Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 150: Dòng Sản Phẩm Trương Lão Lão

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:29:24
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Năm ngoái lúc tương đậu biện, ngoài một vạn cân Chu lão bản đặt, chúng còn thêm một vạn cân nữa."

 

Bán Hạ dẫn Mạch Đông nhà cũ kiểm tra những hũ tương đậu biện xếp ngay ngắn.

 

Mấy trăm cân tương đậu biện mà Chu lão bản đặt ban đầu chở từ lâu, Chu lão bản quán lẩu của ông kinh doanh , gần như ngày nào cũng kín chỗ, tương đậu biện nhà Bán Hạ đủ dùng.

 

Lô tương đậu biện một vạn cân đầu tiên còn hũ, Chu lão bản đặt hàng cho năm .

 

"Chị, năm nay chúng bao nhiêu?" Mạch Đông hỏi.

 

"Chúng quảng bá thành phố, đảm bảo sản phẩm cung cấp liên tục, đầu tư chắc chắn sẽ khá lớn..."

 

Bán Hạ trao đổi ý tưởng của với gia đình, đều ủng hộ, Lâm Trường Sinh và Trương Thục Phân bảo cô cứ mạnh dạn !

 

Cô con gái của họ từ đến nay quyết định bao giờ sai, đến hoa hiên , thu nhập năm đầu tiên kiếm tiền thầu ba mươi năm.

 

Họ cũng tin Bán Hạ thể việc kinh doanh của xưởng.

 

Lâm Trường Sinh còn tuyên bố, việc thu hoạch hoa hiên sắp tới do ông phụ trách, để Bán Hạ và Mạch Đông tâm lo việc của xưởng.

 

Còn Trương Thục Phân, ngoài việc kinh doanh ở tiệm tạp hóa và chăm sóc Tiểu Bình An thể tự ăn, còn kiêm thêm công việc cố vấn.

 

Việc của xưởng cũng cần bà bận tâm, đây , tay nghề của bà, Bán Hạ kế thừa hảo, dù chỗ nào chắc chắn, vẫn còn 'cố vấn' để học hỏi.

 

Còn đồng chí Tiêu Thanh Vân ở nhà chính là một viên gạch, cần chuyển đó.

 

Gà vịt trong nhà Bán Hạ định nuôi nữa, xưởng cần mở rộng sân , cần diện tích nhỏ, Bán Hạ định quy củ, khu rửa, khu phơi, khu chế biến, khu bảo quản... đều phân chia rõ ràng, mặt đất bộ láng xi măng, tường cũng sạch sẽ.

 

Như cũng tránh việc ở quá gần nơi nuôi gà vịt, vấn đề vệ sinh đảm bảo.

 

Hoa Thẩm liền nhận lấy, nhưng bà cũng nuôi ở sân nhà , mà nuôi ở nhà cũ, căn nhà cũ là nơi cha Lâm Trường Nông từng ở, cha ông qua đời hai năm thì vẫn luôn để trống.

 

Nhà cũ xa, nhưng cũng thể là gần, cách nơi họ đang ở 300 mét.

 

Ngôi nhà đó tuy cũ kỹ, nhưng vị trí tệ, ngay ở đầu làng, vốn dĩ nhà Hoa Thẩm định phá xây , dự định đợi hai năm nữa tiền cũng xây cho con trai một căn nhà lầu, đợi cháu lớn hơn chút nữa mới chuyển qua, để nhà chật chội.

 

Bây giờ thể dùng để nuôi gà vịt , chuyện tính .

 

Nuôi gà vịt thể kiếm bao nhiêu tiền? Hoa Thẩm vẫn luôn giúp đỡ, trong lòng rõ.

 

Bán Hạ tìm đầu cho trứng gà trứng vịt, nhận việc là thể kiếm tiền, tiền nếu bà kiếm thì đúng là đồ ngốc!

 

Một thời gian , Bán Hạ và Mạch Đông bận tối mày tối mặt!

 

Sửa sang xưởng, mua nguyên liệu, tuyển công nhân..., bận đến chân chạm đất.

 

May mà việc tìm quầy hàng ở cửa hàng tỉnh thành và thành phố còn kịp để cô lo, Thương Ý Viễn một cuộc điện thoại giúp giải quyết xong.

 

Bán Hạ bao nhiêu lời cảm ơn, nếu , cô sẽ tốn ít công sức.

 

Thời buổi , cửa hàng quốc doanh trong thành phố, hộ kinh doanh cá thể dễ như .

 

Bán Hạ đây cũng từng nghĩ đến việc tìm một mặt bằng bên ngoài mở cửa hàng, nhưng nghĩ sản phẩm của họ nhiều, mở một cửa hàng thì trong tiệm sẽ trống trải, như chi phí đầu tư sẽ cao, thêm một điều nữa là đồ ăn, tại chỗ, ở cửa hàng quốc doanh mua cũng yên tâm hơn.

 

Nếu thật sự ăn phát đạt, thì cần tính toán những chi phí nữa.

 

...

 

Hai tháng , cửa hàng thực phẩm lớn nhất tỉnh thành bắt đầu bán một loạt các loại dưa muối gia đình mang nhãn hiệu 'Trương Lão Lão', bao gồm tương đậu biện Trương Lão Lão, dưa muối ngũ sắc Trương Lão Lão, dưa cải khô Trương Lão Lão, đậu phụ nhự Trương Lão Lão, củ kiệu chua cay Trương Lão Lão...

 

Có loại bán theo cân, cũng loại đóng gói kín trong túi ni lông, còn loại đóng trong chai như đồ hộp.

 

Lúc đầu quầy hàng ưa chuộng lắm, xem nhiều hơn mua.

 

Bà chủ cũng tỏ tức giận, ngược còn hào phóng, chỉ cần ai qua quầy hàng đều phát một gói tương đậu biện đóng gói sẵn, là hàng dùng thử, gói cẩn thận, trông cũng dáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-150-dong-san-pham-truong-lao-lao.html.]

 

Ngay cả những thứ khác, cũng bày một đĩa, bên cạnh tăm, thể thử tại chỗ.

 

Cứ như , từ từ cũng khách, chỉ trong ba, bốn ngày, bắt đầu trở nên sôi động.

 

Bà chủ cũng lạ!

 

Người mua nhiều hơn một chút, bà cho, mua giới hạn! Anh xem tức !

 

Thời buổi nào ? Sao còn chơi trò định lượng thế !

 

Dân chúng đều tiền , ăn cái gì khó khăn thế !

 

"Ông Lý, ông đến mua dưa muối nhà Trương Lão Lão ?"

 

Người gọi là ông Lý là một ông lão bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng, ông sống ở gần đây, khi nghỉ hưu cuộc sống nhàn nhã, bà vợ ở nhà hiền lành, quán xuyến trong ngoài, đây ông bao giờ dạo trong các cửa hàng thực phẩm, một năm chắc cũng đến hai .

 

Thật trùng hợp, năm nay đầu tiên cửa hàng gặp nhãn hiệu Trương Lão Lão đang cho dùng thử, ông Lý ăn một là nghiện.

 

Dưa muối vợ còn ngon nữa, dưa muối và đậu phụ nhự Trương Lão Lão trở thành món khoái khẩu của ông, mỗi sáng uống cháo nếu hai món ăn kèm, ăn cơm cũng ngon.

 

Tức đến mức bà vợ thèm để ý đến ông!

 

Ăn gần cả đời , bây giờ chê.

 

Người gì !

 

Vì vợ giận mua cho, ông Lý ăn hết đành tự chạy đến cửa hàng, vài , trong cửa hàng đều nhớ mặt ông.

 

thì những ông lão như ông, chắp tay lưng, cầm gì, mặt lạnh tanh cũng thường thấy.

 

Người , còn tưởng ông đến gây sự.

 

Ông Lý thẳng đến quầy hàng Trương Lão Lão, cô bé bán hàng do Bán Hạ tuyển quen mặt ông, thấy ông đến liền nhiệt tình : "Ông đến ạ! Lần vẫn là đậu phụ nhự và dưa muối ạ?"

 

Ông Lý mặt mày nghiêm nghị gật đầu, lấy tiền từ trong túi .

 

Thấy ông tay , cô bé bán hàng ý tứ lấy cho ông loại đóng gói sẵn.

 

Đậu phụ nhự một hộp nhỏ một trăm gram, dưa muối ngũ sắc một chai năm trăm gram.

 

Ông Lý một nữa chê bai phàn nàn: "Các cô dùng chai lớn hơn để đựng ? Nhỏ tí tẹo thế coi thường ai!"

 

Cô bé bán hàng những lời ít, sắc mặt đổi, : "Ông ơi, đề nghị của ông cháu sẽ với bà chủ của chúng cháu, bà chủ của chúng cháu cũng , hiện tại sản xuất hạn, đợi một thời gian nữa, sản phẩm muối chua theo kịp, sẽ giới hạn nữa, ông mua bao nhiêu thì mua!"

 

Ông Lý đảo mắt: "Bà chủ của các cô cũng là đồ ngốc, tiền mà kiếm, suốt ngày chẳng gì, tay nghề đây gì? Cũng thêm một chút, nếu là ở đơn vị cũ của , sớm đuổi việc !"

 

"Vâng ! Ông , bà chủ của chúng cháu tầm xa trông rộng như ông ! Thế nên, bà rút kinh nghiệm, đang tăng ca việc cùng công nhân! Chỉ sợ cung cấp đủ."

 

tiếp: "Ông cũng đấy, đồ muối chua cần thời gian, chậm rãi mới sản phẩm , tại hương vị của Trương Lão Lão chúng cháu ngon như ? Chính là coi trọng phương pháp muối chua truyền thống, lên men cổ truyền, nên thời gian cũng dài hơn một chút."

 

Ông Lý gật đầu, về điểm ông đồng tình, bây giờ! Làm gì cũng chú trọng nhanh, thứ thể nhanh, thứ thể nhanh, nhanh , hương vị cũng sẽ đổi.

 

Ngay lúc ông Lý xách đồ định rời , một đàn ông trung niên giọng ngoại tỉnh tới.

 

"Đồng chí, bà chủ của các cô ở đây ? bàn với bà về việc cung cấp hàng."

 

Ông Lý đầu , gì? Cung cấp hàng!

 

Cung cấp cái con khỉ!

 

Vốn đủ bán , bây giờ kẻ nửa đường nhảy cướp, còn ông sống nữa !

 

 

 

Loading...