Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 225: Ba Năm Sau

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:31:55
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ! Mẹ! Sao gọi con? Con sắp muộn !"

 

Sáng sớm, trong một tòa nhà nhỏ mang phong cách kiến trúc Dân quốc, truyền một tràng tiếng trẻ con lanh lảnh, ồ , là giọng của thiếu niên nhỏ tuổi.

 

Kèm theo đó là tiếng chạy 'thình thịch' sàn gỗ.

 

Trên cái cây to cành lá xum xuê trong sân, chú chim dậy sớm bắt sâu kinh động vỗ cánh bay xa.

 

Trong chuồng ch.ó thấp bé ở cửa, Vượng Tài đang ngủ gật dựng tai lên, thấy là giọng quen thuộc của chủ nhân nhỏ, xuống, thong thả vẫy đuôi.

 

Âm thanh như , gần như sáng nào nó cũng thấy, thấy mãi thành quen .

 

Bên bàn ăn, Bán Hạ như thấy, tự gắp một cái bánh bao nhỏ ăn, thỉnh thoảng hai đứa nhỏ bên cạnh: "Mau ăn , ăn xong đưa các con nhà trẻ."

 

Tiểu Lâm Lâm và Tiểu Tiêu Tiêu tròn bốn tuổi ngoan ngoãn gật đầu, bưng cốc của lên, uống sữa bò trắng ngần.

 

lúc , trai của chúng, cũng chính là bạn học Lâm An, chạy tới như một cơn gió.

 

Cơn gió mang theo thổi bay tóc mái lưa thưa trán Tiêu Tiêu dựng cả lên.

 

Lâm An bưng cốc sữa bò của bàn lên, ừng ực một uống cạn sạch, uống xong cầm đũa lên, chỉ trong chốc lát xử lý xong năm cái bánh bao nhỏ!

 

Tiêu Tiêu kinh ngạc há to miệng nhỏ, trai lợi hại quá!

 

Lâm Lâm thấy thế vươn bàn tay nhỏ im lặng gắp một cái bánh bao, 'a ô' một miếng nhét miệng!

 

Cậu bé cũng giống như trai, lớn lên cao cao tráng tráng!

 

Bán Hạ cầm đũa gõ gõ bát mặt Lâm An: "Từ từ, từ từ, cẩn thận nghẹn!"

 

Lâm An sức nuốt cái bánh bao trong miệng xuống, đưa tay lấy quả trứng chị Trương kho cả đêm: "Mẹ gọi con! Mẹ mà gọi con sớm một chút, con vội thế ."

 

Bán Hạ lườm bé một cái: "Trong phòng con đồng hồ báo thức ? Đồng hồ báo thức còn gọi con dậy nổi, thể gọi con dậy?"

 

Lâm An bĩu môi: "Cái đồng hồ đó , tiếng nhỏ quá, con chả thấy gì!"

 

Lâm Lâm ngẩng đầu lên : "To lắm mà, em ở phòng bên cạnh còn thấy."

 

Tiêu Tiêu vội vàng gật đầu, rõ ràng là trai tự tắt mà!

 

Lâm An: "... Thế em gọi ?"

 

Lâm Lâm cúi đầu thèm để ý đến , trai thật hổ, đứa em trai nhà trẻ như gọi dậy!

 

Bán Hạ giơ tay xem giờ: "Bảy giờ ba mươi lăm , con còn mười lăm phút nữa để đến trường, chứ, con kịp rửa mặt ?"

 

"..." Lâm An trả lời Bán Hạ, vội vàng nhét quả trứng trong tay miệng: "Con đây, bai bai!"

 

Cậu bé chạy chậm một mạch phòng khách, đeo cặp sách để ghế sô pha lên, dắt chiếc xe đạp để ở huyền quan khỏi cửa.

 

Kể từ nửa cuối năm lên lớp ba, bạn học Lâm An cần lớn đưa đón nữa, sớm học xe đạp, tự đạp xe đến trường.

 

Trên đường, học sinh đạp xe học giống ít, vì dậy muộn nên còn thấy mấy học sinh nữa.

 

Qua hai ngã tư, Lâm An thấy Hàn Ninh đợi sẵn bên đường từ lâu.

 

Thấy , Hàn Ninh dậm chân: "Cậu dậy muộn ? Tớ đợi hai mươi phút đấy!"

 

Lâm An dừng , chỉ bóp phanh, để xe chậm : "Nhanh lên , bọn sắp muộn ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-225-ba-nam-sau.html.]

Nói xong liền đạp bàn đạp tiếp tục thẳng.

 

Biết sắp muộn mà còn dậy muộn thế ? Hàn Ninh bĩu môi, vội vàng đạp xe của đuổi theo.

 

Đợi hai đạp xe song song, Hàn Ninh liền hỏi : "Tớ bà Trương , Quốc khánh các định Thượng Hải chơi ?"

 

" ! Cô bà nội của tớ sắp về , ba tớ định Thượng Hải đón họ, tiện thể chơi mấy ngày." Lâm An .

 

Hàn Ninh vẻ mặt hâm mộ: "Thích thật, Thượng Hải biển lớn, tớ cũng xem biển."

 

"Thế cũng , tớ với tớ một tiếng, tớ chắc chắn đồng ý đưa cùng."

 

Hàn Ninh lắc đầu: "Thôi, tớ vẫn là ở nhà với cụ tổ thôi."

 

Lâm An liền chuyện rủ cô bé cùng nữa, cụ tổ Hàn mùa đông năm ngoái ốm một trận, suýt nữa thì qua khỏi, ba đều gọi đến để gửi gắm, may mà cụ tổ Hàn vượt qua .

 

Từ đó về , Hàn Ninh đặc biệt lo lắng cho sức khỏe của cụ tổ Hàn, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay là lo lắng mấy ngày, bảo cô bé rời khỏi tỉnh thành Thượng Hải chơi mấy ngày là chuyện căn bản thể thực hiện .

 

Hai đạp xe đạp, ngay khi chuông báo chuẩn vang lên, lao cổng trường.

 

Hai học cùng một lớp, khóa xe đạp nhà xe, chạy chậm một mạch lớp học.

 

Vừa mới xuống, chuông học liền vang lên.

 

Hàn Ninh ngay Lâm An, đầu nhỏ: "May mà muộn, nếu cùng quét sân thể d.ụ.c."

 

Vì đợi Lâm An học cùng, cô bé quét sân thể d.ụ.c mấy .

 

Lâm An hất cằm về phía cửa, nhỏ: "Đừng chuyện nữa, Hồ Lão Lang đến ."

 

Hàn Ninh vội vàng đầu thẳng .

 

...

 

Ăn sáng xong, Bán Hạ với chị Trương một tiếng, lái xe đưa hai đứa nhỏ khỏi cửa, cô đưa con đến nhà trẻ quân khu , đó mới đến công ty.

 

Đến cổng nhà trẻ, Lâm Lâm mở cửa xe tự trèo xuống , vững , ân cần kéo em gái.

 

Bán Hạ cũng xuống xe, một tay dắt một đứa, đưa chúng nhà trẻ.

 

Có phụ quen thấy thế liền tùy ý hỏi: "Hôm nay đưa ! Ba vẫn về ?"

 

cách gần, giờ luôn là Tiêu Thanh Vân đưa đón bọn trẻ học, Bán Hạ thì ít khi đến.

 

Cặp song sinh trông ngoan ngoãn đáng yêu, phụ ở nhà trẻ ai là .

 

Chưa đợi Bán Hạ trả lời, Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên : "Ba hôm nay là về ạ!"

 

"Thế ? Vậy Tiêu Tiêu vui ?"

 

Tiêu Tiêu híp mắt gật đầu, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.

 

Vị phụ liền đùa: "Thế Tiêu Tiêu thích đưa ba đưa nào?"

 

"Đều thích ạ!"

 

Tiêu Tiêu mới mắc lừa !

 

Cô bé thường xuyên trêu như , quen nha!

 

 

Loading...