Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 97: Ôi Chao, Cháu Đích Tôn Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:31:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước chân Mạch Miêu đang dìu Lâm Mãn ngoài khựng , cô Lâm Mãn một cái, mặt nở nụ thoải mái. Lâm Mãn lập tức hiểu ý của Mạch Miêu, hơn nữa bên chỗ cô đang một lô linh kiện lớn như , Mạch Miêu việc , thể đến giúp cô.
Lâm Mãn xoay , cằm hất lên, ánh mắt khinh thường quét qua mặt tất cả nhà họ Cố một vòng, đó hừ nhẹ một tiếng từ trong mũi: “Nhà họ Cố các thật sự coi là cái bánh bao thơm ngon chắc? Không các thì chúng sống nổi ? cho các , rời khỏi các , chúng sống càng tiêu d.a.o tự tại hơn.”
“Không sai, lời của Tiểu Mãn chính là lời của . Cố Thuấn, hôm nay chúng thủ tục, ly hôn.”
Mạch Miêu giờ từng Cố Thuấn coi trọng, nay cứng rắn như , thật sự khiến Cố Thuấn chịu nổi, ngay cả vết thương chân cũng màng, khập khiễng hai bước: “Ly, bây giờ ly hôn ngay. Chú ba, chú lái xe đưa , nếu ly hôn, Cố Thuấn chính là con ch.ó.”
Lâm Mãn và Mạch Miêu , đều thấy sự vui mừng trong mắt đối phương, đây là cơ hội nhất để rời khỏi nhà họ Cố, chỉ cần chậm trễ để Cố Thuấn bình tĩnh , cuộc hôn nhân ly hôn còn khó .
Lâm Mãn vội vàng hiệu cho Cố Tranh, Cố Tranh hai lời xốc Cố Thuấn lên ngay, đợi những khác phản ứng ngăn cản cũng kịp.
Cứ như , ba lên xe của Cố Tranh. Một tiếng , Mạch Miêu cầm cuốn sổ ly hôn mới toanh xổm cổng văn phòng khu phố lóc t.h.ả.m thiết, cho trôi hết những uất ức cả đời .
Hóa , tự do cũng khó khăn đến thế.
Cố Thuấn suy nghĩ trong lòng Mạch Miêu, tiếng của Mạch Miêu còn tưởng rằng cô hối hận vì ly hôn với , chỉ cảm thấy chỗ nào cũng đau nữa, cả sảng khoái vô cùng.
Cố Thuấn khập khiễng đến bên cạnh Mạch Miêu, từ cao xuống : “ thể cho cô thêm một cơ hội, nếu bây giờ cô quỳ xuống cầu xin , thể lĩnh giấy kết hôn.”
Tiếng của Mạch Miêu im bặt, cô dậy dứt khoát đá một cú chân Cố Thuấn.
“Cầu xin cái .”
“Phụt.”
Lâm Mãn một bên câu của Mạch Miêu chọc thành tiếng, khóe mắt liếc thấy Cố Tranh đang thẳng tắp như cây bạch dương bên cạnh, cô tới chân thành lời cảm ơn với Cố Tranh.
“Cảm ơn , Cố Tranh. , nếu thì Mạch Miêu tỷ sẽ ly hôn dễ dàng như .”
Lời cảm ơn của Lâm Mãn đều xuất phát từ nội tâm, cô ly hôn là một chuyện vô cùng khó khăn, chỉ thông qua sự hòa giải của đơn vị mà còn trải qua công tác tư tưởng của văn phòng khu phố.
Nếu Cố Tranh dùng chút quan hệ, hết quy trình thì hoa hiên cũng héo , đừng đến chuyện ly hôn.
Hơn nữa cách của Cố Tranh cũng khiến Lâm Mãn rõ ràng, Cố Tranh là Cố Tranh, nhà họ Cố là nhà họ Cố.
Cố Tranh giơ tay sờ sờ mái tóc mềm mại của Lâm Mãn, những sợi tóc suôn mượt và đôi bàn tay đầy vết chai sạn quấn quýt lấy , giống như vận mệnh ngừng dây dưa của hai .
“Em cần cảm ơn với , , vĩnh viễn về phía em.”
Lời của Cố Tranh khiến Lâm Mãn khựng , trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cảm động nhưng nhiều hơn là sự châm chọc đối với vận mệnh sai lệch.
Nếu là Lâm Mãn của năm năm , câu sẽ vui vẻ bao.
cô sớm còn là Lâm Mãn của năm năm nữa .
Sự im lặng mang theo ý nhàn nhạt của Lâm Mãn khiến khí giữa hai trầm xuống, trong lòng đều rõ ràng giữa hai còn ngăn cách bởi trách nhiệm mà Lâm Mãn gánh vác.
“Cố Tranh, cảm ơn .”
Mạch Miêu tới lời cảm ơn với Cố Tranh, xong, thần thái nhẹ nhõm mở miệng với Lâm Mãn: “Tiểu Mãn, chúng thôi.”
“Mạch Miêu tỷ, đồ đạc chị để ở nhà họ Cố cần thu dọn ?”
Mạch Miêu lắc đầu: “Không cần nữa, đồ đạc bên trong cộng còn đắt bằng chiếc áo khoác em tặng chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-97-oi-chao-chau-dich-ton-cua-toi.html.]
Lời của Mạch Miêu khiến Cố Thuấn đồng thời nhận ánh mắt đồng tình của Cố Tranh và cái trừng mắt giận dữ của Lâm Mãn.
Nói đến đây, nụ khóe miệng Mạch Miêu mang theo chút chua xót: “Tiểu Mãn, thể chị mượn em ít tiền .”
“Mạch Miêu tỷ, chị là em giận đấy, tiền năm xưa chị cho em mượn em còn trả chị , chị là nuôi của Bình Bình và An An, tiền của em chính là tiền của chị, tiêu một chút còn cần khách sáo ?”
Thái độ của Lâm Mãn khiến Mạch Miêu, đột ngột rời khỏi nhà họ Cố, trong sự sảng khoái xen lẫn bất an, cảm động gật đầu, trong lòng tràn đầy cảm giác yên tâm.
Cảm giác yên tâm khi sống cho chính .
Lâm Mãn với Mạch Miêu vài câu sang Cố Tranh: “Cố Tranh, đưa Mạch Miêu tỷ mua chút đồ, , vất vả cho đưa về .”
Cố Tranh gật đầu, đến bên xe mở cửa, từ trong xe lấy một phong bì dày đưa cho Lâm Mãn. Lâm Mãn nhận lấy xem thử, hít một ngụm khí lạnh.
Trong phong bì đều là tiền, ước chừng cũng hai ngàn.
“Cầm lấy mà tiêu, đủ với .”
Phải rằng, đàn ông khi đưa tiền luôn khiến cảm thấy vô cùng quyến rũ.
Dù tiêu là chuyện của cô, còn đưa đó là chuyện thái độ của Cố Tranh.
Lâm Mãn trêu chọc: “Vậy sẽ khách sáo mà nhận lấy, Cục trưởng Cố đến lúc đó đừng lóc tiền tiết kiệm móc rỗng nhé.”
Cố Tranh vô cùng dứt khoát mở miệng: “Không cần móc, đều là của em, đến lúc đó sẽ đưa sổ tiết kiệm cho em.”
Mạch Miêu ly hôn cộng thêm khoản tiền bất ngờ, tâm trạng Lâm Mãn cực đưa Mạch Miêu đến Tòa nhà bách hóa, còn Cố Tranh thì đưa Cố Thuấn đến bệnh viện kiểm tra xong mới mang theo lời dặn dò của bác sĩ đưa về nhà.
Về đến nhà họ Cố, nhà họ Mạch sớm rời , vì màn kịch hôm nay, một đống hỗn loạn của nhà họ Cố vẫn ai dọn dẹp, nhưng Cố Tranh cũng để ý, đưa Cố Thuấn về xong liền rời .
Phương Phức Bội vội vàng ngăn Cố Tranh : “Thằng ba, con đợi , chuyện với con.”
Cố Tranh dừng bước, lúc Cố Quốc Cường cũng từ thư phòng : “Thằng ba, xuống. Minh Mỹ, đỡ cả con phòng nghỉ ngơi.”
“Dạ.”
Cố Minh Mỹ tình nguyện đáp một tiếng, đỡ Cố Thuấn phòng.
Cố Tranh tại chỗ, thần sắc lạnh nhạt: “Con , trong cục còn việc.”
Cố Quốc Cường dựng mày định nổi giận thì Phương Phức Bội vội vàng kéo : “Thằng ba, con bận, nhưng bận nữa cũng quan trọng bằng cháu đích tôn vàng ngọc của nhà họ Cố chúng . Khi nào con đưa đứa bé về cho ? Con yên tâm, chắc chắn sẽ chăm sóc đứa bé thật .”
“Đứa bé? Đứa bé nào?”
Phương Phức Bội cuống lên: “Cái thằng , còn đứa bé nào nữa, đứa bé con sinh ở bên ngoài , con xem thành ý của ba , thành ý của ba con cũng , cũng nên đưa đứa bé về chứ.”
Lông mày Cố Tranh cũng nhúc nhích: “Không đứa bé nào cả, còn về đứa bé mà Cố Minh Mỹ thấy là con trai út của chiến hữu con, nếu tin, thể điều tra.”
Nói xong, Cố Tranh cũng định xem phản ứng của hai , sải bước khỏi cửa nhà, bước quả quyết dứt khoát.
“Nghịch t.ử, nghịch t.ử, khụ khụ.” Cố Quốc Cường tức giận vỗ chiếc ghế gỗ lim, gầm lên với Phương Phức Bội: “Bà còn ngẩn đó gì, nó là ? tin, một đứa bé mà dựa bản lĩnh của nhà họ Cố còn tra .”