Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 227: Trở Mặt
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:31:57
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe cô trả lời như đàn ông cũng cảm thấy bất ngờ, gắp cho cô một đũa thức ăn: "Anh cũng em nhất thời chắc chắn chấp nhận , nhưng đợi chúng kết hôn xong, lập tức con chứ? Mang t.h.a.i chắc chắn thể để em vất vả như , đợi sinh con xong, tuy thể giúp trông cháu, nhưng bà dù cũng lớn tuổi , luôn chỗ chăm sóc xuể, em thể yên tâm..."
Người đàn ông lải nhải ít lời, là khuyên Tiểu Kiều nghỉ việc bà nội trợ.
Thấy sắc mặt Tiểu Kiều , bộ dạng , đàn ông khựng : "... Hay là thế , nếu em thực sự thích cửa hàng lẩu, chúng cũng tự mở một cái, em quản lý, cửa hàng nhà , nghỉ thì nghỉ, thì , cũng cần mệt như , em thấy thế nào?"
Tiểu Kiều ngẩng đầu : "Tự mở cửa hàng lẩu? Cô chú khi về hưu ở xưởng thịt ? Anh hiện tại cũng ở trong xưởng, trong nhà từng ăn uống, cửa hàng mở thế nào? Mùi vị ngon thì xa ."
Người đàn ông : "Không còn em ? Em việc ở Đến Vạn Nhà bao nhiêu năm như , hiện tại là giám đốc, mấy chuyện trong bếp chắc chắn cũng hiểu một chút, cũng quen ít , kênh phân phối, mùi vị ngon còn chuyện nhỏ..."
Người đàn ông nghĩ : "Tự riêng, chắc chắn hơn thuê cho khác, dựa bản lĩnh của em, vài năm, chúng chừng cũng thể sớm mở chi nhánh khắp cả nước, em chính là Kiều tổng, chứ Giám đốc Kiều gì đó."
Tiểu Kiều: "... Thế ?" Giọng điệu càng thêm lạnh nhạt.
Người đàn ông sự lạnh lùng trong lời của cô, càng càng hưng phấn: "! ! Anh đều dì , Lâm tổng của các em coi trọng em, nhiều việc của công ty ăn uống đều giao cho em chủ, nếu em, công ty ăn uống còn chắc phát triển như ! Năng lực của em ai cũng thấy, thể độc lập đảm đương một phía, bản riêng thì thật hợp lý, cố gắng một chút, chừng còn thể đuổi kịp Đến Vạn Nhà."
Tiểu Kiều khẩy một tiếng: "Anh còn để em vất vả, bảo em khi kết hôn sinh con trông con ? Sao lúc bảo em cố gắng một chút, sớm ngày vượt qua Đến Vạn Nhà?"
Nụ của đàn ông cứng , ngay đó : "Em , ! Chắc chắn để em vất vả!"
Nói định nắm tay Tiểu Kiều đặt mặt bàn.
Tiểu Kiều rụt tay về , dựa ghế, nhếch mép : "Chuyện chắc chắn nảy sinh nhất thời nhỉ? Cân nhắc bao lâu ?"
Thấy cô , đàn ông thở phào nhẹ nhõm: "Cũng bao lâu, chỉ nghĩ khi kết hôn, chúng luôn suy nghĩ cho gia đình nhỏ của ."
Suy nghĩ cũng chu thật đấy, ước chừng nghĩ ít, cảm thấy sắp cưới cô , lúc mới vội vàng ý đồ.
Cô mà thật sự là kẻ vong ân phụ nghĩa, sẽ theo , trộm công thức, trộm kênh phân phối, cộng thêm trộm ?
Sau đó thì ?
Công thành thoái về bà nội trợ? Giao tất cả cho đàn ông mặt ?
Ha ha!
Ý tưởng thật đấy!
Tiếc là, nghĩ sai về cô , Kiều Kiều cô căn bản là như !
Cô tuổi lớn, là phụ nữ, thể thành tựu như hiện tại, ngoài thể gọi một tiếng Giám đốc Kiều, dựa chỉ là sự nỗ lực của cô, mà còn là ơn tri ngộ của Lâm tổng!
Đồng chí nữ giống như cô, bên ngoài nhiều lắm, cô cũng chẳng thông minh hơn bao nhiêu, mà thông minh cần cù hơn cô thì đếm xuể, nhưng mấy ai vận may như cô?
Gặp Lâm tổng, chứng kiến sự đời của Đến Vạn Nhà, cùng trưởng thành với Đến Vạn Nhà!
Không cô, Đến Vạn Nhà vẫn là Đến Vạn Nhà, nhưng Đến Vạn Nhà, ai Kiều Kiều cô là ai?
Bảo cô phản bội Lâm tổng, phản bội Đến Vạn Nhà, căn bản thể nào!
Người thể những lời , hiển nhiên cũng còn phù hợp với cô nữa.
Tiểu Kiều rút từ trong túi năm mươi đồng đặt lên bàn: "Anh từ từ ăn, , ngày mai sẽ bảo đem tất cả những thứ mua đến nhà trong thời gian qua trả cho , chú ý kiểm tra nhận hàng, nếu chỗ nào thiếu, sẽ bù tiền cho ."
Nói xong, dậy định rời .
Người đàn ông túm lấy cô!
"Em ý gì?" Người đàn ông rõ ràng ngơ ngác, đang yên đang lành, những lời như ?
Cái gì mà trả đồ cho ?
Bọn họ đang bàn chuyện cưới xin ?
Không rõ Quốc khánh sẽ kết hôn ?
Tiểu Kiều hất tay , nhàn nhạt : "Ý mặt chữ, chúng hợp."
"Em hợp là hợp !" Người đàn ông thẹn quá hóa giận!
"Vậy hai tháng nay em ý gì? Đùa giỡn đấy !"
Tiểu Kiều lùi một bước: "Phiền chú ý cảnh." Giọng đàn ông nhỏ, thực khách trong quán đều đang bọn họ.
Người đàn ông vung tay: "Hoàn cảnh với cảnh cái gì! Hôm nay em rõ ràng với , thì đừng hòng rời !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-227-tro-mat.html.]
Tiểu Kiều xuống , châm chọc nhếch mép, bộ dạng nhảy dựng lên như sấm nổ của , chỗ nào liên quan đến nửa xu nho nhã?
"Hai tháng nay, chúng mới gặp bốn , ồ, còn cộng thêm , tổng cộng năm , đối với cũng chẳng là hiểu , giữa chừng cảm thấy hợp chia tay cũng là chuyện bình thường, bây giờ cũng xã hội cũ nữa, từng xem mắt xong là bắt buộc ở bên , nếu cảm thấy thiệt thòi, cùng lắm đền thêm chút tiền cho , hai tháng, hai trăm đồng đủ ?"
Nghe cô , đàn ông càng thêm tức giận: "Em quá đáng lắm! Không ngờ hóa em là như , uổng công đây còn cho rằng em sách hiểu lễ, tính cách ôn hòa."
Tiểu Kiều nhướng mày: "Như cả thôi, cũng ngờ là như đấy."
"Anh?" Người đàn ông chỉ mũi , dám tin: "Chẳng lẽ còn thành vấn đề của !"
Tiểu Kiều gật đầu: "Không sai, nếu cứ như đây, bộc lộ dã tâm của , chừng còn thật sự vì gia đình thúc giục mà kết hôn với , bây giờ đặc biệt may mắn, may mà ngoài ăn bữa cơm với , may mà lời thật lòng của , nếu còn ly hôn với , phiền phức bao!"
Người đàn ông nghẹn họng, lúc mới hiểu hóa là lời chọc giận cô, nhưng lời chỗ nào đúng ?
"... cách nào cùng chung sống với một một lòng nghĩ đến cướp đoạt và phản bội, quan niệm chúng khác ,... lời nhiều nữa, cứ ." Tiểu Kiều đặc biệt dứt khoát, dậy xoay luôn, bước chân nhanh.
Người đàn ông còn đuổi theo kéo cô, một đàn ông vóc dáng cao lớn chắn mặt.
"Mày..."
Mạch Đông đầu bóng lưng Tiểu Kiều một cái, mới dùng ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá đàn ông: "Trông chả , nghĩ thì lắm? Chỉ dựa mày, cũng đào góc tường Đến Vạn Nhà? Xì!"
Người đàn ông chằm chằm bóng lưng Mạch Đông thở hồng hộc, tên kiếp là ai !
Cái gì gọi là trông chả ?
Anh rõ ràng trai hơn !
Mạch Đông khỏi cửa, trái , thấy Tiểu Kiều xa một đoạn, trong lòng khỏi oán thầm, đây là đạp Phong Hỏa Luân ?
Vội vàng lái xe đuổi theo.
Bên đường, Tiểu Kiều thở dài, đừng cô dứt khoát, trong lòng phiền muộn vô cùng, thì , về nhà chắc chắn tránh khỏi nhà mắng!
Đang nghĩ xem về giải thích với bố thế nào, liền thấy bên đường tiếng còi xe.
Tiểu Kiều đầu : "... Tiểu Lâm tổng?"
Mạch Đông đạp phanh, thò đầu hỏi: "Đi ? đưa cô ."
"Đến cửa hàng tổng."
"Lên , tiện đường."
Tiểu Kiều nghĩ nghĩ, đưa tay định mở cửa .
"Ngồi phía , lời với cô."
Tiểu Kiều đành vòng qua xe ghế phụ.
Đợi cô xong, xe liền chạy về phía .
Lên xe một lúc lâu, cũng thấy Mạch Đông mở miệng, Tiểu Kiều nghi hoặc , lời với cô ?
"Tiểu Lâm tổng..."
"Đừng gọi là Tiểu Lâm tổng nữa, cứ lạ lạ, là gọi tên ." Vốn dĩ nhỏ hơn cô, còn gọi Tiểu Lâm tổng, luôn cảm giác cô đang ngừng nhắc nhở .
Tiểu Kiều ha ha hai tiếng: "Thế lắm , dù cũng là lãnh đạo mà!"
Mạch Đông thẳng phía : "Cô ở Đến Vạn Nhà, ở Trương Lão Lão, tính là lãnh đạo của cô."
Tiểu Kiều: "Lời thể như , ai cũng hai nhà theo mô hình kinh doanh liên kết, vốn dĩ cũng giống như một nhà, và Lâm tổng là chị em..."
"Được , cô gọi thế nào cũng , ?"
Trước đây gọi Xưởng trưởng nhỏ, bây giờ gọi Tiểu Lâm tổng.
Mạch Đông chút nản lòng, nào cũng , ý tưởng đều cô mài cho mòn hết, đều nghi ngờ, cô căn bản từng để mắt đến , đây từ chối thẳng thừng sự gán ghép của , ước chừng là căn bản nghĩ về phương diện đó!
Hoặc là ngại thẳng?
Cô chắc chắn là chê nhỏ tuổi!