Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 185: Sinh Nhật

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:30:53
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Tiêu Thanh Vân , các tiết mục đó khiến ngớt, vì bọn trẻ biểu diễn tiểu phẩm gì, mà là biểu hiện của chúng sân khấu quá hài hước!

 

Có một đứa trẻ, ai chọc giận nó, nhảy sân khấu, dáng vẻ đó đừng là đau lòng đến mức nào.

 

Các bậc phụ bên nể nang, đứa trẻ sân khấu há miệng , quên vung vẩy đôi tay nhỏ động tác, thật sự buồn c.h.ế.t , phụ của đứa trẻ còn vui vẻ nhất.

 

Đứa trẻ xuống sân khấu, liền nhào lòng cô giáo, ngay cả cũng thèm để ý.

 

Còn một đứa trẻ, quần quá rộng ? Vừa ngâm thơ, xách quần, đừng là tủi đến mức nào.

 

Bán Hạ đến đau cả bụng.

 

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, trẻ con trong lớp nhà trẻ đều theo phụ về nhà, ngày mai là Tết Nguyên Đán, đó sẽ nghỉ liền ba ngày.

 

Vừa , ngày nghỉ cuối cùng chính là sinh nhật của Tiểu Bình An.

 

Lúc về, Tiểu Bình An mời mấy bạn đến nhà chơi ngày sinh nhật, Bán Hạ cũng tiện thể với phụ của chúng một tiếng, cũng mời họ, nếu ngày đó chắc chắn ai đến, dù Bán Hạ họ ở trong khu tập thể, tuy xa nhưng cũng gần, trẻ con nhỏ như phụ đưa , ai dám để chúng ngoài?

 

Đều là nhà quân nhân, Bán Hạ mở lời, gần như ai đồng ý.

 

Lúc về tiện đường đưa Tiểu Linh Đang về nhà, tiện thể đến tiệm bánh đặt một cái bánh kem lớn, còn một ít bánh ngọt nhỏ, hẹn , sáng hôm đó sẽ đến lấy.

 

Buổi tối Tiêu Thanh Vân trở về, bàn cơm, Bán Hạ liền hỏi chuyện Tết Nguyên Đán diễn tập .

 

Tiêu Thanh Vân ngẩn , "Nghe ai ?"

 

Bán Hạ múc một muỗng trứng hấp bát cho Tiểu Bình An, "Lúc chuyện với các chị vợ quân nhân , thật ?"

 

Tiêu Thanh Vân gật đầu, " , vốn định lát nữa sẽ với em, một chuyến đến vùng phía Bắc, cụ thể là ở thì thể , một tuần nữa là ."

 

"Đi bao lâu? Trước Tết về ?" Tính toán kỹ lưỡng, cách Tết cũng đến hai tháng.

 

"Được!" Tiêu Thanh Vân chắc chắn, " chắc mấy ngày Tết mới về , đợi về , chúng cùng về nhà."

 

"Được thôi, em mấy hôm còn gọi điện tháng sẽ hun thịt lạp, hỏi chúng định lấy bao nhiêu, để bà chuẩn ."

 

Nghe ý của cô, còn định về quê mua hai con lợn về g.i.ế.c để hun thịt!

 

Bán Hạ sợ hết hồn, thịt lạp ngon thật, nhưng ăn thường xuyên cũng sẽ ngán, hai con lợn chắc ăn cả năm, ai mà chịu nổi!

 

Vội vàng ngăn , bảo bà mua ít thịt ba chỉ, mua nhiều chân giò, nhiều lạp xưởng, thêm ít gan lợn, lưỡi lợn, lòng già gì đó là .

 

Nói chuyện một hồi, Tiêu Thanh Vân : "Năm cô của thể sẽ về một chuyến."

 

"Cô?" Bán Hạ ngạc nhiên, "Có khi nào ?"

 

Cô của Tiêu Thanh Vân, Tiêu Tương Nhã, từ khi nước ngoài đến nay vẫn về, tính cũng mười năm .

 

Bán Hạ cũng chỉ chuyện điện thoại với bà một , còn Tiêu Thanh Vân ở bên cạnh, đột nhiên tin, cô chút căng thẳng.

 

Tiêu Thanh Vân thấy vẻ mặt của cô liền , "Còn lâu mà, đợi cô về chắc cũng giữa năm, em căng thẳng quá sớm ?"

 

Bán Hạ lườm một cái, "Anh hiểu tâm trạng của em !"

 

Tuy là cô, nhưng đây dù cũng là duy nhất của , còn từng nuôi nấng , đối với Bán Hạ, cũng khác gì chồng.

 

Không vị trưởng bối thích cô ?

 

Lần chuyện điện thoại đó cũng chỉ là khách sáo, cũng thế nào.

 

Chỉ là một dịu dàng.

 

Chắc là, dễ sống chung!

 

Tiêu Thanh Vân gắp một đũa thịt thái sợi cho cô, "Yên tâm , cô là dễ sống chung, em gặp cô sẽ , cô là thích tính toán, phóng khoáng, chuyện lúc nào cũng từ tốn, chuyện với cô, lòng cũng thể tĩnh ."

 

Thôi xong, nếu thật sự hòa hợp , chắc là vấn đề của cô .

 

Nói như , Bán Hạ càng căng thẳng hơn.

 

Tiểu Bình An ba chuyện, mặt dính cơm liền hỏi: "Là bà cô sắp về ạ?"

 

Tiêu Thanh Vân lấy hạt cơm mặt bé xuống, chê mà bỏ miệng, "Con bà cô ?"

 

Tiêu Bình An nghiêng đầu ba, "Biết ạ! Mẹ đồ chơi là bà cô mua đó! Gửi từ nơi xa về, còn bảo con cảm ơn bà cô."

 

Tiêu Thanh Vân Bán Hạ một cái: " , cho nên đợi bà cô về, con chơi với bà cô thật vui, ?"

 

Tiêu Bình An gật đầu, "Con ! Đợi bà cô về, con sẽ hát cho bà !"

 

Tiêu Thanh Vân sờ đầu bé: "Con ngoan."

 

Anh Bán Hạ: "Thấy , con trai chúng còn căng thẳng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-185-sinh-nhat.html.]

 

Chỉ thiếu nước thẳng là cô còn bằng một đứa trẻ.

 

Bán Hạ: "..."

 

Cô đây là vì cái gì chứ?

 

Tết Nguyên Đán Tiêu Thanh Vân cũng nghỉ một ngày, Bán Hạ cũng đến nhà máy, hai đưa con chơi từ sáng, buổi sáng công viên, buổi chiều sở thú, chơi cả ngày, ngay cả bữa trưa cũng ăn ở ngoài, mãi đến năm giờ chiều cả nhà mới mệt mỏi trở về.

 

Chưa đến nhà, điện thoại trong phòng khách 'đinh linh linh' reo lên, Bán Hạ còn đang rút chìa khóa, Tiểu Bình An đang Tiêu Thanh Vân bế liền tuột xuống đất, chạy như bay, đợi Bán Hạ và Tiêu Thanh Vân , nhóc cầm điện thoại chuyện với .

 

Vừa là đang chuyện với bà ngoại!

 

"...Nhớ, nhớ lắm, bà ngoại khi nào về ạ?"

 

"...Đi thuyền , còn xem gấu trúc lớn, còn khỉ nhỏ, vui lắm ạ."

 

Đợi chuyện một lúc lâu Bán Hạ mới lấy điện thoại qua.

 

Đầu dây bên liền tuôn một tràng, "...Hai đứa giỏi thật, sợ mệt , điện thoại của từ sáng đến chiều ai , còn tưởng hai đứa chứ? Lễ lạt cũng ở nhà."

 

Bán Hạ liền : "Ba nó khó khăn lắm mới nghỉ, hai ngày nữa là sinh nhật nó, nên đưa nó chơi một chút ?"

 

Trương Thục Phân ở đầu dây bên : "Mẹ gọi điện đến là hỏi con, tin tức gì ?"

 

"Tin tức gì ạ?" Bán Hạ ngẩn , nhất thời phản ứng kịp.

 

Giọng Trương Thục Phân liền lớn lên, "Con tin tức gì? Đã mấy tháng ? Sao con để tâm thế! Không là vẫn đang... cái đó chứ?"

 

Bán Hạ lúc mới hiểu, liếc Tiêu Thanh Vân phòng tắm, hạ thấp giọng: "Chưa ạ, vẫn tin tức, dạo con bận cũng để ý, lo gì chứ! Có tin tức sẽ báo cho hai ."

 

"..." Trương Thục Phân ở đầu dây bên mấy chữ Bán Hạ cũng rõ, hỏi một nữa, bên giọng cũng nhỏ , "Hay là hai đứa thời gian thì bệnh viện khám xem?"

 

Bán Hạ ôm đầu: "...Chưa đến mức đó, chúng con bình thường mà, chắc là do dạo bận quá, sang năm chắc chắn sẽ ."

 

"Còn sang năm? Hôm nay là sang năm , mùng một tháng một dương lịch !" Trương Thục Phân bực bội.

 

Lải nhải thêm ít, chung đều là chuyện mang thai, bà cụ sợ Bán Hạ còn tránh thai!

 

Đợi Tiêu Thanh Vân từ phòng tắm , Bán Hạ vội vàng đưa điện thoại cho , dù cô cũng đối phó với thế nào.

 

Ai ngờ Tiêu Thanh Vân mở miệng, bên chuyện nữa, hỏi chuyện khác, chuyện vui vẻ, mặt mày hớn hở.

 

Đợi cúp điện thoại, Tiêu Thanh Vân liền Bán Hạ .

 

Bán Hạ: ...Cười cái rắm!

 

Đến tối, hành hạ đến nửa đêm.

 

Ngày sinh nhật của Tiểu Bình An, sáng sớm Bán Hạ dậy chuẩn , Tiêu Thanh Vân khi đến đơn vị lấy chiếc bánh kem Bán Hạ đặt đó về.

 

Để phù hợp với chiều cao của bọn trẻ, Bán Hạ chuyển bàn trong phòng khách giữa, trải t.h.ả.m sàn, bọn trẻ đến thể cởi giày lăn lộn đó.

 

Trên bàn đặt bánh quy, kẹo, bánh ngọt, Bán Hạ còn chiên một ít thịt viên, rau củ viên và các món ăn vặt khác, đều là những món trẻ con thích ăn.

 

Tiểu Linh Đang hôm qua đón qua, chơi với Tiểu Bình An cả ngày, Bán Hạ vốn còn mời cả ông cụ Hàn, ông cụ đến, chê trẻ con đông ồn ào đau đầu.

 

Chưa đến chín giờ, Triệu Tuệ và mấy chị vợ quân nhân đưa con đến.

 

Vừa cửa, ai nấy căn nhà đều trầm trồ ngưỡng mộ, "Chẳng trách hai vợ chồng ở khu tập thể? Nhà căn nhà như thế , cũng ở!" Triệu Tuệ tấm tắc khen.

 

" , vẫn là ở trong sân rộng thế thoải mái, khu tập thể ngoài tầng một sân, lầu ngay cả chỗ trồng rau cũng ! Muốn ăn rau còn mua."

 

Bán Hạ liền : " trồng ít rau ở sân , lát nữa các chị về hái một ít mang về."

 

"Được, chúng khách sáo !"

 

Nói là , nhưng cũng lâu, chỉ mới mười mấy phút, ai nấy đều cáo từ, chiều mới đến đón con.

 

Bán Hạ vội vàng giữ , : "Chúng hẹn mua sắm ! Mấy tiểu quỷ nhờ chị trông giúp một chút, cũng để chúng thư giãn một chút."

 

Bán Hạ hết cách, đành tiễn họ cửa, cô vốn còn định trưa mấy lớn cùng ăn lẩu!

 

Triệu Tuệ thì , yên tâm về cục cưng nhà .

 

Đợi mới : "Mọi ngại đó, dù cũng từng tiếp xúc với chị, đầu đến nhà ngại phiền chị, kéo cả nhà đến ăn ở nhà chị, nên mới mua sắm, chỉ mặt dày, nghĩ lão Tiêu nhà và nhà chị quan hệ , nên mới mặt dày , định ở đây ăn chực một bữa!"

 

Bán Hạ khoác tay chị : "Chỉ mong chị thôi!"

 

Đợi hai nhà nữa, trời ạ, mấy đứa trẻ trong phòng khách chơi điên !

 

 

 

Loading...