Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 277: Người Chống Lưng Đến Rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:24:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Diệu Thanh giữa Hứa Trường Hạ và Trần Nghiên Xuyên gì cả.

 

Hứa Trường Hạ và Giang Diệu ân ái như , cũng ở bên , cô thể tư tình gì với út của Giang Diệu chứ?

 

“Xin , là em chuyện khó .” Thẩm Diệu Thanh nhỏ giọng đáp.

 

“Ra ngoài, đột nhiên đổi chủ ý, giúp cô nữa.” Trần Nghiên Xuyên lập tức hạ lệnh đuổi khách với cô .

 

“Nghiên Xuyên…”

 

“Là mời cô ngoài, là tự cô ngoài?” Trần Nghiên Xuyên lạnh lùng hỏi.

 

Thẩm Diệu Thanh , là cô nên nhắc đến Hứa Trường Hạ.

 

Bây giờ điều cấm kỵ lớn nhất của Trần Nghiên Xuyên, chính là Hứa Trường Hạ.

 

im lặng lên, Trần Nghiên Xuyên, thôi.

 

“Cô đấy, sự kiên nhẫn của giới hạn.” Đáy mắt Trần Nghiên Xuyên mang theo vài phần lệ khí.

 

Thẩm Diệu Thanh xoay đến cửa, lúc xong giày khỏi cửa, nước mắt “xoạt” một cái rơi xuống.

 

vốn tưởng rằng giữa và Trần Nghiên Xuyên lẽ vẫn còn một chút khả năng, nhưng ngờ cô lắm miệng một câu, hỏng bét chuyện.

 

trở về chỗ ở của ông bà ngoại , cầm điện thoại lên bấm một dãy .

 

Một thành công, qua một lúc, gọi thứ hai.

 

Lại đợi một lúc, điện thoại bên liền gọi .

 

“A lô?” Đầu dây bên , là giọng của Giang Diệu.

 

“Ngại quá Giang đoàn trưởng, chuyện tối qua bàn bạc với , thành công.” Thẩm Diệu Thanh cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh với Giang Diệu: “Anh đ.á.n.h giá cao , e là bề bộn giúp .”

 

“Cậu chịu giúp cô, đúng ?” Giang Diệu thấp giọng hỏi ngược .

 

, chịu.” Thẩm Diệu Thanh bất đắc dĩ đáp.

 

“Khổ nhục kế cũng tác dụng ?” Giang Diệu hỏi.

 

“Không tác dụng.” Thẩm Diệu Thanh nhịn khổ một cái.

 

đương nhiên thể cho Giang Diệu , tình cảm của Trần Nghiên Xuyên đối với Hứa Trường Hạ, cho nên, cứ coi như là cô vô dụng, giúp gì.

 

cô suy nghĩ kỹ , Thẩm gia các và lão già đó đang bàn bạc ngày cưới , nếu cô thể khiến hồi tâm chuyển ý, đối với cô đối với ông , đều là chuyện .” Giang Diệu khựng vài giây, tiếp tục .

 

Thẩm Diệu Thanh khổ mà .

 

, giả sử Trần Nghiên Xuyên sẵn lòng cho cô thêm một cơ hội nữa, cô cũng cần Thẩm gia ép buộc nữa, cô cũng thể che giấu cho Trần Nghiên Xuyên, dù đêm Hứa Trường Hạ và truyền chuyện đó, cô mặt ở đó, cô thể giúp bọn họ lấp l.i.ế.m cho qua.

 

ít nhiều vẫn hiểu Trần Nghiên Xuyên, nếu hôm nay cô thẳng nguyên nhân , e là Trần Nghiên Xuyên một chút cơ hội cũng sẽ cho cô .

 

“Xin , lẽ tìm nhầm , hãy nghĩ cách khác giúp .” Cô im lặng một lúc, nhẹ giọng đáp Giang Diệu.

 

Nói xong, lập tức cúp điện thoại.

 

“Nữu Nữu, cháu đến chỗ Trần Nghiên Xuyên đó, đúng ?” Bên ngoài phòng, ông bà ngoại của Thẩm Diệu Thanh thấy tiếng Thẩm Diệu Thanh chuyện, gõ cửa, đau lòng hỏi.

 

“Không ạ.” Thẩm Diệu Thanh lập tức phủ nhận: “Cháu đến chỗ , yên tâm ạ.”

 

“Ây, hai đứa các cháu a, thật là…” Bà ngoại thở dài bước , xuống bên cạnh Thẩm Diệu Thanh, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay lạnh ngắt của Thẩm Diệu Thanh, : “Cháu và đều còn nhỏ nữa, cứ kéo dài như thì thể thống gì chứ?”

 

Thẩm Diệu Thanh vẫn cho ông bà ngoại , Thẩm gia sớm chọn xong cho cô .

 

Hai họ tuổi cao, chịu nổi đả kích như .

 

“Cháu ạ.” Thẩm Diệu Thanh cố gắng mỉm với bà ngoại, dịu dàng đáp: “Cháu còn thích nữa , cháu đều lời ông bà và .”

 

Bà ngoại suy nghĩ một chút, : “Cậu Bùi Hạc Niên đó mặc dù chúng cũng mắt cho lắm, nhưng cháu cũng đúng, cháu nếu luôn dây dưa rõ với , Bùi Hạc Niên bằng lòng cưới cháu, bố Bùi gia cũng bằng lòng chấp nhận cháu, chi bằng cứ gả cho .”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Bùi Hạc Niên hỏng danh tiếng của Thẩm Diệu Thanh, chính là một kẻ h.i.ế.p dâm. Tuy nhiên những thuộc thế hệ nghĩ như , bọn họ sẽ cảm thấy gả cho Bùi Hạc Niên mới là cả nhà cùng vui.

 

Thẩm Diệu Thanh cúi đầu, lên tiếng.

 

Một lúc lâu , mới đáp: “Bà ngoại, cháu mệt , cháu nghỉ ngơi một lát.”

 

Thẩm Diệu Thanh chỉ cảm thấy sắp thở nổi nữa , nhưng một chuyện, cô thể thẳng thừng rõ ràng với hai ông bà cụ hơn tám mươi tuổi.

 

“Được, bà nhiều nữa, bà cháu thích Trần Nghiên Xuyên, trong lòng vẫn buông bỏ .” Bà ngoại thở dài : “Chuyện vẫn tự cháu suy nghĩ cho rõ ràng mới .”

 

Nói xong, dậy liền ngoài.

 

Thẩm Diệu Thanh bà đóng cửa , xoay , xuống giường, nước mắt lặng lẽ rơi xuống khóe mắt, nhanh ướt một mảng lớn ga trải giường.

 

Ngay lúc cô chuẩn thức dậy rửa sạch nước mắt mặt, bên ngoài cách đó xa, đột nhiên truyền đến một tiếng còi xe ô tô ch.ói tai.

 

Thẩm Diệu Thanh mở cửa ngoài, lập tức sững sờ tại chỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-277-nguoi-chong-lung-den-roi.html.]

 

Bắc Thành. Bệnh viện Quân khu.

 

Hứa Trường Hạ ngủ dậy bao lâu, đang ngẩn ngơ trong nhà vệ sinh, liền thấy ngoài cửa truyền đến giọng oang oang của Hà tẩu.

 

Hứa Trường Hạ đêm qua ngủ muộn, cộng thêm mấy ngày đều nghỉ ngơi t.ử tế, Tần Lương Sinh cho thêm t.h.u.ố.c an thần t.h.u.ố.c tối qua của cô, cô ngủ một mạch đến gần mười giờ mới tỉnh.

 

Không ngờ Hà tẩu đến nhanh như !

 

Cô vội vàng rửa tay , Hà tẩu đặt bữa sáng tay xuống.

 

Hai một cái, Hà tẩu lập tức dang tay về phía cô : “Lại đây! Cho Hà tẩu ôm một cái nào!”

 

Hứa Trường Hạ thấy Hà tẩu giống như thấy bà nội bà ngoại vô cùng thiết, sự tủi trong lòng lập tức trào dâng, một lời tiến lên ôm c.h.ặ.t lấy Hà tẩu.

 

Hà tẩu thực lúc hơn bảy giờ đến một chuyến, Hứa Trường Hạ đang ngủ say, bà liền vội vàng về bữa sáng cho cô .

 

“Ây dô cháu xem cháu gầy !” Hà tẩu ôm Hứa Trường Hạ, chỉ cảm thấy lớp áo của cô trống rỗng, gầy hơn nhiều, đau lòng ngừng : “Mấy ngày nay ăn uống t.ử tế ?”

 

Hứa Trường Hạ chỉ ôm Hà tẩu lên tiếng.

 

“Biết ngay là cháu chắc chắn ăn uống t.ử tế mà, khẩu vị bên Bắc Thành và đồ chúng thích ăn giống , thể gầy ?” Hà tẩu : “Hà tẩu nấu cháo thịt nạc hột vịt muối mà cháu thích ăn nhất cho cháu , còn cho cháu mấy món ăn kèm thanh đạm, đều là những món ngày thường cháu thích ăn!”

 

Hứa Trường Hạ sớm ngửi thấy mùi thơm , trong bụng đói đến mức kêu “ùng ục”.

 

Hà tẩu đỡ cô về giường bệnh xuống, lầm bầm nhanh nhẹn múc cháo bày lên chiếc bàn nhỏ giường cho cô.

 

Con lúc khó chịu, ngửi thấy mùi thơm thức ăn quen thuộc, thấy quen thuộc, thấy giọng quen thuộc, sẽ trở nên đặc biệt yếu đuối.

 

Lúc Hứa Trường Hạ nhận lấy bát, nước mắt liền kìm mà rơi xuống, nhỏ trong bát.

 

“Hà tẩu, bà đừng trêu chọc con bé nữa.” Tần Lương Sinh ở bên cạnh dùng lửa nhỏ sắc t.h.u.ố.c, nhíu mày .

 

Hứa Trường Hạ mấy ngày nay mấy bận , nữa sẽ hỏng mắt mất.

 

Hà tẩu gắp thức ăn cho Hứa Trường Hạ, : “Mấy ngày nay xảy bao nhiêu chuyện như , cháu nó cũng bằng sắt thép, thì ! Khóc cho thật sảng khoái ! Đừng Lão Tần, cháu gặp chuyện lớn như nếu cứ nghẹn trong lòng phát tiết ngoài, thì mới sinh bệnh đấy!”

 

Bọn đàn ông các thì cái rắm gì! Đứa trẻ chính là một miếng thịt ! Mất một miếng thịt thể khó chịu ?

 

“Ông là vì Hạ Hạ con của ông! Ông thể tự trải nghiệm cảm nhận của con bé! Ông chuyện đau lưng!” Hà tẩu đầu , nhịn hung hăng mắng Tần Lương Sinh hai câu.

 

Tần Lương Sinh Hà tẩu một cái, lên tiếng.

 

Ông con.

 

con của Hứa Phương Phi trong mắt ông, cũng bằng với con của ông, ông đau lòng mới là lạ.

 

Ông suy nghĩ một chút, vẫn nhịn lên tiếng.

 

“Ăn nhiều một chút a!” Hà tẩu ngừng gắp thức ăn bát Hứa Trường Hạ, thấy cháo trong bát cô ăn gần hết , lập tức múc thêm cho cô nửa bát.

 

“Cháo vẫn nên ăn thôi, thịt khó tiêu hóa, hơn nữa ngấy một chút .” Tần Lương Sinh ở bên cạnh , nhịn xen .

 

dùng là thịt nạc, nấu hơn hai tiếng đồng hồ! Thịt đều nhừ tơi ! Hơn nữa chút dinh dưỡng nào bụng thì cơ thể con bé mà bồi bổ ?” Hà tẩu đầu vặn Tần Lương Sinh vài câu: “Ngoài những thứ sảy t.h.a.i ăn , con bé bây giờ ăn gì thì ăn nấy! Muốn ăn gì sẽ nấu cho con bé cái nấy! Đám đàn ông các thì cái gì?”

 

Hà tẩu giống như một quả pháo , Tần Lương Sinh cũng bà là vì đau lòng cho Hứa Trường Hạ nên tâm trạng , bĩu môi lên tiếng nữa.

 

Hứa Trường Hạ Hà tẩu một lúc, trong lòng ngược mạc danh kỳ diệu dễ chịu hơn một chút.

 

“Đợi bữa trưa cho cháu mang đến, nhất định đến cửa nhà họ Du một lúc!” Hà tẩu nghiến răng nghiến lợi : “Mấy các đều là đồ vô dụng! Không miệng mắng ? Không tay đ.á.n.h ?”

 

Lát nữa bà nhất định đến Du gia dạy dỗ t.ử tế hai con trời cao đất dày đó một trận!

 

“Bà bảo đám đàn ông chúng đ.á.n.h hai phụ nữ nhà bà ?” Tần Lương Sinh thở dài, hỏi ngược .

 

Ai trong lòng mà kìm nén một cục tức chứ?

 

Trớ trêu Du Chính ủy bây giờ đang ở đảo, mấy đàn ông đều ở nhà, Du Chính Trác cũng ở đó.

 

Giang Lôi Đình tối hôm ầm ĩ một trận , lúc đó ai ở nhà, cho dù của Du Tương Nam ở nhà, cũng tiện tay.

 

“Vậy thì ! !” Hà tẩu cần suy nghĩ liền đáp.

 

Lúc ở Hàng Thành bà thể một đ.á.n.h năm, hơn nữa còn đều là những bảo mẫu sức lực, chỉ hai con Du Tương Nam, bà một đ.á.n.h mười cũng thành vấn đề!

 

“Hà tẩu.” Hứa Trường Hạ thấy dáng vẻ tức giận đến mức đỏ bừng mặt của Hà tẩu, nhịn đưa tay ôm Hà tẩu một cái.

 

“Cháu đừng cản , nhất định !” Hà tẩu nhíu c.h.ặ.t mày : “Đối phó với đạo đức thì dùng biện pháp đạo đức!”

 

“Không cản bà, bà .” Hứa Trường Hạ lập tức đáp: “Bà bảo Lục Phong ngóng xem Du gia bọn họ ai ở nhà , nếu , bà bây giờ qua đó luôn, cần đợi.”

 

Tính tình nóng nảy của Hà tẩu, nếu phát tiết cơn giận trong lòng ngoài, e là cũng tức sinh bệnh .

 

Không đợi Hứa Trường Hạ thêm gì, Lục Phong lập tức sai hỏi xem hai con Du Tương Nam ở nhà .

 

Giang Diệu cũng ở đây, nếu truy cứu, cũng trách lên đầu Giang Diệu .

 

Giang Lôi Đình nếu ở đây, còn cùng Hà tẩu qua đó nữa.

 

 

Loading...