Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 140: Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:29:14
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Có đây! Có đây! Đến may sườn xám ?"

 

Chưa thấy , trong nhà vang lên giọng sang sảng của một ông lão.

 

Tiêu Thanh Vân đáp: "Vâng, chúng cháu đến may sườn xám mặc trong ngày cưới."

 

Rèm cửa trong nhà kéo , một ông lão tóc bạc phân nửa, sắc mặt hồng hào, sáu mươi mấy tuổi bước .

 

Ông mặc một chiếc áo khoác cài cúc màu sẫm, hai khuỷu tay đeo bao tay màu xanh đậm, cổ đeo một chiếc thước dây, do nghề may lâu năm, lưng còng.

 

Sau khi ngoài, ông nheo mắt Bán Hạ và , lấy một cặp kính bàn việc bên cạnh đeo lên.

 

"Tuổi già, mắt kém, đeo kính ." Ông .

 

Lại hỏi: "May sườn xám ? Có mang vải ? Nếu , ở đây cũng vải , giá cả như bên ngoài, bao giờ tính tiền lung tung."

 

Tiêu Thanh Vân : "Biết ở đây cũng vải , nên mang theo, thầy Chu giúp chúng cháu giới thiệu một chút ạ."

 

Thầy Chu liền đến chắc là khách quen, ông nhịn gần xem, nghĩ một lúc ấn tượng gì, chắc là từng đến đây may sườn xám.

 

Cô gái bên cạnh cũng từng gặp.

 

"Lại đây, đây, các vị xem thử, tấm thế nào?"

 

Thầy Chu đến bên kệ gỗ sát tường, lấy một cuộn vải lụa tơ tằm màu đỏ từ kệ xuống.

 

"Cái hợp để may sườn xám, sẽ thêu thêm một ít hoa mẫu đơn hoặc hoa hồng lên , viền tay áo một lớp mây... À đúng , các vị kết hôn tháng mấy?"

 

"Ngày mùng một tháng năm."

 

"Vậy thì tay áo bảy phần, dài cũng ngắn, vặn, chiều dài váy đến mắt cá chân, một đôi giày cao gót là ..."

 

Bán Hạ rành về cái lắm, chỉ những gì thầy Chu , sườn xám may xong nhất định sẽ .

 

"Nghe theo thầy Chu ạ."

 

Thầy Chu gật đầu, lấy thước dây xuống đo cho Bán Hạ.

 

Lúc đo, trong lúc chuyện phiếm, ông hỏi Bán Hạ chỗ của ông, tiệm của ông dù cũng mở ở nhà, quen giới thiệu thì trong con hẻm sâu còn một tiệm may sườn xám.

 

Tiêu Thanh Vân liền nhiều năm nhà cũng thường nhờ ông may sườn xám, năm ngoái nhớ nên đến đây dạo một vòng, thấy đang tìm ông may sườn xám, cửa treo biển hiệu, tự nhiên cũng .

 

Thầy Chu xong liền hỏi Tiêu Thanh Vân họ gì, Tiêu Thanh Vân .

 

Thầy Chu xong chút thất thần, một lúc mới thở dài : "Hóa là nhà ..."

 

Xem thầy Chu ấn tượng nông cạn với nhà họ Tiêu.

 

Thầy Chu chắc cũng một chuyện của nhà họ Tiêu, cũng hỏi thêm về nhà của Tiêu Thanh Vân nữa, xong câu "hóa là nhà " thì thêm gì, chuyên tâm đo cho Bán Hạ.

 

Sườn xám thêu tay, thời gian thường dài, vì hoa thêu chiếc sườn xám của Bán Hạ nhiều, thầy Chu đang rảnh tay, nửa tháng là thể xong.

 

Tiêu Thanh Vân và Bán Hạ tuyệt đối thể ở tỉnh thành nửa tháng, liền nhờ thầy Chu xong thì gửi qua đường bưu điện theo địa chỉ.

 

Lúc rời , thầy Chu tiễn họ ngoài cửa, bóng lưng họ xa, thầy Chu khỏi thất thần...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-140-ve-nha.html.]

"Nhìn gì thế?" Bà vợ tóc hoa râm của ông đôi chân nhỏ lảo đảo bước đến hỏi.

 

Thầy Chu đầu vợ cùng chịu khổ nửa đời , đưa tay vuốt lọn tóc hoa râm bên tai bà tai, "Không gì, chỉ là gặp hậu nhân của gia đình đây nhờ may quần áo, nhớ chuyện cũ."

 

Bà vợ hỏi: "Là nhà nào?"

 

"Nhà họ Tiêu ở phố Ngô Đồng."

 

"Ồ! cũng nhớ nhà đó, năm đó nhà họ khó khăn, mất hai ... Lẽ nên xem một chút..."

 

Tiêu Bình An cầm chiếc mũ đầu hổ thầy Chu tặng cho vung vẩy, thích vô cùng.

 

Trong lòng Tiêu Thanh Vân, nghiêng với Bán Hạ: "Mẹ, ...não hổ... ?"

 

Bán Hạ sờ sờ khuôn mặt nhỏ của , "Là lão hổ, não hổ."

 

Tiêu Bình An: "Não hổ."

 

"Lão, hổ."

 

"Lão hổ..."

 

"..."

 

...

 

Tiêu Thanh Vân và Bán Hạ tỉnh thành lâu, dùng ba ngày để mua xong những thứ cần mua, hai đưa Tiểu Bình An đến vườn thú tỉnh thành một chuyến, ở vườn thú xem lão hổ thật sự.

 

Vốn dĩ Bán Hạ còn sợ dọa , ai ngờ hề sợ, đừng còn nhỏ, nhưng còn dũng cảm hơn cả những đứa trẻ năm sáu tuổi, trai nhỏ bên cạnh sợ đến mức trèo lên bố , chỉ cả, còn dám học theo hổ gầm "gừ gừ".

 

Mọi xung quanh thấy , đều đứa trẻ gan .

 

Cậu cũng đang khen , càng khen càng hăng, gầm càng to, các chị nhỏ trong vườn thú đều trừng mắt.

 

Khi thấy gấu trúc trắng tinh quầng mắt đen, Tiểu Bình An im bặt, hai mắt mở to, chằm chằm con gấu trúc đang cây.

 

Bán Hạ cũng là đầu tiên thấy, tình hình cũng giống như con trai cô, mặt bất giác nở nụ của một , trong lòng mềm nhũn.

 

"Bế..." Tiểu Bình An chỉ con gấu trúc cây .

 

Cậu tiếng lòng của .

 

Tiêu Thanh Vân : "Không bế ."

 

"Mèo mèo... bế."

 

Câu " bế " suýt nữa cho Tiểu Bình An của chúng .

 

Từ khi xem gấu trúc, những con vật khác trong vườn thú đều thất sủng, đó Tiêu Thanh Vân đưa Tiểu Bình An xem những con vật khác cũng hứng thú.

 

Trong lòng chỉ mèo mèo của , ngay cả lão hổ cũng vứt đầu.

 

Mấy ngày nay khi Tiêu Thanh Vân và ngoài dạo chơi, công nhân thuê xử lý xong tường ngoài, đồ đạc mới sắm cũng chuyển nhà, đợi đến khi việc ở tỉnh thành đều xong xuôi, Tiêu Thanh Vân và Bán Hạ đóng cửa sổ nhà, bế Tiểu Bình An, xách theo túi lớn túi nhỏ lên tàu hỏa về nhà.

 

 

 

Loading...