Ba, chú Thương."
Thương Ý Viễn vỗ vai bé: "Con ngoan, sợ lắm ?"
Lâm An đỏ mặt gật đầu, bé thật sự sợ, đó đều là cố tỏ mạnh mẽ, dù cũng em gái ở đó, là một đấng nam nhi, thể để coi thường !
Tiêu Thanh Vân hỏi Lâm An: "Các con mà chạy ? Trên đó mấy ?"
Lâm An đáp: "Có bốn tên bắt cóc!"
"Có đến cứu chúng con..."
Cậu bé kể quá trình cứu, "... Lúc chạy thì phát hiện, phát hiện chúng con tên là Bạch Vi..."
Cậu bé cẩn thận liếc Bán Hạ, "Người cứu chúng con... mà Bạch Vi gọi là Thạch Đông Thanh, ông ở đó cản Bạch Vi , con liền kéo An Tâm chạy ."
Là !
Bán Hạ và Tiêu Thanh Vân nhanh ch.óng .
Lại là Thạch Đông Thanh, giây phút Bán Hạ thậm chí chút nghi ngờ, liệu đây Thạch Đông Thanh là đồng bọn của Bạch Vi !
Sau đó lương tâm trỗi dậy, mới đến cứu Lâm An?
Không cô suy nghĩ đen tối, lòng hẹp hòi, mà là sự thờ ơ của Thạch Đông Thanh đối với Lâm An, sự răm rắp lời Bạch Vi của , khiến cô lý do để nghi ngờ thứ.
Thương Ý Viễn nhướng mày, cái tên quen thế? Là chồng của Bán Hạ ?
Tiêu Thanh Vân với Thương Ý Viễn và Bán Hạ: "Hai đưa bọn trẻ về xe , dẫn mấy lên xem ."