Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 79: Giết Chết Hắn!
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:31:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị Lâm Mãn, chị thật sự tin con lợn đó sẽ chia 6 phần lợi nhuận cho chị ?”
“Ha ha.”
Lâm Mãn khẽ một tiếng như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, nhưng ánh mắt Trần Hổ tràn đầy tán thưởng: “Cậu cũng đúng , Chu Cổ những nỡ nhả 6 phần lợi nhuận , còn định để chúng dê thế tội cho nữa.”
“Mẹ kiếp cái thằng khốn nạn, em bảo ý mà, dám tính kế chúng , em xử .”
Trần Hổ , nắm đ.ấ.m lập tức siết c.h.ặ.t, lửa giận nơi đáy mắt như đốm lửa nhỏ lan đồng cỏ thể kiểm soát, nếu Lâm Mãn ngăn thì Trần Hổ lập tức tìm Chu Cổ tính sổ .
Lâm Mãn quanh, khẽ : “Chị cũng định giúp , tìm Tống Minh bảo hai ngày vất vả chút theo dõi Chu Cổ, xem khi nào ga tàu nhận hàng, sắp xếp xong thì đến cổng xưởng cơ khí đợi chị.”
Xưởng cơ khí?
Trần Hổ tuy Lâm Mãn đến xưởng cơ khí gì, nhưng vẫn một tiếng, chút chần chừ : “Chị Lâm Mãn, em để bọn Trần Thạch T.ử theo , ạ?”
“Cậu quyết định là , nhưng đừng tiết lộ phận của chị, cũng đừng đưa về nhà.”
Nhà tự nhiên là chỉ nhà Lâm Mãn.
Trần Hổ vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Yên tâm chị Lâm Mãn, em sẽ để bọn họ theo Tống Minh chân chạy vặt.”
Lâm Mãn gật đầu cũng cũng chẳng , cô cũng tin mắt của Trần Hổ, nhân lúc , Lâm Mãn thẳng đến xưởng cơ khí canh, vì bây giờ đang là giờ việc, cổng xưởng cơ khí vắng tanh vắng ngắt.
Lâm Mãn cũng vội, cầm cái bánh bao nguội mua từ tiệm cơm quốc doanh gặm, đợi gặm xong cái thứ hai thì Trần Hổ vặn chạy tới.
Sợ lỡ việc của Lâm Mãn, Trần Hổ chạy một mạch tới, thấy quần áo Lâm Mãn , tự động đổi cách xưng hô: “Phù, Lâm Đại, em đến .”
Lâm Mãn chỉ túi giấy đất: “Bên trong bánh bao, ăn miếng , lát nữa đói quá, sức việc.”
“Lâm Đại, chúng đến xưởng cơ khí việc gì thế ạ?”
Trần Hổ nhai bánh bao thịt trong miệng, giọng mơ hồ hỏi, mặt Lâm Mãn lập tức xuất hiện vẻ giận dữ.
Làm việc gì?
Đương nhiên là dạy dỗ tên cặn bã Cố Thuấn .
Lâm Mãn nghĩ đến vết thương bóp mặt Mạch Miêu, lửa giận liền cách nào kìm nén, lạnh mặt chỉ cái bao tải đen sì như từng đựng than đen đất: “Giúp dạy dỗ một , tìm chỗ vắng trùm bao tải lên , trừ đầu thì dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t bỏ cho , nhất là phế luôn cái của quý của .”
Không sinh con ?
Vậy thì để cả đời cũng sinh .
“Vậy chúng cần tìm là ai?”
“Tìm một gã đàn ông bộ tịch nhất, quần áo cũng khác .”
Tinh thần Trần Hổ chấn động, lập tức hăng hái hẳn lên, bánh bao trong túi giấy cũng ăn ngấu nghiến vài miếng là hết, ánh mắt nóng rực Lâm Mãn chằm chằm cổng lớn xưởng cơ khí.
Một lát , cổng lớn xưởng cơ khí mở , dòng như cá nhảy lập tức ùa , cộng thêm xưởng cơ khí là xưởng lớn, xưởng cơ khí nhà ăn, nhưng cũng tất cả đều ăn ở nhà ăn, nhiều lấy cơm ở nhà ăn về nhà thêm chút thức ăn hầm chung ăn.
Dù nhà ăn xưởng cơ khí cũng nhiều dầu mỡ hơn ở nhà.
Trong khoảnh khắc mắt Trần Hổ hoa cả lên, cũng tìm thấy mà Lâm Mãn .
Lâm Mãn vội, với sự hiểu của cô về Cố Thuấn khi còn ở nhà họ Cố, tuyệt đối sẽ nhanh như , chỉ để thể hiện sự khác biệt của với khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-79-giet-chet-han.html.]
Phải là Lâm Mãn đoán cực chuẩn, đợi ở cổng xưởng cơ khí tan gần hết Cố Thuấn mới đạp xe đạp thong thả , cộng thêm Lâm Mãn miêu tả cực kỳ chính xác, trời còn lạnh lắm Cố Thuấn mặc áo khoác , đặc điểm nổi bật như khiến Trần Hổ liếc mắt một cái là nhắm trúng Cố Thuấn.
“Lâm Đại, là ?”
“Đuổi theo , nhớ tìm chỗ vắng .”
Có lẽ để khoe khoang chiếc áo khoác mới của , cộng thêm xưởng cơ khí cách nhà họ Cố xa, xe đạp của Cố Thuấn cũng đạp thong thả, càng tiện cho hai Lâm Mãn chuẩn tay.
Trần Hổ nhắm chuẩn thời cơ, tại một khúc cua ở đầu ngõ ít , lao lên một bước trùm bao tải lên đầu Cố Thuấn, mắt tối sầm Cố Thuấn mất phương hướng, cả lẫn xe ngã mạnh xuống đất.
“Mẹ kiếp, khụ khụ.”
Cố Thuấn mở miệng định c.h.ử.i, nhưng mở miệng bụi than đen trong bao tải xộc thẳng mũi, sặc đến mức Cố Thuấn ho sù sụ, Trần Hổ cũng nhận lấy sợi dây thừng to từ tay Lâm Mãn trói c.h.ặ.t Cố Thuấn , đảm bảo thoát .
Trần Hổ dùng giọng gió : “Lâm Đại, đây? Hắn hét thế sẽ dẫn tới mất.”
Hét?
Cô sẽ khiến hét tiếng ngay lập tức.
Lâm Mãn nheo đôi mắt hạnh, vung cây gậy to cầm suốt dọc đường nỡ vứt quật lên Cố Thuấn: “Hét? Hắn hét một tiếng thì đ.á.n.h hai cái, tiếng càng to thì đ.á.n.h càng nhiều, xem còn hét .”
“Á, dám chơi ông đây, mày đừng để tao bọn mày là ai, mày tao là ai ? Mày em trai tao là ai ? Á, em trai tao là Cố Tranh, đầu Cục Công thương, mau thả tao .”
Nghe thấy hai chữ Cố Tranh, Trần Hổ lập tức trợn tròn mắt về phía Lâm Mãn, Cố Tranh đó chẳng là nhân tình của đại ca ?
Người nhà đ.á.n.h nhà?
Hơn nữa, nhớ Cục trưởng Cố và đồng chí Mạch Miêu là họ hàng.
Lâm Mãn dùng sức vung gậy, ồm ồm giọng mở miệng, trực tiếp ném cái nồi lên đầu Cố Tranh: “Tao đ.á.n.h chính là nhà họ Cố!”
“Á, đau, đừng đ.á.n.h nữa, mấy vị em, oan đầu nợ chủ, các thù với Cố Tranh thì tìm Cố Tranh, hít, cầu xin các đừng đ.á.n.h nữa.”
Ban đầu Cố Thuấn còn giãy giụa, còn cố gắng tăng âm lượng để thu hút qua đường cứu , nhưng giọng Cố Thuấn càng to Lâm Mãn tay càng ác, đến cuối cùng chỉ thấy Cố Thuấn ôm đầu co quắp trong bao tải ho he một tiếng.
Lâm Mãn ước chừng sắp , đang định cho Cố Thuấn đòn cuối cùng thì đầu ngõ xuất hiện một bóng .
Trần Hổ theo bản năng chắn Lâm Mãn lưng , đôi mắt hổ trừng trừng tới, tiếng quát còn khỏi miệng vội vàng thu , lưỡi suýt chút nữa xoắn trong miệng, ánh mắt lập tức trong veo vô cùng.
“Đại ca, chị xem ai đến .”
Lâm Mãn chớp mắt , thì thấy Mạch Miêu vẻ mặt kinh ngạc tại chỗ, đợi kỹ mặc đồ nam là Lâm Mãn mới vội vàng bước tới, dùng ánh mắt hỏi Lâm Mãn chuyện là thế nào.
Lâm Mãn hề hoảng loạn, ngược vô cùng vui vẻ, đây chẳng là đến sớm bằng đến đúng lúc ?
Cũng để khổ chủ trút giận chứ.
Cố Thuấn đất cảm giác đến gần, vốn đang im thin thít cũng gân cổ lên gào: “Cứu , cứu với, cho tiền, cầu xin cô tìm cứu , nếu đ.á.n.h c.h.ế.t mất.”
Nghe giọng Cố Thuấn, Mạch Miêu lập tức đoán cảnh tượng là Lâm Mãn đang trút giận cô, hốc mắt đỏ hoe trong nháy mắt.
Mạch Miêu còn kịp cảm động thì giây tiếp theo Lâm Mãn nhét tay một cây gậy gỗ lớn, chỉ thấy Lâm Mãn dùng khẩu hình với cô.
G.i.ế.c c.h.ế.t .