Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 154: Lo Lắng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:29:28
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quế Hoa thẩm bên cạnh bà sốt ruột nhận lương vì chuyện gì, nhịn mở miệng : "Không bà chứ, bà cưới con dâu thật là vất vả! Nào là xây nhà trấn, nào là nhẫn vàng váy cưới, hôn sự còn kéo dài mãi, nếu là khác, cháu cũng bế ."

 

Đường đại thẩm thở dài: "Con trai thích, chúng cha cách nào ? Bây giờ đều hôn nhân tự do ? May mà định , tháng sẽ tổ chức tiệc cưới."

 

Nói đến chuyện tổ chức tiệc cưới, nụ mặt Đường đại thẩm thể kìm .

 

Quế Hoa thẩm tay việc ngừng: "Bà thật , chuẩn cho con trai đủ thứ, còn hơn cả cưới vợ ở thành phố... Đợi con dâu mới về nhà hiếu thảo với bà lắm đấy."

 

Đường đại thẩm ha hả: "Hiếu thảo gì chứ! Chỉ cần hai đứa nó sống . Đợi cưới vợ cho Hồng Binh, thành nhiệm vụ với ba nó coi như xong, cuộc sống của hai đứa nhỏ, ! Cố gắng can thiệp..."

 

Tiểu Chu ở bên cạnh , con dâu mới sắp cưới mà họ cô cũng quen, hai còn là bạn học cấp hai.

 

Bạn học của cô trông khá xinh , lúc học yêu thích, giống cô, một cô gái quê mùa.

 

Bạn học của cô sắp kết hôn !

 

Nói đến kết hôn, Tiểu Chu nhớ đến chuyện xem mắt mà bố đề cập với cô hôm .

 

Nghĩ đến đây, Tiểu Chu bất giác đưa mắt trong nhà xưởng, tiếc là thấy thấy.

 

"Đồng chí Tiểu Chu, đồng chí Tiểu Chu?"

 

Tiểu Chu hồn, vội vàng đáp một tiếng.

 

"Nghe nhà máy chúng sắp mua máy thể tự động rửa rau và ớt? Có thật ?" Một chị dâu ba mươi tuổi mặc áo hoa đang rửa ớt trong chậu lớn bên cạnh lên tiếng hỏi.

 

Chị dâu mới đến lâu, cũng thôn Lâm Gia, mấy hôm nhà máy sắp mua máy móc, sợ máy sẽ sa thải họ.

 

Tiểu Chu gật đầu: " , hai ngày nữa máy sẽ đến."

 

Chị dâu mặc áo hoa chút lo lắng, "Có máy , sẽ cần nhiều như nữa ? Vậy chúng còn thể việc trong nhà máy ?"

 

Lời , mấy liền qua, vẻ mặt giấu sự lo lắng.

 

Mà lo lắng đa là công nhân ở thôn ngoài, trong thôn thì , công nhân thôn ngoài cũng cảm thấy, cho dù nhà máy sa thải một , chắc chắn cũng sẽ sa thải họ .

 

thôn Lâm Gia đều quan hệ họ hàng.

 

Họ dù lo lắng, cũng dám hỏi giám đốc xưởng.

 

Chỉ sợ giám đốc xưởng nhân tiện .

 

Tiểu Chu ngẩn một lúc, cô hề nhà máy mua máy móc sẽ sa thải một bộ phận công nhân, giám đốc xưởng họ cũng bao giờ tiết lộ.

 

Tiểu Chu bây giờ đang là lúc nhà máy bận rộn, " lung lay lòng quân" chắc chắn là nên.

 

Kết hợp với sự hiểu của , Tiểu Chu sắp xếp lời , "Sao nghĩ ? Nhà máy mua máy móc, đối với chúng chỉ lợi, hại.

 

Các cô nghĩ xem, một ngày chúng rửa bao nhiêu thứ? Một đôi tay ngâm trong nước mấy tiếng đồng hồ một ngày đều thể nổi, ngày nào mà cúi lưng đến đau lưng mỏi gối? Có máy rửa rau , chúng cũng cần mệt như nữa.

 

Không chỉ , hiệu suất việc của nhà máy còn tăng lên! Người thể đuổi kịp tốc độ của máy móc? Các cô ?"

 

Tiểu Chu thì thôi, càng lo lắng hơn, đúng !

 

Người thể nhanh bằng máy móc chứ!

 

Máy móc hết , còn việc của họ nữa ?

 

Tiểu Chu sắc mặt , liền đúng trọng tâm, vội vàng thêm: "Sản lượng sản xuất của nhà máy chúng năm nay còn tăng lên, lâu nữa giám đốc xưởng của chúng sẽ tỉnh thành, đến lúc đó chắc chắn sẽ nhận thêm nhiều đơn hàng về! Máy móc , khối lượng công việc của chúng cũng tăng lên, tính như , tuyển thêm , thể sa thải chứ!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-154-lo-lang.html.]

"Đồng chí Tiểu Chu cũng lý."

 

"Cũng đúng ha, nhà máy bận rộn như , còn nghĩ khi nào nhà máy chúng tuyển thêm nữa chứ? Có máy tuyển thêm cũng khả năng." Người trong thôn.

 

Đường đại thẩm cũng : "Ngày nào cũng suy nghĩ lung tung gì? Làm việc chăm chỉ mới là đúng đắn! Mua máy móc chứng tỏ nhà máy chúng ngày càng hơn! Máy móc đắt hơn nhân công ! Còn tốn điện! Hai vị giám đốc xưởng của chúng họ lớn lên, chỉ cần các cô việc chăm chỉ, đừng cho nhà máy chúng , họ sẽ tùy tiện sa thải các cô ."

 

Quế Hoa thẩm cũng gật đầu: " , giám đốc xưởng của chúng bụng!"

 

Chị dâu mặc áo hoa chút ngượng ngùng : "Đồng chí Tiểu Chu yên tâm , cũng là lo lắng vớ vẩn, chồng ở nhà gánh vác , con sắp lên cấp hai, đúng lúc cần tiền, nên mới nghĩ nhiều một chút. Không nữa, nữa, còn nhiều ớt rửa!"

 

Nói xong câu , cô cúi đầu bận rộn.

 

Tiểu Chu một lúc, liền ôm cuốn sổ của bắt đầu dạo trong nhà máy.

 

Nhà máy của họ lớn, nhưng cũng nhỏ, đây là ngôi nhà cũ mấy chục năm của gia đình giám đốc xưởng, cải tạo thành nhà máy.

 

Bây giờ gần như còn thấy bóng dáng của ngôi nhà cũ nữa, ngoài bên trái nhà máy nhà dân thể động đến, phía , , bên đều đổi nhiều, mở rộng ít diện tích.

 

Nếu , đầu tiên thấy tuyệt đối thể ngờ rằng nơi đây là một ngôi nhà cũ, chỉ hai sân nhỏ .

 

Đồng chí Tiểu Chu khâm phục giám đốc xưởng của họ, trẻ tuổi như thành tựu như thế.

 

Còn phó giám đốc xưởng, rõ ràng còn nhỏ hơn cô hai tuổi, nhưng hề nhận , bất kể là ngoại hình, năng lực việc... khiến cô thường quên mất tuổi của .

 

"Sắp đ.â.m cột ."

 

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

 

Tiểu Chu vội vàng dừng , ngẩng đầu lên , mặt quả nhiên một cây cột sắt, là đèn đường lắp trong nhà máy.

 

Cây cột sắt sơn màu trắng sữa cách mũi cô đến mười centimet.

 

"Phó giám đốc xưởng." Vành tai Tiểu Chu khỏi chút ửng đỏ, thật mất mặt!

 

Cô chắc là đầu tiên đường mà đ.â.m cột đèn nhỉ?

 

Mạch Đông gật đầu, chút nghi hoặc vành tai đỏ bừng của cô, dị ứng ?

 

"Tai cô ? Bị muỗi đốt ?"

 

Tên ngốc thật sự hỏi .

 

Tiểu Chu vội vàng che tai , "Không, !"

 

Nói xong mấy chữ , cô lập tức phản ứng , ", lẽ là , dạo một vòng, để ý lắm, , một lát sẽ hết."

 

Mạch Đông: "Ồ, thật trùng hợp, hai bên đều đốt."

 

Thịt má Tiểu Chu giật giật: "Vâng... , thật trùng hợp. Phó giám đốc xưởng cứ bận , về văn phòng ."

 

Nói xong câu , Tiểu Chu bỏ , tốc độ khá nhanh.

 

Mạch Đông bóng lưng cô khỏi lắc đầu, trông lanh lợi cho lắm.

 

Chị còn cô: cũng coi như lanh lợi.

 

Sao nhỉ?

 

Bản trạm quảng cáo pop-up

 

 

Loading...