Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 222: Anh Có Muốn Biết Không

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:31:52
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Uy cũng là nắm chắc tâm lý của , cho nên mới bày bộ dạng trời sợ đất sợ.

 

"Anh quá ngông cuồng , đêm lắm ngày gặp ma, và Bạch Vi cùng rời , đơn vị công an đều , chỉ cần xuất hiện, tự nhiên sẽ đến thẩm vấn , trốn ?"

 

Thạch Đông Thanh đông tây để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Vương Uy, hai tay trói phía cẩn thận cử động.

 

Sắc mặt Vương Uy đổi: "Thế thì ? Kẻ phạm tội là con vợ Bạch Vi của mày, tao! Ông đây sợ bọn họ hỏi!"

 

Gã tuy miệng sợ, nhưng trong lòng vẫn chút run rẩy, dù cái nơi như đồn công an nhất là đừng , từ xưa đến nay tên lưu manh nào là sợ quan gia cả. Gã phạm ít chuyện, ai đó lột một lớp da .

 

Đây cũng là lý do tại trở về nhưng về nhà, mà trốn ở bên ngoài ngóng tin tức, đợi trốn một hai tháng cho qua cơn gió đầu sóng ngọn gió, dù cũng là án ở nơi khác, đơn vị địa phương mà để tâm mãi .

 

Thời gian , cũng chỉ vợ cũ của gã về, đây là do gã hết tiền, chạy đòi tiền nên mới .

 

Hôm nay đến vũ trường, cũng là vì ở đây cũng giống gã, cá mè một lứa.

 

Còn một nguyên nhân nữa, gã kiếm chút tiền phương Nam, thế là Thạch Đông Thanh khéo đ.â.m đầu .

 

Cơ hội như kiếm một khoản, gã cảm thấy với bản .

 

"Mày đừng lảm nhảm mấy cái đó với ông! Nói nhiều như , chi bằng lo cho bản mày !" Vương Uy đến rợn : "Mày là một thằng nơi khác đến địa bàn của ông, ông xử mày thế nào cũng ! Sông bảo vệ thành cũng nắp đậy, tao mà ném mày xuống đó... mày xem nhà mày cả đời còn tìm thấy mày ?"

 

Đương nhiên là tìm thấy, cả đời coi như thành nhân khẩu mất tích .

 

Thạch Đông Thanh từng lính ở phía Nam, trong biển ở phía Nam đó, những từ nơi khác đến như , một năm lấp bao nhiêu mạng.

 

Thạch Đông Thanh thật sự ngờ Vương Uy thể ác độc đến mức .

 

Thấy vẻ khiếp sợ, Vương Uy cảm thấy dọa , hì hì : "Sợ chứ gì? Sợ thì mau đưa tiền!"

 

Thạch Đông Thanh rũ mắt xuống, nén cảm xúc trong đáy mắt: " thật sự tiền, vì chuyện dầu thải, xưởng phạt hai mươi vạn, để đền tiền ngay cả xưởng cũng bán đấu giá , gì còn tiền? Anh thế cũng giống tiền..."

 

Vương Uy ánh mắt nghi ngờ đ.á.n.h giá từ xuống , thấy râu ria xồm xoàm, ăn mặc cũng xám xịt, chiếc giày bên chân còn bong keo, quả thật giống dối, ăn mặc còn hơn tên .

 

Nghĩ đến đây, Vương Uy kéo cổ áo, hất cằm lên: "Mày ? Người nhà mày chắc chắn chứ? Gọi điện thoại bảo nhà mày gửi cho mày..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-222-anh-co-muon-biet-khong.html.]

 

Ngay lúc , ánh mắt Thạch Đông Thanh trầm xuống!

 

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh! Chưa đợi Vương Uy phản ứng , thoát khỏi chiếc ghế, dậy trở tay đè nghiến Vương Uy xuống đất!

 

Lần khôn ngoan hơn một chút, giống như đó bất chấp tất cả lao bắt Vương Uy mà chú ý đến cảnh xung quanh.

 

Trong vũ trường đang mở nhạc, tiếng nhạc Disco đinh tai nhức óc, cho dù Vương Uy ở trong phòng hét lớn thì bên ngoài ước chừng cũng rõ.

 

Thạch Đông Thanh dùng sợi dây thừng trói trói c.h.ặ.t Vương Uy đang liều mạng giãy giụa c.h.ử.i bới ầm ĩ, chỉ trong chốc lát, hai đổi vị trí cho !

 

Kỹ thuật trói của thứ mà đám lưu manh bên ngoài thể so sánh , trói xong, Vương Uy động đậy cũng .

 

Sợ đột ngột xông , còn khóa trái cửa phòng.

 

Làm xong những việc , thở hổn hển mấy liền!

 

Thạch Đông Thanh chút châm chọc nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, rời khỏi quân đội mấy năm nay, ngay cả thủ cũng lục nghề , nếu là năm đó...

 

Hắn nghĩ nữa, mặt Vương Uy: "Anh thật sự ?"

 

Vương Uy nhổ toẹt một cái: "Phì! Mau thả ông ! Nếu hôm nay mày đừng hòng khỏi chỗ !"

 

Thạch Đông Thanh nhếch mép, cứ như thể thả gã thì thể khỏi chỗ !

 

Ánh mắt chuyển hướng sang cửa sổ, căn phòng chỉ mở một ô cửa sổ nhỏ ở tít cao, chen một chui thì thành vấn đề, từ đó nhảy xuống bên ngoài cũng chỉ cao tầm một tầng lầu. Trước đó lượn lờ quanh đây hai ngày, bên trong vũ trường tuy rõ, nhưng môi trường bên ngoài đều nắm khá rõ.

 

Thạch Đông Thanh hỏi gì, ở thêm nữa, bên ngoài phát hiện thì thật sự .

 

Hắn kê một chiếc ghế cửa sổ, mới lên, liền thấy Vương Uy cực nhanh: "Mày chuyện quá khứ của Bạch Vi ?"

 

Thạch Đông Thanh một chân ghế, một chân bước lên bệ cửa sổ, đầu : "Anh cho cái gì?"

 

Vương Uy nhướng mày, đầu cứ thế dựa lưng ghế như một tên vô : "Cái đó xem Xưởng trưởng Thạch thể dùng bao nhiêu tiền để mua tin tức của ."

 

 

Loading...