Thập Niên 80 Cô Vợ Dễ Mang Thai Sinh Song Thai Cho Đại Lão Tuyệt Tự - Chương 262: Cô Định Làm Gì?!

Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:24:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tỉnh ?” Hứa Trường Hạ chỉ mặt cảm xúc chằm chằm Du Tương Nam, nhẹ giọng hỏi.

 

Vừa nãy, đó chỉ là món khai vị mà thôi. Đứa con của cô mất , ngay cả Tần Lương Sinh cũng nắm chắc thể chữa khỏi cho cô, mà kẻ đầu sỏ gây tất cả những chuyện , thể yên tâm thoải mái ở đây giả vờ ngất.

 

“Cô cảm thấy dùng cách thức như để trốn tránh trách nhiệm, vui, đúng ?” Cô chằm chằm Du Tương Nam nước.

 

Du Tương Nam một loại dự cảm lắm. Cơ thể Hứa Trường Hạ bây giờ vẫn còn yếu, đột nhiên đích qua đây, nhất định là vì xảy chuyện gì đó. Cô theo bản năng lùi về phía nước sâu hơn ở phía , từ từ lùi vài bước.

 

Hứa Trường Hạ bước chân ngừng lùi của cô , khóe miệng nhịn nhếch lên một đường cong.

 

Biết sợ là , sợ, chuyện sẽ dễ giải quyết .

 

Cô từ bậc thềm, từ từ dậy, tiếp tục với Du Tương Nam: “Đối với chuyện g.i.ế.c c.h.ế.t con , e là cô ngay cả một chút hối ngộ cũng nhỉ?”

 

Dáng vẻ Hứa Trường Hạ rũ mắt , cứ như thể đang một con kiến , cảm giác áp bức từ cao xuống , khiến trong lòng Du Tương Nam càng thêm hoảng loạn.

 

“Nhấn đầu cô xuống.” Hứa Trường Hạ với Lục Phong.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Lục Phong sớm như . Cậu lập tức giữ c.h.ặ.t gáy Du Tương Nam, chút do dự, nhấn đầu Du Tương Nam xuống nước.

 

Hứa Trường Hạ Du Tương Nam ngừng liều mạng vùng vẫy nước, sự căm ghét trong lòng, chỉ tăng chứ giảm. Cô thật sự để Du Tương Nam c.h.ế.t. Cô hận thể cứ thế để Du Tương Nam c.h.ế.t đuối nước. trong lòng cô vô cùng hiểu rõ, g.i.ế.c đền mạng, chỉ một Du Tương Nam, đáng để cô kéo theo cả bản . Hơn nữa, cứ thế dìm c.h.ế.t cô , thật sự quá hời cho cô , cô giữ mạng của Du Tương Nam, từng chút từng chút một mà giày vò.

 

Trơ mắt sức lực vùng vẫy của Du Tương Nam ngày càng yếu , cô nhạt giọng với Lục Phong: “Buông .”

 

Lục Phong lập tức buông cổ Du Tương Nam .

 

Du Tương Nam lảo đảo vài cái mới vững, nước sặc khí quản miếng vải trong miệng chặn , mang theo một mùi bùn thối buồn nôn, khiến Du Tương Nam cảm thấy tôn nghiêm của lúc quả thực chà đạp xuống đất. cho dù hai chân cô run rẩy sắp còn sức lực nữa, cũng chỉ thể cố gắng ép bản vững trong ao, cô chỉ sợ Hứa Trường Hạ lúc hận thể để cô cứ thế ngã xuống ao c.h.ế.t đuối, như Hứa Trường Hạ sẽ chịu bộ trách nhiệm g.i.ế.c !

 

Ánh mắt cô lúc Hứa Trường Hạ, trong sự kinh hoàng, khống chế mà mang theo vài phần căm ghét.

 

Hứa Trường Hạ và cô vài giây, mỉm với cô , : “Xem cô vẫn rút bài học.”

 

“Lục Phong, tiếp tục.” Cô một nữa với Lục Phong.

 

Lục Phong một nữa kéo Du Tương Nam qua, một nữa nhấn đầu cô xuống nước.

 

Cứ lặp lặp như vài , sự phục trong mắt Du Tương Nam cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn sự tuyệt vọng.

 

“Đưa cô lên đây .” Hứa Trường Hạ chính là sự khuất phục của Du Tương Nam, với Lục Phong.

 

Lục Phong xách Du Tương Nam ném lên chiếc đình nhỏ bờ.

 

Du Tương Nam giống như con cá rời khỏi nước mềm nhũn mặt đất, cả còn một chút sức lực nào, trong cổ họng, trong mũi, trong khí quản của cô , là nước bẩn và bùn thối sặc .

 

Hứa Trường Hạ dậy, chậm rãi đến chiếc đình nhỏ, xổm xuống bên cạnh Du Tương Nam. Chậu than hồng bên cạnh đang cháy rực, ấm áp. Hứa Trường Hạ Du Tương Nam ngừng ho sặc sụa, suy nghĩ một lát, vươn tay, cởi miếng vải miệng cô .

 

“Không !” Lục Phong thấy , lập tức lên tiếng ngăn cản.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-vo-de-mang-thai-sinh-song-thai-cho-dai-lao-tuyet-tu/chuong-262-co-dinh-lam-gi.html.]

“Cô sẽ sặc c.h.ế.t mất.” Hứa Trường Hạ nhanh chậm thấp giọng giải thích với Lục Phong.

 

Quả nhiên, Du Tương Nam ho, cúi nôn mấy ngụm nước bẩn lớn.

 

Hứa Trường Hạ nhịn vươn tay che miệng mũi , lông mày nhíu , nhường chỗ sang một bên.

 

Du Tương Nam vất vả lắm mới lấy thở , lúc cuộn tròn sấp mặt đất, khiến cô cảm thấy giống như một con ch.ó c.h.ế.t. Cả đời , Du Tương Nam từng chịu đựng sự sỉ nhục như . Sau khi gặp Hứa Trường Hạ, thứ đều đổi .

 

Cho dù lúc Hứa Trường Hạ cởi miếng vải miệng cô , Du Tương Nam vẫn dám lên tiếng, hơn nữa, cô cũng sức để chuyện. Cô càng sợ hơn, nếu dám mở miệng kêu cứu, Hứa Trường Hạ sẽ dùng phương pháp lợi hại hơn để đối phó với cô . Cho nên, cô bây giờ chỉ ngoan ngoãn đợi Hứa Trường Hạ nguôi giận.

 

Hứa Trường Hạ xổm bên cạnh cô , thấy cô nôn nước nữa, mới lấy một chiếc khăn mặt đến, dùng khăn mặt quấn lấy tay , nhẹ nhàng vuốt lưng cho Du Tương Nam thuận khí, : “Những chuyện xảy hai ngày nay, chắc cô nhỉ?”

 

“Không cô xúi giục cô và những bạn bè quen của Du gia các , trong lúc họp sức phản đối việc dùng vũ lực trấn áp Hoắc gia ? Vừa , thời gian do dự bên phía chúng , tạo cơ hội cho Hoắc gia trốn thoát, bây giờ phần lớn của Hoắc gia trốn nước ngoài .”

 

“Hoắc gia điều tra, ép rời khỏi Hương Cảng, Hoắc Viễn Chinh bây giờ phát điên , mấy ngày nay ông đang tấn công vô tội vạ, chỉ nhắm Giang gia chúng nữa, tất cả những trong đoàn đại biểu tham gia phiên tòa quốc tế mấy ngày đó, đều trong phạm vi trả thù của ông .”

 

“Cô xem, vì sự ích kỷ của cô, cô hại ít .”

 

Đôi môi lạnh đến tím tái của Du Tương Nam mấp máy, cô Hứa Trường Hạ, lên tiếng.

 

“Ý của cô là, dù nhà cô cũng ai từng tham gia phiên tòa quốc tế đúng ?” Hứa Trường Hạ mỉm với cô , hỏi.

 

Hứa Trường Hạ thậm chí còn thấy sự hả hê nỗi đau của khác trong mắt Du Tương Nam. Cô , Du Tương Nam hận thể để Hoắc Viễn Chinh ngày nào cũng âm hồn bất tán bám lấy Giang gia bọn họ để trả thù, nhất là g.i.ế.c c.h.ế.t cả cô và Giang Diệu. Cô bảo phản đối việc dùng vũ lực trấn áp Hoắc gia, thực chính là dụng ý : Tốt nhất là để Hoắc Viễn Chinh vĩnh viễn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

 

Cô khựng , ghé sát tai Du Tương Nam, nhẹ giọng : “Đáng tiếc, cô là vị hôn thê của Cố Cảnh Hằng, ít nhất hiện tại vẫn là .”

 

“Huống hồ, cho dù bây giờ cô còn là vị hôn thê của Cố Cảnh Hằng nữa, nhưng trong mắt ngoài, tình cảm thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư nhiều năm như giữa cô và Cố Cảnh Hằng, thể đổi là đổi chứ?”

 

“Cô đoán xem, Hoắc Viễn Chinh bụng buông tha cho cô ?”

 

Hứa Trường Hạ dứt lời, sắc mặt Du Tương Nam giây còn đang hả hê, lập tức biến đổi.

 

Cho nên cô đây là tự lấy đá đập chân ?!

 

Hứa Trường Hạ đợi cô gì, cởi chiếc khăn mặt tay xuống, một nữa nhét miệng Du Tương Nam.

 

Đây chính là gọi là nhân quả sai, báo ứng trượt.

 

“Đưa cô lên xe, nhét cô cốp xe.” Hứa Trường Hạ trong lúc dậy, với Lục Phong.

 

Lục Phong cũng Hứa Trường Hạ định gì, nhưng Hứa Trường Hạ dặn dò như , tự nhiên lý lẽ của cô. Cậu thấy ngoài cửa ai, lập tức cùng vệ sĩ của Cố Giai Nhân khiêng Du Tương Nam trong cốp xe.

 

Đang lúc chuẩn lên xe, phát hiện Hứa Trường Hạ ghế lái.

 

“Cô Hứa!” Lục Phong sửng sốt, lập tức vươn tay kéo cửa xe, phát hiện cửa xe Hứa Trường Hạ khóa trái từ bên trong.

 

“Cô Hứa cô mở cửa ! Cô định !” Lục Phong đập cửa xe hạ thấp giọng sốt ruột với Hứa Trường Hạ.

 

 

Loading...