Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 201: Khoản Tiền Khổng Lồ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:31:10
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bán Hạ, em đây..." Tiêu Tương Nhã vẫy tay với Bán Hạ.

 

"Cô, chuyện gì ạ?" Bán Hạ chậm rãi tới, thể chậm, nhanh một chút là cảm thấy như con vịt, ưỡn cái bụng, hai tay còn vung vẩy qua .

 

Tiêu Tương Nhã kéo cô phòng, để cô ngay ngắn ghế, lúc mới hỏi: "Hai ngày nay đến nhà máy của cháu xem qua ? Cảm thấy vẫn , cháu tự mãn, mà luôn nghiên cứu sản phẩm mới, điểm , nhưng..."

 

Bà dừng một chút.

 

Bán Hạ vội : "Cô đề nghị gì cứ ạ, cháu cũng học hỏi thêm."

 

Tiêu Tương Nhã , vỗ vỗ tay cô, "Chỉ thích tính cách của cháu. Cô chỉ cảm thấy phát triển từ từ, mưu tính chậm rãi như chậm, cô thấy chất lượng cuộc sống của dân trong nước nâng cao ít, hiện tại cũng chính là thời điểm khi thị trường trong nước cung đủ cầu, chúng tăng cường mức độ phát triển, nhanh ch.óng chiếm lĩnh nhiều thị trường hơn! Để tránh cơ hội chờ , khác giành , cháu ?"

 

Bán Hạ vội vàng gật đầu: "Cô đúng ạ, năm ngoái cháu cũng tuyển ít trẻ tuổi ăn khéo léo ngoài chạy nghiệp vụ, doanh bán hàng năm nay tăng gấp đôi so với năm ngoái."

 

Tiêu Tương Nhã gật đầu, "Làm như , nhưng vẫn đủ. Về điểm , cháu nên học hỏi 'Song Ký'."

 

"Ý cô là... mở cửa hàng giống họ ạ?"

 

"Không sai, cô hỏi thăm một chút, 'Song Ký' chỉ cửa hàng ở tỉnh thành, mà còn mở mấy cửa hàng ở các thành phố ven biển phía Nam, hình thành mô hình kinh doanh chuỗi, về điểm , cháu lạc hậu hơn họ ."

 

Thời gian Tiêu Tương Nhã hề rảnh rỗi, hỏi thăm ít chuyện, bao gồm cả phụ trách cấp cao của 'Song Ký' là ai, còn đặc biệt đến cửa hàng lẩu 'Song Ký' ăn một bữa lẩu.

 

Bán Hạ cũng mô hình kinh doanh nhất nên giống như 'Song Ký', mở nhà máy, mở cửa hàng, song song cùng tiến.

 

Cô cũng nghĩ đến chuyện , dự định sẽ từ từ , dù vốn liếng và sức lực của cô cũng hạn.

 

"Hương vị của 'Song Ký' chỉ thể là ngon, nhưng bằng hương vị của 'Đến Vạn Nhà', việc cháu cần bây giờ là dùng phương thức 'nở hoa khắp nơi' để mở cửa hàng, nhanh ch.óng chiếm lĩnh thị trường trong tỉnh, đó phát triển đến các thành phố lớn trong nước, phía Nam thể bỏ qua , tạm thời cần đối đầu với họ, nhưng những nơi khác cửa hàng của chúng , đừng để phản ứng kịp mà giành ."

 

Bán Hạ mà trong lòng vô cùng kích động, nhưng mà, cô ơi, chắc cô nhiều tiền như nhỉ? Còn cả nhân lực nữa?

 

Cô còn định nửa cuối năm sẽ mở rộng nhà xưởng.

 

Ngay đó liền cô của cô : "Thời gian cô đang ở trong nước, cô sẽ giúp cháu kiểm soát , tuyển một hữu dụng lên, đào tạo cho . Cô sẽ giúp cháu một bản kế hoạch."

 

Bán Hạ rơi nước mắt, cô nhiệt tình như , nếu thì thật , cô bắt đầu tính toán xem thể bỏ bao nhiêu tiền.

 

Tiêu Tương Nhã dậy, lấy chiếc túi da treo giá áo mũ, từ bên trong lấy một tờ giấy hình chữ nhật đưa cho Bán Hạ.

 

"Gì ạ?" Bán Hạ nhận lấy xem, "Ngân hàng... séc!"

 

Mấy phía Bán Hạ đếm, mà hoa cả mắt.

 

"Cô... cô ơi, cô đưa cái cho cháu gì? Chẳng lẽ cô đầu tư? cái cũng quá... nhiều ." Khiến cô cũng lắp... bắp.

 

Năm... năm triệu!

 

Mấy đời cô cũng từng thấy nhiều tiền như !

 

Phải mở bao nhiêu cửa hàng mới kiếm chứ!

 

Tiêu Tương Nhã giơ tay nhẹ, "Không , đây là tài sản chung của vợ chồng cháu và Thanh Vân."

 

"Cô đừng đùa nữa..." Vội vàng trả tấm séc, chung kiểu gì? Chung từ khi nào? Sao cô ?

 

Tiêu Tương Nhã đẩy qua, "Không đùa với cháu, đây là của Thanh Vân, cháu và nó kết hôn, đương nhiên cũng là của cháu ."

 

Chồng cô giàu như !? Sao cô ?

 

Bán Hạ vẫn đẩy , lí nhí : "Vậy cô đưa cho Thanh Vân ạ!"

 

Tiêu Tương Nhã liền : "Cháu vợ nó ? Quyền tài chính giao cho cháu thì giao cho ai? Có tiền , mở bao nhiêu cửa hàng cũng ."

 

Bán Hạ xua tay nhận, tiền tiết kiệm, tiền lương trong nhà cô thể giữ, giống như cô , là tài sản chung của vợ chồng!

 

cái ... khoản tiền khổng lồ! Cô thể nhận, cho dù là của Tiêu Thanh Vân, cũng nên là tự giữ.

 

Dùng cái để mở cửa hàng, cũng chút thích hợp.

 

Tiêu Tương Nhã với cô một lúc lâu, Bán Hạ vẫn nhận tấm séc .

 

Đợi Tiêu Thanh Vân tối về, ăn cơm xong, Tiêu Tương Nhã gọi phòng sách.

 

"Cầm lấy , đưa cho vợ con, vợ con dám nhận." Tiêu Tương Nhã đẩy tấm séc đặt bàn qua.

 

Tiêu Thanh Vân cầm lên xem một cái, bất đắc dĩ xoa xoa trán, "Cô, nhiều tiền như ... cô mà nhận mới lạ."

 

" !" Tiêu Tương Nhã mím môi : "Cô càng ngày càng thích con bé."

 

Nhìn tấm séc, ánh mắt chỉ kinh ngạc, tham lam.

 

Thật chút hương vị coi tiền như rác, quá hiếm .

 

"..." Tiêu Thanh Vân: "Con mặt cô cảm ơn cô nhé!"

 

Anh vẩy vẩy tấm séc trong tay, "Thứ , chúng con cần dùng đến, cô vẫn nên cầm về ."

 

Một khoản tiền lớn như , còn giải trình với cấp tiền từ , phiền phức.

 

Tiêu Tương Nhã tao nhã đảo mắt một cái: "Sao cần dùng? Con nhà máy của vợ con bây giờ đang là lúc cần tiền ?"

 

Cái Tiêu Thanh Vân thật sự , "Cô cần nhiều như ?" Anh tin, "Cái nhà máy đó của cô , kiếm còn kiếm nhiều tiền như , cô để cô đầu tư nhiều tiền như ?"

 

"Xem thường ai ?" Tiêu Tương Nhã nhướng mày, "Nhà máy của vợ con, nếu phát triển theo phương pháp cô , năm triệu, cũng chỉ là chuyện hai ba năm mà thôi, đương nhiên, cô tự từ từ cũng , nhưng thời gian sẽ dài hơn một chút."

 

Bà liếc Tiêu Thanh Vân một cái, "Rõ ràng thể kiếm tiền nhanh hơn, tại còn từ từ, thời gian chính là tiền bạc, hiểu ?"

 

Tiêu Thanh Vân bất đắc dĩ bà: "Hiểu."

 

Còn về phương pháp gì, lát nữa hỏi vợ .

 

"Đã hiểu, còn nhận? Mau cầm đưa cho Bán Hạ. Tổ tiên nhà họ Tiêu chúng từ thời Đồng Trị Đế gánh đòn gánh bán hàng rong, chuyện kinh doanh cộng cũng một trăm năm, đến đời con, bỏ kinh doanh theo nghiệp võ! Dù vợ con còn thể , đào tạo con cháu, cũng để kế thừa sự nghiệp của cô, nếu những thứ của cô thể cho ai?"

 

"Cô của con ơi, bây giờ cô cái cũng quá sớm , con cháu chắc thích kinh doanh ."

 

Tiêu Tương Nhã cong ngón tay gõ lên bàn, "Cô quan tâm, một đứa đến kế thừa sự nghiệp của cô!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-201-khoan-tien-khong-lo.html.]

Đời định con, cũng sớm từ bỏ hy vọng, những công ty của bà ở nước ngoài, những đồng tiền kiếm , ngoài nhà họ Tiêu bọn họ, còn ai tư cách kế thừa!

 

Tiêu Thanh Vân cầm lấy tấm séc, "Được , tiền con cầm, cảm ơn cô."

 

"Cảm ơn gì? Người một nhà gì hai lời, đây vốn dĩ cũng là tiền hoa hồng của con."

 

Tiêu Tương Nhã xua tay ngoài, "Được , với vợ con ! Cô cùng chú con ngoài dạo, ăn cơm xong, bây giờ còn no căng, tiêu thực. Mẹ vợ con thời gian ngày nào cũng đồ ăn ngon cho chúng , đều nuôi cô béo lên , cô chắc chắn tăng hơn năm cân thịt ..."

 

Đợi đến tối giường, Tiêu Thanh Vân mới lấy tấm séc đưa cho Bán Hạ.

 

"..." Bán Hạ, "Cô đưa cho ?"

 

Tiêu Thanh Vân gật đầu: "Cô việc kinh doanh của nhà máy cần mở rộng, cần tiền, cụ thể thế nào, cũng hỏi cô."

 

Bán Hạ xoa xoa hai tay, để lớp kem dưỡng còn lòng bàn tay dưỡng ẩm cho da tay, vén chăn mỏng lên giường.

 

Kể cho chuyện Tiêu Tương Nhã ban ngày với cô.

 

"...Tiền em dám nhận."

 

Tiêu Thanh Vân kẹp tấm séc cuốn sách tủ đầu giường, "Cầm , đây cũng là tấm lòng của cô, đây , cô cầm tiền trả nước ngoài, mấy năm nay lăn lộn kinh doanh ở nước ngoài ăn khá lớn, cô luôn tiền một phần của , chia hoa hồng cho , năm đó bảo nước ngoài quản lý công ty , những năm nay cô vẫn luôn chia hoa hồng cho , cũng nhận mấy..."

 

Vươn tay ôm Bán Hạ lòng, một tay nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, "Cô cho tiền, em cần, cứ cầm dùng ! Chúng là vợ chồng, của là của em, của em cũng là của , chẳng lẽ dùng tiền của em còn dám nhận ?"

 

Nói xong cúi đầu cô.

 

Bán Hạ dựa cánh tay , ngước mắt , "...Nhiều tiền như , lỡ em lỗ thì ?"

 

Tiêu Thanh Vân nhướng mày: "Lỗ? Thì giống như bây giờ chúng thôi! Vẫn sống qua ngày."

 

"Anh đau lòng?"

 

"Không đau lòng." Lắc đầu kiên định , dù đau lòng , thái độ vẫn thể hiện .

 

Bán Hạ liền , "Yên tâm, chắc chắn lỗ , cũng cần dùng nhiều tiền như , hơn nữa, còn cô mà! Cô sẽ giúp em!"

 

Cằm hất lên, kiêu ngạo.

 

Nhìn thấy cô như , lòng Tiêu Thanh Vân ngứa ngáy, đáng tiếc...

 

Sờ sờ bụng Bán Hạ, các con ơi, bao giờ các con mới đời đây?

 

...

 

"Lão Chu, ông chuyện Lâm Bán Hạ sắp mở cửa hàng lẩu ở tỉnh thành ?"

 

Phan lão bản kẹp cặp công văn bếp của cửa hàng lẩu Song Ký, về tin tức ông .

 

Chu lão bản đang xào gia vị, tin sắc mặt cũng đổi, "Biết."

 

Nửa tháng ông tin , còn mấy ngày nữa, 'Cửa hàng lẩu Đến Vạn Nhà' sẽ khai trương, ở tỉnh thành, Lâm Bán Hạ một mở ba cửa hàng lẩu.

 

"Ông mở một lúc ba cửa hàng ?" Sắc mặt Phan lão bản chút khó coi, "Thị trường tỉnh thành chỉ bấy nhiêu, cô như , chúng còn ăn thế nào?!"

 

Chu lão bản dùng chiếc khăn trắng treo cổ lau mồ hôi, ánh mắt kỳ lạ ông một cái, "Ông gấp cái gì? Lúc đầu chính ông : tầm mắt của chúng xa, việc kinh doanh kiếm tiền ở phía Nam kìa! Nhà máy của Lâm Bán Hạ đến , hương vị ngon đến , cũng ảnh hưởng gì đến chúng , với bản lĩnh của cô , cũng chỉ thể vùng vẫy ở một nơi trong nội địa. Lời nhớ sai chứ?"

 

Phan lão bản trong lòng nghẹn , cứng miệng : " cũng là sự thật mà!"

 

Chu lão bản hừ một tiếng: "Vậy mở mấy cửa hàng ở tỉnh thành thì quan hệ gì với ông? Không ăn , cũng chỉ thể trách hương vị của chúng bằng , thể trách !"

 

Phan lão bản chút ngượng ngùng: " là sợ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cửa hàng của chúng ! Đây là cửa hàng đầu tiên của chúng , vẫn tình cảm."

 

Chu lão bản tin ông , "Ông bao lâu đến cửa hàng một ? Còn tình cảm. Ông bây giờ , trong lòng chỉ nhớ đến cái nhà máy đó, nhớ đến mấy cửa hàng ở phía Nam."

 

"Ông đừng , ông cũng , bao lâu đến nhà máy ? Ông đừng quên ông vẫn là phó giám đốc của nhà máy đấy!"

 

Chu lão bản cầm chiếc xẻng sắt lớn ngừng khuấy trong nồi, " , để ông và cái gã họ Thạch đấu đá, tránh ở đó phiền các ! Dù gì cũng ai ."

 

Từ khi Thạch Đông Thanh và Bạch Vi lấy Đường lão bản lá chắn dùng tương đậu biện Trương Lão Lão gia vị, lòng Chu lão bản đối với nhà máy nguội lạnh, đó xảy một chuyện, chủ yếu là Bạch Vi, chủ nhiệm phòng thu mua , ngoài mặt , lưng trái, lấy hàng kém chất lượng hàng , ông đề cập mấy , luôn bảo vệ cô , còn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , ông cũng bận tâm nữa.

 

Ông vốn dĩ là góp vốn bằng kỹ thuật, công thức cho nhà máy , ông , họ vẫn thể sản xuất.

 

Nói khó một chút, cho dù ông, cũng chẳng tác dụng gì.

 

Ông thà về tiếp tục trông coi cửa hàng của còn hơn.

 

Phan lão bản thở dài: "Ông xem ông kìa, còn vì chút chuyện nhỏ đó mà giận dỗi! Một phụ nữ mà thể đuổi ông khỏi nhà máy ? ông cũng thật là, rõ ràng gã họ Thạch và Lâm Bán Hạ ưa , còn dùng tương đậu biện của nhà họ?"

 

Ở cùng một nhà máy lâu như , trong nhà máy còn nhiều Thạch Gia thôn như , chuyện nên nên , đều cả .

 

Quan hệ đây của Thạch Đông Thanh và Lâm Bán Hạ, là bí mật.

 

Chu lão bản ném chiếc xẻng sắt lớn trong tay nồi, " thích! Cửa hàng từ đầu rõ, là chúng tự chủ kinh doanh, dùng đồ của nhà ai, họ quản !"

 

Dầu trong nồi b.ắ.n khiến Phan lão bản lùi mấy bước.

 

Thấy ông sợ như , Chu lão bản mỉa mai, giám đốc , chắc quên bao lâu cầm xẻng nhỉ?

 

Nghĩ ngày xưa, tay họ chỗ nào mà vết bỏng do dầu.

 

Chút dầu b.ắ.n đáng gì?

 

"Được ! Ông thích thì cứ thích, cũng bảo ông đừng dùng, cửa hàng ông chủ là ."

 

Phan lão bản xua tay, " đến còn chuyện với ông, Đường lão bản gọi điện đến , bảo chúng cũng mở thêm mấy cửa hàng lẩu ở tỉnh thành."

 

Tay Chu lão bản dừng : "Mở cửa hàng? Ông đối đầu với Lâm Bán Hạ?"

 

Phan lão bản lắc đầu: "Không , ông còn chuyện Lâm Bán Hạ mở cửa hàng ở tỉnh thành."

 

"Vậy các với ông ? Với hương vị của 'Đến Vạn Nhà', nếu mở , là chờ lỗ vốn ?"

 

"Chưa, và phó giám đốc Thạch bàn bạc, tạm thời , đây cũng là chuyện cách nào khác, đoán chừng Đường lão bản cũng cảm thấy tiền nhà máy kiếm từ khi khai trương đạt kỳ vọng của ông , nên mới mở thêm mấy cửa hàng, dù đây việc kinh doanh của chúng đều , kiếm ít."

 

 

 

Loading...