Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 175: Hóa Ra Là Vậy

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:29:50
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nhân luân?" Bán Hạ châm chọc khẩy một tiếng, "Đem con cho , cái gọi là hiểu nhân luân? Mập mờ dây dưa với vợ của ân nhân cứu mạng , cái gọi là hiểu nhân luân? thấy, súc sinh còn hiểu hơn !"

 

"Cô!" Thạch Đông Thanh mặt đỏ bừng, tức giận nghiến c.h.ặ.t răng, chỉ chỉ cô, "Chuyện con cái nữa! Nói cũng vô dụng, cô sẽ hiểu. và Bạch Vi, chịu nổi như cô nghĩ! ..."

 

Anh còn thêm gì đó, giải thích và Bạch Vi vẫn luôn liên lạc, giải thích quả thực từng thích , nhưng bao giờ vượt qua ranh giới đạo đức, giải thích năm đó là thật sự sống với cô, từng hy vọng xa vời thể ở bên Bạch Vi.

 

Bán Hạ phất tay cắt ngang , " hiểu, cũng hiểu! Còn về và Bạch Vi, chuyện hai vợ chồng các cái gì mà chịu nổi chịu nổi cũng chẳng ý nghĩa gì, bản trong lòng rõ ràng nhất, cũng những uẩn khúc của hai , các đừng đến phiền và con là , còn về những cái khác, thì chúc hai sớm sinh quý t.ử, cả đời rời bỏ!"

 

Nói đến chuyện rời bỏ , Bán Hạ liền nghĩ đến dáng vẻ nãy gặp Bạch Vi chuyện với vị Đường lão bản , Đường lão bản sặc, thần sắc lo lắng của cô còn tưởng hai quan hệ gì bình thường chứ!

 

Thạch Đông Thanh một cái đầy thâm ý.

 

Thạch Đông Thanh sa sầm mặt, lời cắt ngang, giống như trong cổ họng nghẹn một thứ gì đó khiến khó chịu.

 

Anh nhiều vô ích, phụ nữ bướng bỉnh Bán Hạ cũng sẽ tin.

 

"Đã như , thì chúng cũng chẳng gì để nữa!"

 

Bán Hạ: "Chúng vốn dĩ cũng chẳng gì để ."

 

Thạch Đông Thanh nắm c.h.ặ.t ba trăm đồng trong tay, "Tiền cần thì thôi, Tiêu Thanh Vân điều kiện tệ, chắc là thể giúp nuôi con trai , còn cảm ơn ."

 

Lời thật ghê tởm, Bán Hạ cho buồn nôn.

 

Cô đè nén cơn giận trong lòng, "Các cụ , công sinh bằng công dưỡng, công ơn nuôi dưỡng lớn hơn trời! Con nhà tự nhiên sẽ hiếu thuận với ba nó, cần ở đây lo lắng . Cút !"

 

Nói xong câu , Bán Hạ xoay về gian hàng.

 

Sắc mặt Thạch Đông Thanh đổi mấy , lòng tranh luận với cô thêm vài câu, sợ Bạch Vi sốt ruột tìm, nhét tiền túi, phất tay áo bỏ !

 

Ánh mắt Tiểu Kiều đảo quanh Thạch Đông Thanh mấy vòng, há miệng vốn định tò mò hỏi thăm, thấy sắc mặt Bán Hạ khi lắm, thức thời ngậm miệng.

 

Tâm trạng của Bán Hạ cũng Thạch Đông Thanh phá sạch, may mà buổi chiều mấy đơn hàng nhỏ, an ủi cô đôi chút.

 

Hội chợ Đường Rượu ngày hôm đó kết thúc, thu dọn xong xuôi, đợi Bán Hạ về đến nhà là bảy giờ, Tiêu Thanh Vân nấu cơm xong, đang chơi với Tiểu Bình An ở phòng khách.

 

Tiểu Bình An vui vẻ gọi .

 

Tiêu Thanh Vân dậy, "Về , nghỉ một lát, bưng thức ăn."

 

Bán Hạ xoa đầu Tiểu Bình An, xách thức ăn đóng gói mang về cũng bếp.

 

Hôm nay còn thừa một ít nguyên liệu, Bán Hạ liền bảo sư phụ Lưu , ba bọn họ mỗi chia một ít, đủ thức ăn cho gia đình buổi tối.

 

Tiêu Thanh Vân hấp trứng, xào một đĩa rau xanh, cộng thêm hai món thịt Bán Hạ xách về, buổi tối ăn thế cũng coi là thịnh soạn .

 

Bán Hạ tìm hai cái đĩa đổ thức ăn trong túi .

 

Tiêu Thanh Vân sắc mặt cô, "Có ăn ?"

 

Bán Hạ lắc đầu, ngay giấu , cô con chính là như , chuyện gì cũng hết lên mặt.

 

"Ăn cơm , ăn xong em với ."

 

Tiêu Thanh Vân liền hỏi thêm nữa.

 

Mãi đến khi hai rửa mặt xong giường, Bán Hạ mới kể chuyện hôm nay gặp Thạch Đông Thanh và Bạch Vi cho .

 

"... Em bây giờ chỉ hy vọng hai tránh xa chúng , Bạch Vi mau ch.óng sinh cho Thạch Đông Thanh một đứa con, cả nhà họ sống cuộc sống của họ, chúng sống cuộc sống của chúng , đừng đến phiền Tiểu Bình An nhà ."

 

Tiêu Thanh Vân ôm lấy cô, lông mày nhướng, sinh con? Chuyện e là .

 

Mặc dù Khương Nham cái gì cũng , nhưng việc năm ngoái cưới vợ mới, tháng sinh con trai cho mà xem, thể sinh e là phụ nữ Bạch Vi .

 

Chuyện còn nhớ để với Bán Hạ, nhắc đến cái , liền kể những gì .

 

Bán Hạ trực tiếp bật dậy từ trong lòng , "Đội trưởng Khương con trai ?!"

 

chút ngơ ngác.

 

"Không , thương cách nào con ? Nếu Thạch Đông Thanh cũng sẽ ..."

 

Bán Hạ lập tức nghĩ thông suốt, "Là cơ thể Bạch Vi vấn đề!"

 

Nhất định là như !

 

Thạch Đông Thanh ?

 

Nếu , thì càng đáng ghét hơn!

 

Cái gì mà ơn cứu mạng?

 

Chó má!

 

Uổng công hôm nay còn mặt mũi đường hoàng hành vi của bản vi phạm pháp luật luân thường!

 

Đầy mồm dối trá!

 

Mắng là súc sinh quả thật mắng đúng !

 

Bán Hạ bây giờ ngược lo lắng, nếu Thạch Đông Thanh mãi con, chạy đến cướp Tiểu Bình An của cô thì ?

 

Anh bây giờ để ý, đại diện cho việc sẽ để ý, đặc biệt là đợi khi tuổi tác ngày càng lớn.

 

Nghĩ đến việc thể tranh giành con với , Bán Hạ liền khó chịu như mèo cào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-175-hoa-ra-la-vay.html.]

Tiêu Thanh Vân vỗ vỗ lưng cô, "Yên tâm, Tiểu Bình An mãi mãi là của em, ai cũng cướp ."

 

Lời , Bán Hạ , "Gì chứ, nó cưới vợ, chính là của vợ nó , em mà quản nhiều, còn chê em quản rộng chứ."

 

Nói xong tắt nụ , "Chỉ sợ Thạch Đông Thanh đến lúc đó quấy rầy, Tiểu Bình An bây giờ còn nhỏ cái gì cũng , đợi nó lớn , cha ruột của đối xử với như , còn sẽ chịu tổn thương thế nào, đây là điều em thế nào cũng tránh ."

 

Bán Hạ từng nghĩ, nhân lúc con còn nhỏ, cứ giấu nó mãi, cho nó nó còn một cha ruột.

 

Nếu thật sự như , ước chừng đều thể đưa nó về quê.

 

Lại nghĩ giấy rốt cuộc gói lửa, họ thể đổi, nhưng thời gian cô và Tiêu Thanh Vân kết hôn, thời gian Tiểu Bình An đời, là cách nào sửa đổi, cho dù là giấu nó, nó sớm muộn gì cũng sẽ , chi bằng thuận theo tự nhiên, đợi nó lớn lên hỏi thì cô sẽ cho nó .

 

Tiêu Thanh Vân từng cái từng cái vuốt ve lưng cô, "Đừng lo lắng, em tin tưởng Tiểu Bình An nhà , nó sẽ trưởng thành thành một đứa trẻ chính trực lương thiện, cũng sẽ hiểu và mất thế giới , đời thể vạn sự đều thuận lợi, một trải nghiệm chắc là điểm yếu của nó, lẽ sẽ trở thành áo giáp của nó."

 

" nhỡ Thạch Đông Thanh đến cướp con thì ?"

 

Tiêu Thanh Vân khẽ: "Em cho rằng cướp ? Một kẻ cái gì cũng như... , tranh con với ?"

 

Lời , Bán Hạ trong nháy mắt cảm thấy chồng trai thấu trời xanh!

 

Chồng cô tiền đồ vô lượng! Đâu là Thạch Đông Thanh cái tên dân thường sắp xếp phục viên !

 

Anh mà dán gần, cách chỉnh đầy đấy.

 

Dân đấu với quan câu , từ xưa đến nay đều là chân lý!

 

Mặc dù một chút xíu lấy thế đè ...

 

đè là Thạch Đông Thanh, thì một chút vấn đề cũng !

 

"Chụt" một tiếng, Bán Hạ ôm lấy Tiêu Thanh Vân nhiệt tình hôn lên.

 

...

 

Trong một khách sạn ở Tỉnh thành, Bạch Vi và Thạch Đông Thanh cũng đang chuyện.

 

Thạch Đông Thanh một tay hút t.h.u.ố.c, một tay ôm lấy Bạch Vi đang trần trụi.

 

Bạch Vi nũng nịu chất vấn: "Buổi chiều vệ sinh một lúc đó, tìm Lâm Bán Hạ ?"

 

Tay cầm t.h.u.ố.c của Thạch Đông Thanh khựng , "Anh chỉ đưa tiền nuôi dưỡng con hai năm nay cho cô ."

 

Bạch Vi nhướng mày, "Cô nhận ?"

 

"Không ."

 

Bạch Vi , "Cô đều thể đến Tỉnh thành tham gia Hội chợ Đường Rượu, chuyện tiền, chừng còn giàu hơn chúng chứ, chiếc đồng hồ đeo tay cô , em thấy bà Đường cũng một chiếc hiệu đó, bà quý lắm, đáng tiền. Người cần chút tiền nuôi dưỡng của ."

 

Thạch Đông Thanh chút khó chịu, đeo đồng hồ gì đó ngược chú ý lắm.

 

"Không cần thì thôi." Bạch Vi nhẹ nhàng vỗ vỗ , "Chúng đưa , là tự cô cần, con chúng cũng lý, bất kể thế nào con trai đều là của , tình m.á.u mủ ruột rà là cắt đứt ."

 

Lời của Bạch Vi khiến Thạch Đông Thanh thoải mái, giống Lâm Bán Hạ mãi mãi đang châm chọc khác.

 

Anh dập t.h.u.ố.c, ôm c.h.ặ.t lấy cô , "Tiểu Vi, em thật ."

 

Bạch Vi hôn một cái, "Đông Thanh, em chỉ với cả đời."

 

Thạch Đông Thanh ôm cô hôn một hồi, xong việc ánh mắt lóe lên, "Tiểu Vi, Đường lão bản chút háo sắc, em tránh xa ông một chút, đừng sán gần ông ..."

 

Lời nghẹn trong lòng mấy ngày , chỉ sợ chọc cô giận, thấy bây giờ khí , mới dám mở miệng.

 

Bạch Vi quả nhiên biến sắc: "Anh ý gì?"

 

Thạch Đông Thanh lập tức : "Anh là sợ em chịu thiệt, tính cách em thuần khiết, nghĩ nhiều như , nhưng Đường lão bản giống thế, ông ở bên ngoài nhiều tình nhân, thích bậy, đối với phụ nữ tôn trọng lắm, sợ sơ ý một cái, ông chuyện tổn thương em."

 

Bạch Vi đau lòng c.ắ.n môi, "Em chuyện với ông , còn là vì , vì việc ăn của nhà , để vất vả như ."

 

Thạch Đông Thanh vội : "Anh , . Trách chuyện, em đừng để trong lòng."

 

Bạch Vi chớp mắt một cái, nước mắt lăn dài má, "Lẽ nào em sán gần hai vợ chồng bọn họ ? Bà Đường tính khí như , em còn tâng bốc bà , là vì cái gì ."

 

Thạch Đông Thanh đau lòng chịu , hối hận câu đó.

 

"Là đúng, em đều là vì , là vô dụng, còn để em tiếp xúc với thích."

 

Bạch Vi lắc đầu, "Em sự lo lắng của , nhưng tin em, em là cô thôn nữ cái gì cũng , em bảo vệ bản , cũng chia sẻ nỗi lo với , em hoa tơ hồng cái gì cũng chỉ dựa nuôi, em cùng một chỗ với . Hai vợ chồng chúng cùng giàu!"

 

chút đau lòng cúi đầu, "Em giống như năm đó, vì cái gì cũng , cho nên thể tùy tiện đuổi em khỏi nhà."

 

Thạch Đông Thanh là Khương Nham, bây giờ vẫn còn nhớ dáng vẻ lúc đầu chạy tới tìm cô , cô ăn mặc mong manh, xách một cái túi cô độc trong góc nhà ga.

 

Hóa vẫn luôn an tâm, Thạch Đông Thanh đau lòng c.h.ế.t, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cô , "Anh , lời bao giờ nữa."

 

Bạch Vi cuối cùng cũng , vùi trong lòng , hai tình cảm chuyện một lúc.

 

Ngay khi Thạch Đông Thanh sắp ngủ , Bạch Vi khẽ hỏi: "Đông Thanh, lời hôm nay của Đường lão bản thấy ? Có ý tưởng gì ?"

 

Thạch Đông Thanh chớp đôi mắt buồn ngủ: "Lời gì?"

 

Bạch Vi lườm một cái, "Chính là lời ông hợp tác với Lâm Bán Hạ !"

 

"Có vấn đề gì ?" Thạch Đông Thanh hiểu.

 

"Em với ..."

 

 

Loading...