Thập Niên 80: Dưỡng Con Trai Phản Diện Thành Bé Ngoan - Chương 116: Sự Trỗi Dậy Của Tương Đậu Biện
Cập nhật lúc: 2026-02-15 12:45:59
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà chủ Lâm, tìm cô đến chủ yếu là chuyện với cô về cái tương đậu biện ?” Ông chủ Chu thẳng vấn đề, hai bên xuống, liền ngay chủ đề chính.
Lông mày Bán Hạ khẽ động: “Sao thế? Là mùi vị tương đậu biện đúng? Hay là...?”
Mấy tháng , cô gần như bán hết tương đậu biện trong nhà cho tiệm cơm Chu Ký, nếu tương đậu vấn đề, cái hậu mãi liệu cách cũng lâu ?
“Cái đó thì .” Ông chủ Chu xua tay, “Tương đậu biện lắm, là chuyện khác.”
Bán Hạ yên tâm.
“Trước đó cũng hỏi thăm em trai cô một chút, nhà cô năm nay muối năm, sáu trăm cân tương đậu biện, tháng sáu tháng bảy năm mới thể lò.”
Bán Hạ gật đầu: “Không sai.”
Mấy tháng ông chủ Chu gần như bao trọn tương đậu biện lâu năm trong nhà, chỉ còn loại đủ vị.
Vì thế, nhà cô còn mua hai cái vại to đùng, một cái thể chứa hai trăm cân, cả nhà bọn họ bận rộn liên tục một thời gian dài, mới lấp đầy mấy vại tương đậu biện trong nhà.
Ông chủ Chu : “ cô bây giờ nhận thêm mấy tiệm cơm cung cấp thực phẩm cho họ, chào hỏi với cô, năm trăm cân tương đậu biện , lấy hết, sang năm lúc lò, tự đến chở.”
Bán Hạ : “Được chứ! Chuyện cỏn con ông với em trai một tiếng là .”
Bán Hạ tưởng ông chủ Chu sợ tương đậu biện trong nhà đặt cho tiệm cơm khác mới tìm cô qua chuyện .
Sau khi nghỉ ngơi một thời gian, Bán Hạ vì trong tay tiền mà chọn ườn , bỏ mấy ngày công sức lục tục đàm phán với mấy tiệm cơm, nhận mối ăn cung cấp thực phẩm, đem ý tưởng đó của cô biến thành thực tiễn.
mà, tương đậu biện và dưa muối, dưa ngâm trong nhà, các tiệm cơm khác cũng lấy, vẫn là câu đó, thứ ở chỗ bọn họ nhà nào cũng , tiệm cơm cũng thế, mùi vị kém một chút ai cũng để ý như .
Ông chủ Chu lắc đầu xua tay: “Không chỉ cái , vốn dĩ cũng định với em trai cô, nhưng sợ quyết định , dứt khoát đợi cô đến mới mở miệng.”
Mạch Đông tuy giỏi giang, nhưng trong mắt ông chủ Chu, vẫn chỉ là một đứa trẻ đầy mười tám tuổi thành niên mà thôi.
Bán Hạ: “Ông .”
Ông chủ Chu liền : “Là thế , và bạn định mở một quán lẩu ở tỉnh thành, tháng năm, tháng sáu năm là thể khai trương, mùi vị tương đậu biện nhà cô ngon, quán lẩu tỉnh thành chúng định cũng dùng tương đậu biện nhà cô.”
Ông chủ Chu dùng tương đậu biện nhà Bán Hạ xào cốt lẩu, mùi vị cực kỳ ngon!
Các loại tương đậu biện khác ông cũng thử, cứ cảm thấy thiếu chút hương vị.
Ông chủ Chu tiếp tục : “Cô chắc cũng , quán lẩu nếu ăn , một năm cần tương đậu biện e là đến một vạn cân, thì cũng sáu bảy ngàn, tiêu thụ vô cùng lớn, bà chủ Lâm nhận mối ăn .”
Đương nhiên !
Bán Hạ cần suy nghĩ, cô nhanh ch.óng tính toán một khoản trong lòng, một năm nếu một vạn cân, trừ tiền vốn, thế nào cũng năm ngàn lợi nhuận gộp trở lên.
Tính như hình như kiếm tiền bằng việc cô buôn bán quần áo, nhưng đây dù cũng là chuyện ăn lâu dài, hơn nữa đây chỉ là bắt đầu mà thôi.
Cuộc sống của ngày càng lên, về mặt ăn uống sẽ bạc đãi bản , Bán Hạ nếu thật sự mối ăn , cô cũng nghĩ đến việc chỉ cung cấp cho một quán lẩu.
Bất kể thế nào, bước đầu tiên bước .
“Được chứ, ông chủ Chu, mối ăn nhận, khéo ớt năm nay còn thể thu hoạch đợt cuối cùng, ông mà muộn thêm mấy ngày nữa e là ngay cả ớt tương cũng hết mùa .”
Ớt ở chỗ bọn họ bắt đầu chín từ tháng sáu, thể thu hoạch mãi đến tháng mười một, qua tháng mười một, ruộng chỉ còn cây ớt để dành củi đốt.
Cho nên, ở chỗ bọn họ, hầu như nhà nào cũng tương đậu biện tháng bảy tháng tám hàng năm.
Ông chủ Chu : “Cái cũng , may mà bỏ lỡ, nếu , đợi đến năm mất.”
Năm nay nếu bỏ lỡ thời kỳ, ủ tương, thì đợi đến tháng sáu năm ớt chín, đợi một năm thời gian lên men ủ muối, lúc lò thì đợi đến năm .
Ông chủ Chu đều tính xong , năm trăm cân tương đậu biện trong nhà Bán Hạ, lúc khai trương thể dùng, thiếu chút hỏa hầu cũng ảnh hưởng lớn, nếu đủ, thì dùng loại tự muối bù , đợi đến khi lô tương đậu biện của nhà Bán Hạ lò, thì ông cũng cần lo nữa.
Bạn của ông chủ Chu xong còn từng mua công thức của nhà Bán Hạ, ông chủ Chu ngăn .
Bọn họ mở quán trong tay chẳng còn bao nhiêu tiền, lấy gì mua công thức trong tay ?
Còn nữa là tương đậu biện giai đoạn đầu cũng đầu tư ít tiền, bọn họ lấy tiền?
Thêm nữa, việc gì bán công thức?
Ông chủ Chu cũng Bán Hạ , những năm tổ tiên bọn họ cũng là dựa tay nghề mở cửa tiệm.
Ông mà thật sự mở miệng chính là chặn đường tài lộc của , ông cần hỏi cũng sẽ đồng ý.
“Bà chủ Lâm, chúng đinh là đinh, mão là mão, một lời rõ , về mặt mùi vị cô nhất định kiểm soát , nếu mùi vị tương đậu biện đúng, cách nào tiếp nhận .”
Bán Hạ : “Đương nhiên , cái ông yên tâm, cũng ăn lâu dài, cứ nghĩ ông chủ Chu ông ăn phát đạt, nở hoa khắp nơi ở tỉnh thành, cũng theo ông phát tài đây.”
Lời trúng tim đen ông chủ Chu, vì quán lẩu ở tỉnh thành, ông thế chấp cả nhà cửa, lúc mới vay một khoản tiền hùn vốn.
Hai lằng nhằng nửa ngày về đơn đặt hàng, tiền đặt cọc, bồi thường vi phạm hợp đồng, tất cả các chi tiết hợp đồng đặt mua, ông chủ Chu một đặt một vạn cân tương đậu biện, giao hàng giữa tháng mười hai năm .
Về giá cả, theo chi phí ớt, đậu tằm năm nay định giá một đồng một cân.
Về , giá cả đơn đặt hàng hàng năm tùy theo thị trường.
Qua thương lượng, ông chủ Chu giao mười phần trăm tiền đặt cọc.
Từ tiệm cơm Chu Ký , Bán Hạ chút nóng lòng về nhà.
cô Tiêu Thanh Vân vẫn luôn cùng bên cạnh, vẫn nén ý nghĩ về ngay lập tức.
“Việc xong , chúng xem phim, là đó dạo?” Bán Hạ hỏi.
Tiêu Thanh Vân cô bàn xong chuyện ăn, chắc chắn là về, liền : “Hay là chúng cứ về , phim thể đợi xem.”
Bán Hạ lắc đầu: “Không vội, cũng kém chút thời gian , em mà về bây giờ, em chắc chắn sẽ em.”
Trước khi , Trương Thục Phân chuyên môn dặn dò Bán Hạ, bảo cô xem phim xong thì đến chỗ ở của Tiêu Thanh Vân một chuyến, dọn dẹp nhà cửa cho các thứ.
Cổ họng Tiêu Thanh Vân nghẹn , chút tắc nghẽn trong lòng.
Bán Hạ phản ứng : “Ái chà, em ý , ý em là vội, còn thời gian... cái , ừm...”
Được , cô gì nữa.
“Cái đó, em còn hỏi , sắp về huyện ?” Bán Hạ vội vàng chuyển chủ đề.
Tiêu Thanh Vân gật đầu, giọng trầm xuống: “Trọng tâm công việc sẽ chuyển về huyện, thỉnh thoảng sẽ xuống trấn xem xét.”
“Những đó chẳng vẫn bắt ?”
“Thả dây dài câu cá lớn, dây kéo căng quá, cá sẽ c.ắ.n câu.”
Bán Hạ gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Hai chuyện, Tiêu Thanh Vân cũng chuyện về nữa, liền quyết định xem một bộ phim .
Hai đến khéo, mười phút liền một bộ phim chiếu, tuy là phim cũ mấy năm , nhưng Bán Hạ và Tiêu Thanh Vân đều xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-duong-con-trai-phan-dien-thanh-be-ngoan/chuong-116-su-troi-day-cua-tuong-dau-bien.html.]
Tiêu Thanh Vân ở cửa rạp chiếu phim bỏ một hào mua một gói hạt hướng dương gói bằng giấy báo, mua hai chai nước ngọt.
Bán Hạ đang định đón lấy, Tiêu Thanh Vân nhét nước ngọt trong n.g.ự.c áo.
“Đợi một lát nữa đưa cho em, lạnh quá.”
Bán Hạ đột nhiên cảm thấy trong lòng ngọt ngào, giống như dâng lên mật ngọt .
“Được.” Cô mím môi mỉm .
Nước ngọt nhét trong n.g.ự.c áo trông mắt lắm, phồng phồng lên, chút phá hỏng hình tượng lạnh lùng cứng rắn thường ngày của Tiêu Thanh Vân.
Bạn thể tưởng tượng , Tiêu Thanh Vân dáng cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng, như tùng, như chuông, ăn mặc chỉnh tề trong n.g.ự.c nhét một chai nước ngọt trông như thế nào ?
một chút cũng để ý, cho dù tò mò trộm, hoặc là nhỏ giọng bàn tán với bạn cùng, cũng mặt đổi sắc.
Bán Hạ đều chút ngại ngùng , bảo lấy đưa cho cô, thì , thử nhiệt độ, một câu vẫn còn lạnh liền nhét trong n.g.ự.c áo.
Bán Hạ: “...”
Bên cạnh đôi tình nhân trẻ cãi vì chuyện : “Anh xem? Rồi , sợ em lạnh?”
“Lạnh gì mà lạnh! Vừa nãy em chẳng còn ăn một cây kem ? Sợ lạnh em ăn kem gì!”
“Em ăn cây kem cũng tiếc? Sau mà gả cho thì còn thể thống gì! E là còn khó sống hơn con dâu thời phong kiến!”
“Ai tiếc chứ? Sao lôi chuyện cây kem ...”
“Là lôi chuyện cây kem ...”
“Chẳng em chê lạnh ...”
Bán Hạ vội vàng kéo Tiêu Thanh Vân phòng chiếu, còn tiếp nữa, cô sợ hai đó sẽ bắt bọn họ phân xử, tiện thể xem tại nhét nước ngọt trong n.g.ự.c áo.
Vào hai phút, phim bắt đầu chiếu, Bán Hạ xem chăm chú.
Ngay cả Tiêu Thanh Vân đưa nước ngọt cho cô lúc nào cũng , chỉ lúc cô phản ứng , nước ngọt đều uống hơn một nửa.
Một tiếng rưỡi phim chiếu xong, đèn sợi đốt đỉnh đầu sáng lên, phòng chiếu trở nên ồn ào.
Mọi đều đang thảo luận tình tiết trong phim.
Bán Hạ đột nhiên nổi lên tâm tư trêu đùa, hỏi: “Lão Tiêu, cần vợ ? Anh mà cần, em bây giờ đưa đến cho ngay.”
Ý trong mắt Tiêu Thanh Vân lóe lên biến mất, nghiêm túc : “Vậy em đưa đến .”
Người còn bắt đầu diễn theo cô: “Em thấy cũng khá , là đừng nữa?”
Bán Hạ ‘phụt’ một cái bật .
Thực nghĩ , cảnh ngộ của nam chính trong phim ngược khá giống Tiêu Thanh Vân, đều vì vấn đề thành phần gia đình mà chịu đãi ngộ bất công.
Nam chính nhiều năm chỉ còn một cha ở nước ngoài.
Mà Tiêu Thanh Vân cũng chỉ còn một cô, bây giờ cũng nước ngoài.
May mắn là, Tiêu Thanh Vân lỡ dở quá lâu, còn quân đội, trở thành một quân nhân.
Thấy Bán Hạ vui vẻ, trong mắt Tiêu Thanh Vân cũng tràn đầy ý , khóe miệng nhếch lên độ cong mắt.
Hai khỏi rạp chiếu phim, liền về phía Ban Vũ trang, Bán Hạ vẫn nhớ lời cô dặn đó.
Cô cũng xem chỗ ở của Tiêu Thanh Vân, thời gian , tuy việc ở trấn, nhưng vẫn về về giữa huyện thành và trấn, chỉ thỉnh thoảng mới nghỉ ngơi ở chỗ ở tạm thời sắp xếp trấn.
Ký túc xá của Ban Vũ trang ngay phía Ban Vũ trang huyện, từ phía rẽ một cái là đến cổng lớn của tòa nhà ký túc xá, cũng thể từ cửa Ban Vũ trang thẳng qua.
Tiêu Thanh Vân dẫn Bán Hạ Ban Vũ trang, mà rẽ một cái từ cổng chính tòa nhà ký túc xá.
Tòa nhà ký túc xá chỉ một tòa, chỗ lầu ngược khá rộng rãi, còn một sân bóng rổ, lúc đang ở trần đ.á.n.h bóng.
Trong vành đai xanh hai bên trồng ít cây, Bán Hạ một chút, đa phần là cây ăn quả, thể môi trường, thể lấp đầy cái bụng, vẹn cả đôi đường.
Tòa nhà ký túc xá tổng cộng bốn tầng, mỗi tầng sáu bảy phòng, từ lên là thể thấy, ban công lác đác phơi quần áo.
Tiêu Thanh Vân dẫn Bán Hạ lên lầu.
“Tham mưu Tiêu.”
“Tham mưu Tiêu về ...”
“Ơ! Tham mưu Tiêu, vị nữ đồng chí là đối tượng của ?”
Vừa lên lầu, thấy liền chào hỏi với bọn họ.
Tiêu Thanh Vân mới đến bao lâu, thường xuyên ở thị trấn bên , nhân duyên trông vẻ cũng khá .
“Không sai, đây là đối tượng của , Lâm Bán Hạ. Bán Hạ, đây là Chính trị viên Triệu.”
“Chính trị viên Triệu, chào .”
Đồng thời với việc giới thiệu Bán Hạ cho khác, Tiêu Thanh Vân cũng giới thiệu các thành viên khác của Ban Vũ trang cho Bán Hạ.
Sau khi chào hỏi xong, Bán Hạ theo Tiêu Thanh Vân tiếp tục lên lầu.
Đợi bọn họ , Chính trị viên Triệu lắc đầu lẩm bẩm: “Xem ý đồ của Lão Tiền sắp thất bại .”
Tiêu Thanh Vân ở gian ngoài cùng tầng ba, cửa là một phòng khách nhỏ, bên phòng khách đặt một cái ghế sô pha hai chỗ , bên trái sát tường đặt một cái bàn ăn và hai cái ghế, phía cửa đặt một cái tủ năm ngăn, Tiêu Thanh Vân ném chìa khóa lên liền bảo Bán Hạ .
Nhân lúc Tiêu Thanh Vân rót nước, Bán Hạ tiếp tục quan sát.
Từ cửa đối diện qua là một gian bếp, cửa sổ bếp lớn, trong ngoài bếp đều cửa sổ, ở phòng khách thể thấy đồ đạc đại khái trong bếp.
Bán Hạ thoáng qua, bếp lò chỉ đặt một cái nồi nhôm lớn nhỏ, trống huơ trống hoác cũng đồ gì khác, đoán chừng cũng chỉ dùng đến khi đun nước.
Bên trái phòng khách một một hai cánh cửa phòng khép hờ, chắc là phòng ngủ hoặc thư phòng, bố cục bên trong sẽ rộng rãi lắm.
Trong nhà tuy bài trí đơn giản, nhưng sạch sẽ, cũng thấy chỗ nào vắt quần áo giặt.
Tiêu Thanh Vân đưa nước cho cô: “Vừa khéo là nước ấm, hôm về đun.”
Bán Hạ nhận lấy uống một ngụm, hỏi: “Có đến giờ vẫn từng nấu nướng ?”
Tiêu Thanh Vân gật đầu: “Anh thường ăn ở nhà ăn, trong nhà cũng chuẩn đồ đạc.”
Bán Hạ , lúc bận rộn về huyện thành muộn, lúc đó nhà ăn gì còn cơm, e là tan .
“Ngày mai em bảo Mạch Đông tiện thể gửi ít gạo mì rau quả qua, nếu đói cũng thể tự mà ăn, trong nhà vẫn nên để một ít.”
Tiêu Thanh Vân liền : “Không cần, tự mua là , đó là nhớ .”