Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 119: Lập Trường

Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:46:03
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Tiêu Thanh Vân đến, thấy chính là một khung cảnh bận rộn.

 

Trong sân dựng mười mấy cái giá ba chân, giá ba chân đặt mấy cái nia tròn vo, trong nia phơi lá cây dướng rửa sạch sẽ.

 

Một bên sân, đặt mấy cái thùng lớn, ớt đỏ rực đầy ngọn.

 

Mấy nữ đồng chí, xắn tay áo, m.ô.n.g ghế gấp nhỏ, đang chọn vỏ tuột trong đám đậu tằm ngâm trắng phau phau. Nếu thấy đậu tằm ngâm kỹ, còn cứng ngắc tuột vỏ , liền nhặt ném cái thùng rỗng đựng nước bên cạnh để ngâm .

 

Đây là việc nhẹ nhàng, tin bạn xem, tay mấy nữ đồng chí ngâm đến trắng bệch, thỉnh thoảng vươn cổ, đ.ấ.m cái lưng cúi đến đau nhức.

 

Đậu tằm chọn xong phơi sang một bên, khi ráo nước, liền rải đều trong cái nia lót một lớp lá cây dướng, đó đặt chỗ râm mát, tránh ánh nắng mặt trời, đợi nó lên men tự nhiên mọc đầy mốc dài, là thể trộn cùng ớt chỉ thiên đặc hữu ở chỗ bọn họ, khi bỏ các gia vị khác , bịt kín vại muối.

 

Thời gian muối dài đằng đẵng thể khiến đậu và ớt lên men nữa trong vại, khiến mùi vị càng thêm thơm nồng, mùi tương đậm đà, sắc, hương, vị đều đủ cả.

 

Tiêu Thanh Vân bên ngoài một lúc, nhất thời chút đặt chân , cái sân vốn nhỏ, gần như chật ních.

 

“Đồng chí Tiêu đến .” Chị Huệ Lan thấy đầu tiên.

 

Những khác thấy cũng ngẩng đầu sang.

 

“Đối tượng Bán Hạ đến kìa! Mau !” Đường đại thẩm chào hỏi.

 

Trà Hoa là đầu tiên thấy Tiêu Thanh Vân, cũng là lúc mới , hóa Bán Hạ đối tượng.

 

chút câu nệ với Tiêu Thanh Vân.

 

Trương Thục Phân bế Tiểu Thạch Đầu từ trong nhà thò đầu , khi thấy mắt sáng lên, “Thanh Vân đến .”

 

Tiêu Thanh Vân chào hỏi , cẩn thận từng li từng tí bước qua đồ đạc bày biện trong sân nhà.

 

“Thím.”

 

Tiêu Thanh Vân gọi , trong lòng liền nặng trĩu.

 

Trương Thục Phân nhét Tiểu Bình An lòng Tiêu Thanh Vân: “Cháu bế nó ngoài dạo , cứ quấy thím mãi, chỉ bên ngoài đòi , thím bây giờ thời gian, một đống việc đây ! Cái sân chật ních, cũng dám để nó ở bên ngoài.”

 

Tiêu Thanh Vân cúi đầu , chỉ thấy Tiểu Bình An đang chằm chằm, hiển nhiên là vẫn phản ứng .

 

“Chú!” Tiểu Bình An khi nhận , mở miệng gọi, nhả chữ rõ ràng.

 

Mấy ngày gặp , Tiểu Bình An chút phấn khích, dang hai bàn tay nhỏ, hình nhỏ bé nhảy tưng tưng trong lòng , còn tưởng nó đang nhảy disco thịnh hành bây giờ đấy!

 

Trương Thục Phân nhéo khuôn mặt nhỏ của nó : “Nhìn thấy chú con , cái vẻ vui mừng kìa, còn vui hơn thấy bà ngoại, đồ vô lương tâm!”

 

Tiểu Bình An cũng hiểu lời bà , đầu ôm lấy cổ Tiêu Thanh Vân, tay chỉ ngoài: “Ra, .”

 

Một lòng ngoài chơi, thấy chú nó vẫn động đậy, bàn tay nhỏ vỗ lưng đang bò, lệnh: “Đi!”

 

Tiêu Thanh Vân : “Vậy cháu đưa nó ngoài dạo.”

 

Trương Thục Phân xua tay, “Đi , Bán Hạ lát nữa chắc là về , nó mua bánh tương cùng Mạch Đông .”

 

Tiêu Thanh Vân gật đầu, bế Tiểu Bình An xoay ngoài.

 

Hoa thẩm trong sân thấy liền : “Nhìn tình cảm hai chú cháu kìa, cứ như ruột thịt .”

 

Những khác cũng phụ họa.

 

Trà Hoa bóng lưng Tiêu Thanh Vân bế đứa bé lộ vẻ mặt ngưỡng mộ, nếu chồng cô liệt giường thì .

 

Bán Hạ sống những ngày tháng thật hạnh phúc, cho dù ly hôn cũng thuận tâm như , giống cô , nhà chồng nhà chồng giúp đỡ, nhà đẻ nhà đẻ dựa , chỉ thể chịu đựng trong những ngày tháng khổ cực, chỉ là đáng thương cho con của cô .

 

Trà Hoa thở dài, đây chính là mệnh, chịu đựng thôi.

 

Tiêu Thanh Vân bế Tiểu Bình An theo đường trong thôn ngoài, Vượng Tài cũng chạy theo , vui vẻ chạy qua chạy bên chân Tiêu Thanh Vân.

 

Hai một ch.ó dừng dừng, bất tri bất giác đến một ngã ba đường.

 

Tiêu Thanh Vân trái , với Tiểu Bình An trong lòng: “Chúng lên trấn đón ?”

 

Tiểu Bình An vỗ tay: “... Ồ.”

 

Tiêu Thanh Vân : “Được, theo con.”

 

Vượng Tài đang trêu hoa ghẹo bướm ở cách đó xa thấy , ba chân bốn cẳng chạy theo.

 

Đi mấy bước, liền thấy phía một bà thím trung niên đeo gùi tới, bà thím vẻ mặt khổ đại thù thâm, sa sầm khuôn mặt vô cảm cúi đầu đường.

 

Tiêu Thanh Vân một cái liền chú ý nữa, khi bà ngược chiều tới, còn tránh sang một bên.

 

Ngay lúc sắp lướt qua , bà thím trung niên ngẩng đầu liếc bọn họ một cái.

 

“Tiểu Thạch Đầu?” Bà thím trung niên kinh ngạc kêu lên thành tiếng.

 

Hửm?

 

Bước chân Tiêu Thanh Vân khựng , thêm nữa, thôn Lâm Gia, từng gặp.

 

Tiểu Bình An sớm quên tên là Tiểu Thạch Đầu , cũng nhớ đang chằm chằm nó mắt là ai, thấy Tiêu Thanh Vân bế nó động đậy, liền vỗ vỗ , chỉ con đường phía a a gọi.

 

Giống như đang , chú nữa? Chẳng đón ? Cháu nồi cũng đeo mà chú còn ?

 

“Anh là ai?!” Bà thím trung niên lớn tiếng quát, “Anh bế đứa bé từ ! Mau đưa cho !”

 

Bà thím trung niên Tiêu Thanh Vân với ánh mắt như kẻ buôn , đồng thời với việc chuyện, liền đưa tay cướp Tiểu Bình An từ trong lòng .

 

Tiêu Thanh Vân nếu để bà đắc thủ, thì uổng công ở trong quân đội bao nhiêu năm như .

 

Anh chẳng qua chỉ nghiêng liền tránh cánh tay bà đưa tới, chân di chuyển, trong nháy mắt cách phụ nữ trung niên vài bước chân.

 

“Vị thím , thím hiểu lầm ?”

 

Tiêu Thanh Vân dứt lời, phụ nữ trung niên liền nhảy dựng lên kêu la: “Hiểu lầm cái rắm! Anh là ai ? là bà nội đứa bé ! Mau trả cháu trai cho !”

 

Không sai, phụ nữ trung niên chính là Vương Thúy Hoa, bà hôm nay nhà chị gái một chuyến, vui vui vẻ vẻ , rước một bụng tức về.

 

Ai ngờ qua thôn Lâm Gia thấy một đàn ông lạ mặt bế cháu trai bà lung tung đường.

 

Người nhà họ Lâm ăn kiểu gì ?

 

Vì kiếm tiền mà ngay cả đứa trẻ cũng trông nom cho !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-119-lap-truong.html.]

Người gì đây! Cứ để bế đứa bé chạy lung tung!

 

Nếu ý bế đứa bé mất thì !

 

Tiêu Thanh Vân khi phận của bà liền : “Thím đừng vội, , là...”

 

quản là ai!” Vương Thúy Hoa ngắt lời , tiến lên liền cướp đứa bé!

 

Tiêu Thanh Vân nghiêng chắn, tay nhẹ nhàng đẩy một cái liền đẩy bà xoay một vòng.

 

Vương Thúy Hoa bất do kỷ xoay một vòng, vất vả lắm mới vững, điều khiến bà chút sợ hãi, cũng quá lợi hại , bà yếu thế chỉ Tiêu Thanh Vân : “Cái , ! Anh mà đưa đứa bé cho , sẽ gọi đấy!”

 

trái , cố tình nơi là ngã ba đường, hai bên đều là ruộng đồng, bên còn một con dốc nhỏ, căn bản thấy một bóng , ngôi nhà gần nhất cũng cách cả ngàn mét, e là dùng cách gào lên mới thấy.

 

Tiêu Thanh Vân từ khi nhập ngũ đến giờ, đây vẫn là đầu tiên chỉ mũi .

 

Hồi nhỏ cũng thường , là thối nát từ trong gốc rễ, nếu giáo d.ụ.c cho , lớn lên giống như bề , chỉ bóc lột khác!

 

là Tiêu Thanh Vân, cũng là đối tượng của Bán Hạ, đứa bé là nhà đồng ý mới bế ngoài dạo, thím nếu tin, thể theo đến nhà họ Lâm hỏi.” Tiêu Thanh Vân cau mày, vẻ mặt bất đắc dĩ .

 

Cố tình Tiểu Bình An còn tưởng hai đang chơi, toét cái miệng nhỏ vui vẻ, chỉ thiếu nước vỗ tay khen .

 

Vương Thúy Hoa , ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ, “Anh là ai thì là đó ? Sao Lâm Bán Hạ đối tượng lúc nào!”

 

thốt nghi vấn, nhịn đ.á.n.h giá... kém xa Đông Thanh nhà bà !

 

Tiêu Thanh Vân: “Thím thôn Lâm Gia cũng bình thường, cần thiết lừa thím, nếu thật sự là , thể dạo ở đây, e là sớm bế đứa bé chạy , đứa bé cũng sẽ thiết với như .”

 

Để chứng minh lời , Tiêu Thanh Vân cúi đầu với Tiểu Bình An, “Tiểu Bình An, chú là ai?”

 

Tiểu Bình An tiên ngơ ngác , chớp chớp mắt, thấy Tiêu Thanh Vân vẫn nó, chép chép miệng, mở miệng gọi: “Chú!”

 

“Ấy!”

 

Tiêu Thanh Vân : “Thím xem, đứa bé nhận , lừa thím chứ.”

 

“Tiểu Thạch Đầu đang gọi như thế, gọi cái gì mà Tiểu Bình An.” Vương Thúy Hoa lầm bầm, bà ngược chuyện Tiểu Bình An đổi họ, Thạch Đông Thanh về , chỉ là Bán Hạ đối tượng, đối tượng còn là lãnh đạo trong quân đội của .

 

Vì chuyện , nhà họ Thạch còn lải nhải ở nhà một trận, Thạch Lão Thực còn tìm Lâm Trường Sinh chuyện cho lẽ, nhưng Bạch Vi khuyên can, vì màn kịch trong tiệc cưới, Thạch Đông Thanh Bạch Vi ngoài ăn, trong nhà bận rộn liền quẳng chuyện sang một bên.

 

Vương Thúy Hoa mặc dù ý kiến nhỏ với Bạch Vi, nhưng vẫn mau ch.óng sinh cho bà một đứa cháu trai, nhất là hai đứa, Đông Thanh bây giờ xuất ngũ, sinh con cũng lỡ việc của .

 

Nhắc đến cháu trai, Vương Thúy Hoa liền chút chua xót, bà bây giờ gọi Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu đều để ý đến bà , cháu trai nhỏ của bà đều nhận nữa .

 

Nhớ lúc đầu, bà cũng bế bế , thương yêu để cho hết đấy chứ!

 

“Tiểu Thạch Đầu? Cháu ngoan của bà nội, mau để bà nội bế cái nào.” Vương Thúy Hoa dang hai tay .

 

Đáp là bóng lưng kiêu ngạo của Tiểu Bình An, Tiểu Bình An xoay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Tiêu Thanh Vân, thèm để ý đến bà .

 

Vương Thúy Hoa chút ngượng ngùng thu tay về, mặt ngoài, cháu trai bế cũng cho bế, đối với ngoài còn hơn bà nội quan hệ huyết thống ... giống hệt nó, đều là đồ vô lương tâm.

 

“Đồ vô lương tâm, nuôi mày tốn cơm, bà nội mày cũng nhận nữa!” Vương Thúy Hoa khỏi lầm bầm thành tiếng.

 

Sắc mặt Tiêu Thanh Vân trầm xuống, trong mắt lóe lên vẻ kiên nhẫn, : “Nó còn đầy một tuổi, thể cái gì? Không nhận cũng là vì thường xuyên gặp mặt mới như .”

 

Thời gian dài như thế, nhà họ Thạch giống như quên mất còn một đứa cháu trai, chuyện , Tiêu Thanh Vân cũng rõ ràng.

 

Mặc dù xét về tư tâm, mong Tiểu Bình An chính là con trai , nhà họ Thạch bao gồm cả Thạch Đông Thanh đều tránh xa Bán Hạ và con , nhưng xét về tình lý, hành động của nhà họ Thạch, đối với Tiểu Bình An cũng quá công bằng, là một sự tổn thương đối với thằng bé.

 

Vương Thúy Hoa đây là đang thăm đứa bé, điều khỏi khiến bà chút khó coi, thăm, rõ ràng là Lâm Bán Hạ đưa đứa bé đến nhà.

 

Lâm Bán Hạ nếu lòng, thì nên thường xuyên đưa con về nhà.

 

“Cái chuyện kiểu gì thế? Đừng tưởng là đối tượng của Lâm Bán Hạ thì ghê gớm, thành còn chắc ! Thật sự coi là bố cháu trai ?”

 

khẩy một tiếng, trợn trắng mắt, “Đứa bé cho dù cả đời gặp, nó cũng là cháu trai nhà họ Thạch ! Lớn lên cũng nhận ! Phải hiếu kính ! Đây là quan hệ huyết thống! Huyết thống lớn hơn trời ! Đâu hạng như các thể so sánh !”

 

Vương Thúy Hoa một nửa, Tiêu Thanh Vân liền đưa tay bịt một bên tai Tiểu Bình An, bên áp n.g.ự.c.

 

Tiểu Bình An cũng hiểu , mở to đôi mắt, Vương Thúy Hoa, đầu Tiêu Thanh Vân, tủi bĩu môi.

 

Tiêu Thanh Vân lạnh lùng liếc một cái, trầm giọng : “So cũng do thím , một bề , vẫn nên chú ý chừng mực lời , nếu việc gì, chúng đây.”

 

Tiêu Thanh Vân cho Vương Thúy Hoa cơ hội lải nhải nữa, bế Tiểu Bình An xoay luôn.

 

Người nhà họ Thạch đúng là một lời khó hết!

 

Vương Thúy Hoa theo đuổi mấy bước, trong miệng lải nhải ít lời, dù cũng chẳng lời ý gì.

 

Tiêu Thanh Vân đầu nữa.

 

Chỉ để Vương Thúy Hoa nhảy dựng lên ở phía !

 

Tiêu Thanh Vân gặp Bán Hạ và Mạch Đông ở đầu trấn, hai mỗi một chiếc xe đạp, ghế buộc cái gùi, bên trong chắc là bánh tương mới mua.

 

Mạch Đông chào hỏi một tiếng liền đạp xe về nhà.

 

Đến gần Bán Hạ bóp phanh, một chân chống đất, hỏi: “Sao thế?”

 

Sắc mặt hai một lớn một nhỏ đều , Tiểu Bình An càng là bộ dạng sắp , vươn tay đòi bế.

 

Bán Hạ xuống xe, đổi tay với Tiêu Thanh Vân, cô đón lấy Tiểu Bình An, giữ xe đạp.

 

Tiểu Bình An rúc lòng Bán Hạ hừ hừ, tủi gọi: “Mẹ.”

 

Tiêu Thanh Vân liền kể chuyện gặp Vương Thúy Hoa cho cô .

 

“Anh đáng lẽ nên để ý đến bà , trực tiếp bế Tiểu Bình An luôn.” Anh chút áy náy .

 

Bán Hạ vỗ nhẹ Tiểu Bình An: “Anh mà thật, bà sẽ nhảy dựng lên c.h.ử.i bới, là kẻ buôn , dù cũng là bà nội của Tiểu Bình An. Không , Tiểu Bình An hiểu, cũng sẽ nhớ, nó bây giờ chỉ là cảm xúc của lớn ảnh hưởng thôi.”

 

Thấy Tiêu Thanh Vân vẫn cau mày, Bán Hạ : “Anh cũng sẽ những lời đó, cũng lập trường cho bà tiếp cận đứa bé. Thực em cũng ngờ bà sẽ như , nghĩ , đúng là một chút cũng , một việc, một , xảy mới thể rõ.”

 

Tiêu Thanh Vân dắt xe, Bán Hạ bế Tiểu Bình An ỉu xìu, hai thong thả về.

 

Hồi lâu , Tiêu Thanh Vân : “Anh khi nào mới thể lập trường?”

 

Bán Hạ lúc đầu hiểu, ngẩn một chút mới phản ứng ý của .

 

Anh , khi nào mới lập trường cho một tiếp cận đứa bé...

 

 

Loading...