Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 314: Buổi Tối Về Sớm Một Chút

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:52:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm .

 

Sáng sớm, Giang Lôi Đình thu dọn đồ đạc cho Hứa Trường Hạ và Giang Diệu, lải nhải cằn nhằn.

 

“Hà tẩu nhà, tay Phương Phi tiện lắm, Hạ Hạ về e là chịu chút khổ , A Diệu, cháu xót con bé nhiều hơn một chút, tay chân siêng năng lên.”

 

Giang Lôi Đình ở Bắc Thành còn việc, cộng thêm còn dọn dẹp mớ hỗn độn bên phía Du Tương Nam, tạm thời thể cùng bọn họ về Hàng Thành.

 

“Cháu ạ.” Giang Diệu thấp giọng đáp.

 

“Ông thực sự với Phương Phi, với bố chúng nó!” Giang Lôi Đình , lau nước mắt.

 

Hứa Trường Hạ rửa mặt xong , khéo thấy Giang Lôi Đình đang , chút dở dở tiến lên khoác tay Giang Lôi Đình, dỗ dành: “Ông nội, , bác sĩ Tần đều , bệnh của cháu thể chữa mà! Ông đừng a!”

 

“Ông chỉ cảm thấy thực sự với ông ngoại cháu, thể chăm sóc cho cháu, cháu mới đến mười chín tuổi, chịu khổ như , ông suối vàng , e là oán trách ông giận ông đấy!”

 

Vốn dĩ quân khu là nơi an nhất, ai ngờ ở nơi an nhất để Hứa Trường Hạ xảy chuyện lớn như !

 

“Sẽ ạ.” Hứa Trường Hạ thấy lông mày hoa râm của Giang Lôi Đình run rẩy vì , chút xót xa, hốc mắt cũng theo đó mà đỏ lên.

 

“Ông nội, đừng trêu chọc cô nữa.” Giang Diệu thấy Hứa Trường Hạ cũng sắp , lập tức với Giang Lôi Đình: “Dù mấy ngày nữa ông cũng về Hàng Thành mà, là thời gian dài gặp Hạ Hạ.”

 

“Cháu cũng đúng.” Giang Lôi Đình lau nước mắt, hít mũi : “Trước Tết ông sẽ về.”

 

Bọn họ bàn bạc xong năm nay hai nhà Giang gia Hứa gia sẽ gộp cùng đón Tết, như cho náo nhiệt.

 

Năm nay Giang Liên Chu cũng nhà, đón Tết trong tù , chuyện của Trần Nghiên Xuyên cũng sẽ , nếu đón Tết cùng Hứa gia, Giang gia bọn họ cũng chỉ hai ông cháu, bên phía Hứa gia nhà Hứa Thành cũng , cũng chỉ Hứa Phương Phi và Hứa Kính, quá lạnh lẽo.

 

Vốn dĩ nếu đứa trẻ trong bụng Hứa Trường Hạ bình an vô sự, bọn họ đón Tết còn thể náo nhiệt hơn.

 

Giang Lôi Đình thể nghĩ đến đó, càng nghĩ càng đau lòng, chắt nội mà ông tâm tâm niệm niệm mong ngóng, đến nhanh như , nhanh như .

 

Giang Diệu thấy Giang Lôi Đình vẻ sắp , lập tức thúc giục ông: “Chúng mau thu dọn , máy bay là thể chậm trễ một giây nào .”

 

“Được, đây là một đặc sản Bắc Thành sáng nay ông bảo lính cần vụ chợ mua cho Phương Phi bọn họ, hai đứa cũng mang theo.” Giang Lôi Đình lau nước mắt, tiếp tục giúp bọn họ thu dọn.

 

Lúc lên máy bay, Giang Lôi Đình nắm tay Hứa Trường Hạ, chút nỡ buông .

 

“Tiểu Phong, cháu giúp A Diệu chăm sóc cho Hạ Hạ nhé!” Giang Lôi Đình gần như là đem những lời nên nên hết một lượt với ba : “Đừng để con bé chịu khổ nữa!”

 

Có lẽ là do tuổi tác cao, cộng thêm hai năm nay chiến sự, Giang Lôi Đình vẫn luôn sống cùng Giang Diệu ở Hàng Thành, Giang Diệu và Hứa Trường Hạ rời , trong lòng ông thực sự nỡ.

 

“Đợi xử lý xong chuyện ở đây, ông nội sẽ lập tức về Hàng Thành!” Giang Lôi Đình dặn dò Hứa Trường Hạ: “Hà tẩu vài ngày nữa sẽ về, cháu cứ chịu tủi ở chỗ Phương Phi vài ngày .”

 

Hứa Trường Hạ gật đầu, chỉ kiên nhẫn Giang Lôi Đình lải nhải dặn dò.

 

Mãi đến khi máy bay sắp cất cánh, Giang Lôi Đình mới buông tay cô .

 

Tống Ca, Dương Liễu và Cố Giai Nhân bọn họ cũng cùng đến tiễn cô, đặc biệt là Cố Giai Nhân, đến mức hai mắt đỏ hoe.

 

Bởi vì Hứa Trường Hạ theo Giang Diệu lên đảo, cũng bao lâu nữa mới thể đến Bắc Thành.

 

Lúc Hứa Trường Hạ sắp lên máy bay, Cố Giai Nhân đột nhiên nhớ điều gì, lấy một thứ từ trong túi chạy tới đưa cho Hứa Trường Hạ.

 

“Này, tớ bảo sửa suốt đêm , gần như giống hệt lúc ban đầu, bình thường cứ đeo nhé!” Thứ Cố Giai Nhân nhét tay Hứa Trường Hạ, chính là chiếc vòng vàng hôm qua Du Tương Nam ném từ tầng hai xuống.

 

Cố Giai Nhân chính là như , bình thường vẻ vô tâm vô phế, thực tâm tư tinh tế.

 

Hứa Trường Hạ hai lời, lập tức đeo chiếc vòng vàng cổ tay trái của , nhẹ giọng với Cố Giai Nhân: “Phải yêu thương bản , ?”

 

Cố Giai Nhân ngấn nước mắt gật đầu.

 

Mặc dù chiều hôm qua Hứa Trường Hạ nhiều lời rút ruột rút gan với Cố Giai Nhân, khuyên cô từ bỏ Du Chính Trác, nhưng Cố Giai Nhân suy cho cùng là chính cô.

 

Con đều là như , nhất định đợi chịu thiệt thòi mắc lừa , mới hối ngộ.

 

Giờ máy bay cất cánh sắp đến, Hứa Trường Hạ lượt tạm biệt từng , theo Giang Diệu cùng lên máy bay.

 

Mãi đến khi máy bay cách mặt đất xa, mặt đất chỉ thể thấy một chấm nhỏ xíu, Hứa Trường Hạ vẫn bám cửa sổ xuống .

 

Bắc Thành cái của Bắc Thành, nhưng cũng cái của Bắc Thành.

 

Bảo cô đến nữa, cô cũng sẵn lòng...

 

Máy bay hạ cánh, Giang Diệu lập tức đưa Hứa Trường Hạ đến chỗ Hứa Phương Phi và Hứa Kính.

 

Trước khi về, Giang Diệu sắp xếp thỏa thứ, đổi chiếc xe dùng ở quân khu đây thành một chiếc khác mẫu mã và biển , ngoại trừ Lục Phong , tài xế cũng đổi thành một mới, một lính lái xe việc chững chạc và già dặn hơn.

 

Tài xế đây, mặc dù là vì lòng mới giúp Cố Nhược Tình chuyện , nhưng sai thì là sai.

 

Tài xế mới là lớp trưởng đây của Lục Phong, cũng từng lái xe cho Thẩm Dục một thời gian, tuổi tác lớn, nhưng rõ gốc gác, đáng tin cậy hơn.

 

Giang Diệu đưa Hứa Trường Hạ đến chỗ Hứa Phương Phi.

 

Hai xuống xe, Hứa Phương Phi liền lau nước mắt tới xách hành lý cho bọn họ.

 

Hứa Kính cũng tới lặng lẽ xách hành lý bọn họ, lúc nhận lấy chiếc túi tay Hứa Trường Hạ, toét miệng với Hứa Trường Hạ, : “Bình an trở về là .”

 

Làm bậc cha đều chung một tấm lòng, con cái nhà , mong cầu tiền đồ gì lớn lao, chỉ hy vọng thể khỏe mạnh bình an là .

 

Hứa Phương Phi gì, cũng hỏi gì, những tình hình cần tìm hiểu, đó Tần Lương Sinh gọi điện thoại với bà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-314-buoi-toi-ve-som-mot-chut.html.]

 

Nếu bà hỏi, thì chính là xát muối vết thương của Hứa Trường Hạ.

 

Con gái chịu khổ, chỉ mới xót xa nhất.

 

“Bữa tối chuẩn xong cả , đều là những món con và A Diệu thích ăn, chỉ là thanh đạm một chút, con ở cữ nhỏ nửa tháng kiêng khem một chút.”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Hứa Trường Hạ bước cửa, lên bàn ăn, bàn bày mười mấy món ăn.

 

Cánh tay Hứa Phương Phi vẫn đang bó bột, Hứa Trường Hạ cũng bữa cơm tốn bao nhiêu công sức mới .

 

“Cậu ba con phụ một tay, .” Hứa Phương Phi thấy Hứa Trường Hạ xót xa , lập tức mỉm : “Hơn nữa cánh tay đỡ hơn nhiều , bác sĩ dưỡng thêm nửa tháng một tháng nữa, là thể giống như bình thường.”

 

Bà đỡ Hứa Trường Hạ xuống ghế, ngừng gắp thức ăn bát cô, đỏ hoe mắt nhẹ giọng : “Vốn dĩ gầy, bây giờ càng gầy hơn .”

 

Giang Diệu , trong lời của Hứa Phương Phi cũng vài phần ý trách móc .

 

Anh quả thực bảo vệ cho con gái bà.

 

“Mẹ, , phụ nữ xa đó báo ứng , hơn nữa ít nhất phán hình mười năm.” Hứa Trường Hạ ăn hai miếng, cẩn thận với Hứa Phương Phi.

 

Ý trách móc Giang Diệu của Hứa Phương Phi, Hứa Trường Hạ cũng .

 

Bà tức giận cũng , tìm Giang Diệu tính sổ cũng , đây đều là phản ứng bình thường của một xót con, nhưng Giang Diệu quả thực cũng là chịu tai bay vạ gió, hai bên trái , Hứa Trường Hạ đều xót.

 

Hứa Trường Hạ đang định tiếp tục gì đó, Giang Diệu lập tức cô một cái, hiệu bảo cô đừng nhiều, Hứa Phương Phi đ.á.n.h mắng đều , chỉ cần thể khiến trong lòng bà thoải mái hơn một chút.

 

Tuy nhiên Hứa Phương Phi cũng lý lẽ.

 

vài câu, thấy Giang Diệu ngay ngắn ở đối diện, yên lặng ăn cơm, nhịn thầm thở dài, lên tiếng với Giang Diệu: “Ăn nhiều thức ăn , đừng chỉ ăn cơm trắng.”

 

“Vâng, con .” Giang Diệu mỉm với Hứa Phương Phi, thấy sắc mặt Hứa Phương Phi khá hơn, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hứa Kính cũng ở bên cạnh xen : “ Hạ Hạ, nhà mới của chúng dọn dẹp xong , bởi vì bây giờ là thời kỳ đặc biệt, cho nên tối nay qua đó ở cùng hai con cháu, đợi an , về nhà kho ở.”

 

Nhà kho bên tuy yên tĩnh, nhưng rốt cuộc an bằng nhà mới.

 

“Thủ tục nhà mới đều xong hết ạ?” Hứa Trường Hạ kinh ngạc hỏi.

 

, quy trình đều xong , chủ nhà mấy hôm dọn sạch đồ đạc , chúng liền bài trí một chút.” Hứa Phương Phi gật đầu .

 

“Vừa , , nhà chúng con bên đó vài món đồ nội thất cũ khá , là chuyển từ chỗ bố con đây , chỗ để, chi bằng cứ chuyển đến nhà mới .” Giang Diệu nương theo lời Hứa Phương Phi .

 

Người con rể Giang Diệu , quả thực là , Hứa Phương Phi mặc dù vẫn còn tức giận, nhưng cũng bới móc khuyết điểm nào của .

 

Giang Diệu, gật đầu : “Được, nhà mới trống trải, con cứ chuyển những đồ nội thất dùng đến qua đây .”

 

Hứa Trường Hạ đang uống canh, suýt nữa thì phun ngụm canh trong miệng .

 

Giang Diệu đó là cố tình để dỗ dành vợ, những đồ nội thất nhàn rỗi ở Hỉ Sơn Cư của bọn họ, dùng đến? Đó đều là của hồi môn thượng hạng mà chồng cô năm xưa mang từ Trần gia đến.

 

Những đồ nội thất đó nếu truyền cho đời , cũng là một khối tài sản nhỏ.

 

“Sao ?” Hứa Phương Phi khó hiểu đầu Hứa Trường Hạ.

 

“Không ạ.” Hứa Trường Hạ thấy Giang Diệu nháy mắt với , lập tức : “Chỉ là mấy món đồ nội thất đó con cũng khá thích, thể đặt ở nhà mới của chúng .”

 

Hứa Phương Phi gật đầu, nghi ngờ gì, với Giang Diệu: “A Diệu , dù dạo ông nội con cũng nhà, nhà cũ rộng như , trống trải lắm, mấy ngày nay con cứ dọn đến ở cùng bọn .”

 

Hứa Phương Phi như , thực chất là tha thứ cho Giang Diệu .

 

“Vâng.” Giang Diệu gật đầu: “Vậy con sẽ đến ở cùng .”

 

Thực ban nãy Giang Diệu hỏi, mấy ngày nay thể cho ở cùng bọn họ , yên tâm để Hứa Trường Hạ một .

 

Vừa Hứa Phương Phi hỏi như .

 

Anh xong, đặt bát đũa trong tay xuống: “Mẹ, ba, hai cứ ăn từ từ, con ăn xong .”

 

“Ăn thêm chút thức ăn chứ! Gấp gáp như gì?” Hứa Phương Phi thấy Giang Diệu chẳng ăn mấy thức ăn, cơm cũng chỉ ăn hơn nửa bát, sửng sốt, .

 

“Con còn đến chỗ út một chuyến, tiện thể gọi chuyển đồ nội thất qua.” Giang Diệu đáp Hứa Phương Phi.

 

Hứa Trường Hạ Giang Diệu nhắc đến Trần Nghiên Xuyên, suy nghĩ một chút, với Hứa Phương Phi: “Mấy ngày nay chuyện bên phía út quả thực chút rắc rối, thì cứ để ạ.”

 

“Vậy con việc chính thì mau , hai bọn chăm sóc Hạ Hạ chắc chắn là lo liệu !” Hứa Kính lập tức .

 

“Vâng.”

 

Giang Diệu dậy bước đến bên cạnh Hứa Trường Hạ, cúi nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái, dịu dàng : “Anh sẽ cố gắng về sớm một chút.”

 

Hứa Trường Hạ gật đầu, thực cô cũng , tình hình bên phía Trần Nghiên Xuyên giờ phút rốt cuộc .

 

mặt Hứa Phương Phi và Hứa Kính cũng tiện nhiều, tránh để họ lo lắng. Đợi tối Giang Diệu về, cô sẽ hỏi kỹ .

 

Giang Diệu khỏi cửa, liền thấp giọng với tài xế: “Đến bệnh viện thành phố.”

 

Tài xế sửng sốt: “Bệnh viện thành phố?”

 

.” Giang Diệu nhíu mày đáp.

 

 

Loading...