Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 164: Hàn Ninh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:29:38
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giấc mơ hai năm khiến cuộc đời cô rẽ sang một hướng khác.

 

Cô may mắn vì giấc mơ đó giúp cô tìm Tiểu Bình An, cũng giúp cô rõ con Thạch Đông Thanh và thoát khỏi gia đình đó.

 

Cũng nhờ , cô mới thể gặp Tiêu Thanh Vân và xây dựng gia đình.

 

bao giờ cho rằng thế giới đang sống chỉ là những dòng chữ trong một cuốn sách, còn cô và gia đình chỉ là những nhắc qua loa hoặc thậm chí nhắc đến trong sách.

 

Thế giới chân thực đến , cô thà tin rằng đó chỉ là cuốn tự truyện của ai đó, là những chuyện xảy ghi chép mà thôi.

 

Hoặc giả, thế giới thực sự Thượng Đế, và cuốn sách là câu chuyện tình yêu của ai đó, mà là mệnh do Thượng Đế biên soạn cho chúng sinh, chỉ là trong vòng xoay mệnh , cô và gia đình cô đều nhân vật chính.

 

Và cô, may mắn thấy, nhờ đó đổi cuộc đời bi t.h.ả.m vốn của và con trai!

 

Đã lâu còn nghĩ đến giấc mơ đó nữa.

 

Cho đến khi thấy cái tên Hàn Ninh.

 

Hàn Ninh...

 

Cô bé còn một cái tên khác: An Ninh.

 

Chị gái của nữ chính trong sách, đứa con riêng cùng cha khác với cô .

 

Ngoài Tiểu Bình An , Bán Hạ ấn tượng sâu sắc nhất lẽ chính là cô bé .

 

Bởi vì cô bé là duy nhất trong sách yêu thương Tiểu Bình An.

 

Số phận của cô bé cũng bi t.h.ả.m kém, sinh qua đời, vì rõ cha là ai nên sống cùng duy nhất là cụ ngoại, khi còn nhỏ cụ ngoại qua đời, cô bé trại trẻ mồ côi, vì lý do gì trốn khỏi trại trẻ, bắt đầu cuộc sống lang thang.

 

Chính lúc đó, cô bé và Tiểu Bình An - cũng bỏ rơi - gặp .

 

Thời niên thiếu, cô bé cha ruột tìm về, trở thành con gái riêng của nhà họ An, và đổi tên thành An Ninh.

 

Cô bé và Tiểu Bình An thể là thanh mai trúc mã, nương tựa mà sống, vì Tiểu Bình An, cô bé nhiều chuyện sai trái, thậm chí con đường phạm pháp, cuối cùng, cô bé nhận tội cho Tiểu Bình An và tù.

 

Kết cục cuối cùng của cô bé Bán Hạ , bởi vì 'giấc mơ' của cô kết thúc tiếng s.ú.n.g đó.

 

"Haizz..." Bán Hạ khẽ thở dài.

 

Tiêu Thanh Vân vốn sắp ngủ liền mở mắt : "Sao thế? Gặp chuyện gì phiền lòng ?"

 

Bán Hạ ôm c.h.ặ.t lấy , cọ cọ lòng : "Không gì, chỉ là đang nghĩ đến chuyện đăng ký thuê gian hàng ở Hội chợ Đường Rượu, đây từng tham gia, ."

 

Chuyện trong mơ, trong sách gì đó, Bán Hạ thể cho .

 

Nếu , chắc chắn trán sẽ lập tức xuất hiện một bàn tay to kiểm tra nhiệt độ...

 

Tiêu Thanh Vân yên tâm, hôn lên trán cô: "Không cần lo lắng, chuyện cứ giao cho giải quyết là ."

 

Anh ngày nào cũng bận rộn ngơi tay, Bán Hạ phiền , vội : "Không cần , em chỉ nghĩ vẩn vơ thôi, ngày mai em tự xem tình hình thế nào tính ."

 

Tiêu Thanh Vân ngừng một chút: "Được, nếu chuyện gì khó giải quyết, nhớ với , sẽ nghĩ cách, đừng tự lo lắng."

 

"Biết mà, ngủ ."

 

Bán Hạ gật đầu trong lòng , cằm chọc n.g.ự.c nhột nhột, khiến lòng Tiêu Thanh Vân cũng ngứa ngáy theo, lật chăn lên hôn xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-164-han-ninh.html.]

 

Hôm Bán Hạ dậy muộn.

 

Khi cô dậy, Tiêu Thanh Vân xong bữa sáng.

 

"Mẹ, dậy muộn !" Tiểu Bình An tay cầm quả trứng gà, ăn quên nhắc nhở .

 

Mặt Bán Hạ nóng lên: "Ăn trứng của con ."

 

Tiêu Thanh Vân múc cho cô một bát cháo: "Quân khu lớp nhà trẻ, gửi Tiểu Bình An đó ?"

 

Tiêu Thanh Vân thời gian cô khá bận, chắc cũng rảnh rỗi , Tiểu Bình An còn nhỏ như , để ở nhà chắc chắn , ngày nào cũng mang theo chạy ngược chạy xuôi, Bán Hạ mệt, Tiểu Bình An cũng mệt.

 

Nên nghĩ là gửi Tiểu Bình An lớp nhà trẻ của quân khu, sáng đưa , chiều đón về.

 

Ở đó cũng nhiều bạn nhỏ, chơi với , giáo viên trong đó đa phần là vợ của quân nhân, trẻ con ở đó yên tâm.

 

"Tiểu Bình An nhỏ thế họ cũng nhận ?"

 

Thực Bán Hạ cũng từng cân nhắc vấn đề , cô cũng sợ khi mang Tiểu Bình An ngoài bàn chuyện ăn, lơ là một chút là thấy con .

 

Thằng bé đang tuổi hiếu động, tỉnh thành lớn thế , đông, xe cũng ít, lỡ cẩn thận, lạc cũng khả năng.

 

Nếu gặp kẻ thì càng đáng sợ hơn.

 

Tiểu Bình An đang về , cái miệng nhỏ phồng lên nhai trứng, mở to mắt tò mò hai .

 

Tiêu Thanh Vân gật đầu: "Nhận đấy, đủ hai tuổi là nhận , đơn xin duyệt là thể gửi , buổi trưa nhà trẻ bao cơm trưa, buổi chiều còn điểm tâm, các cô giáo cũng sẽ dạy nhận mặt chữ và hát hò."

 

"Anh hỏi ?"

 

"Tham mưu Chu cùng văn phòng với con gửi ở nhà trẻ, mới ba tuổi, thường nhắc đến, bảo là cũng lắm."

 

Vậy thì quá, gửi con ở nhà trẻ quân khu vẫn khiến yên tâm hơn.

 

Tiêu Thanh Vân : "Đợi thằng bé học ở đó hai năm, thẳng trường mẫu giáo của quân khu chúng ."

 

Vừa thấy ba chữ trường mẫu giáo, Tiểu Bình An lập tức giơ tay nhỏ lên: "Con trường mẫu giáo!"

 

Tiêu Thanh Vân xoa đầu bé: "Con trường mẫu giáo là gì ?"

 

"Biết ạ! Ông ngoại từng đưa con ."

 

Lâm Trường Sinh lúc rảnh rỗi đưa xem các bạn nhỏ múa hát ở trường mẫu giáo trấn hai .

 

Tiêu Thanh Vân : "Chúng lớp nhà trẻ hai năm , đợi đủ tuổi chúng trường mẫu giáo ?"

 

Tiểu Bình An bĩu môi: "Tại trường mẫu giáo ạ?"

 

"Vì con còn nhỏ quá, lớn hơn một chút mới nhận con."

 

Tiểu Bình An chút tủi sang Bán Hạ: "Mẹ, sinh con lớn hơn một chút?"

 

Bán Hạ: "..."

 

Nỗi phiền muộn của sự trưởng thành đến nhanh quá con trai?

 

 

Loading...