Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 142: Hôn Lễ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:29:16
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Báo cáo kết hôn của Tiêu Thanh Vân và Bán Hạ duyệt từ lâu, vì sáng hôm , hai mang theo giấy tờ đến Phòng đăng ký kết hôn.

 

Thời tiết cuối tháng tư vẫn còn se lạnh, Bán Hạ mặc một chiếc áo sơ mi cổ màu trắng bên trong, khoác ngoài một chiếc áo len cardigan màu đỏ, bên mặc một chiếc quần jean ống loe màu xanh nhạt mới mua ở tỉnh thành, chân một đôi giày da cao gót màu đen.

 

Tóc buộc nửa đầu, xõa vai, tóc mái trán vén gọn gàng tai, để lộ vầng trán sáng sủa đầy đặn, cả trông tinh thần sảng khoái!

 

Cô còn thoa một chút phấn, kẻ lông mày, tô một lớp son môi nhạt.

 

Trương Thục Phân, Lâm Trường Sinh và Mạch Đông thấy đều khen .

 

Tiêu Thanh Vân thì đơn giản, một quân phục, bộ quần áo nào thể tinh thần hơn quân phục.

 

Trên đường , nếu gặp quen, hai liền chia kẹo cưới mang theo cho họ, suốt đường nhận ít lời chúc phúc.

 

Đến Phòng đăng ký kết hôn, đầy mười lăm phút, hai nhận giấy chứng nhận kết hôn của .

 

Để bộ kẹo cưới mang theo cho nhân viên của Phòng đăng ký kết hôn, hai cầm giấy chứng nhận kết hôn bước khỏi cửa phòng đăng ký.

 

Hai bàn tay của họ bất giác nắm lấy , càng nắm càng c.h.ặ.t, càng dựa càng gần, .

 

Tiêu Thanh Vân chút ngây ngô toe toét : "Bán Hạ, lòng vui quá."

 

Khi thốt chữ cuối cùng, cổ họng nghẹn , giọng khàn.

 

Anh diễn tả tâm trạng lúc như thế nào, cuối cùng họ trở thành một gia đình!

 

Cô là vợ của , cũng sẽ là của con , là yêu mãi mãi!

 

Bán Hạ hiểu , mắt chút cay cay, cô nuốt nước bọt, mắt cong cong, giọng trong trẻo và tươi sáng: "Em cũng vui, Thanh Vân."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-142-hon-le.html.]

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, ngày cưới cũng sắp đến.

 

Bán Hạ sẽ Tiêu Thanh Vân đón từ nhà cũ bên đến nhà mới ở thị trấn.

 

Trương Thục Phân cô con gái xinh trong bộ váy cưới trắng tinh, đột nhiên đỏ hoe mắt.

 

Bán Hạ thấy bất đắc dĩ , "Mẹ, xem kìa, cái gì chứ?"

 

Trương Thục Phân mặt lau nước mắt nơi khóe mắt, : "Mẹ vui quá thôi!"

 

Bán Hạ tiến lên ôm lấy bà, cúi tựa vai bà.

 

Trương Thục Phân vuốt ve lưng Bán Hạ, thở dài : "Con gái, con gả cho Thanh Vân, ba cả đời cũng coi như yên tâm , nó là một đứa trẻ , giống những khác, con theo nó, cả đời nó sẽ đối xử tệ với con, con cũng quan tâm nó nhiều hơn, đừng cậy nó đối với con mà lơ là , vợ chồng gì cũng bàn bạc, nóng lạnh, thương ..."

 

"Mẹ, con ." Giọng Bán Hạ nghèn nghẹn.

 

Trương Thục Phân lẩm bẩm dặn dò cô nhiều điều.

 

Một lúc lâu , Trương Thục Phân mới vỗ vai cô, "Mau dậy , còn sớm nữa, đội khăn voan cho con, thứ cũng chỉ mới thấy tivi, đội đúng ..."

 

Tóc của Bán Hạ b.úi hết lên đỉnh đầu, Trương Thục Phân cẩn thận đội khăn voan lên đầu cô.

 

Mười giờ năm mươi tám phút sáng, một chiếc xe con màu đỏ dán chữ hỷ lớn màu đỏ, thắt dải lụa đỏ và hoa chạy thôn Lâm Gia, xe còn mấy thanh niên xe đạp, xe đạp cũng thắt dải lụa đỏ và hoa, dọc đường gặp ai cũng phát kẹo cưới.

 

Khiến ít theo xem náo nhiệt!

 

"Bùm bùm bùm!" Tiếng pháo nổ vang lên, báo hiệu chú rể đến đón dâu.

 

 

 

Loading...