Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 68: Lòng Tham Không Đáy

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:30:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Đại Mạnh vung một cái tát lên đầu Hứa Tam Mạnh, gầm gừ: "Mày ngu , chúng chỉ cần tiền, chuyện g.i.ế.c mày chắc?"

Hứa Tam Mạnh điên cuồng lắc đầu, gã nào dám g.i.ế.c .

Hứa Đại Mạnh ho khan hai tiếng, dù chuyện cướp giật gã cũng là đầu tiên , chỉ thể dùng giọng lớn để che giấu sự căng thẳng: "Đừng nhảm, mau lên, ném đồ đây."

Hứa Đại Mạnh đợi một lúc, liền thấy cánh cửa gỗ của căn nhà hoang nhỏ mở một khe hở, dọa Hứa Đại Mạnh lùi một bước, tay lập tức sờ về phía con d.a.o giắt thắt lưng.

đôi tay đó chỉ ném chiếc túi màu xanh lam đậm mà Lâm Mãn tháo xuống ngoài rụt , chiếc túi dính nước mưa mặt đất, ba em nhà họ Hứa quả thực mừng rỡ như điên.

Bàn tay đang sờ d.a.o của Hứa Đại Mạnh lập tức thu về, mặc kệ ba bảy hai mốt vồ lấy chiếc túi mặt đất bỏ chạy.

Hứa Nhị Mạnh và Tam Mạnh phản ứng chậm hơn một chút vội vàng đuổi theo: "Lão đại, đợi bọn em với."

Lâm Mãn vẫn luôn chú ý động tĩnh bên ngoài lập tức quyết đoán: "Bọn chúng , chúng cũng mau ch.óng rời khỏi đây."

Tổn thất hơn tám trăm tệ, khuôn mặt xót của của Tống Minh nhăn nhúm với , nhưng trong lòng cũng hiểu rõ so với tiền thì mạng sống vẫn quan trọng hơn.

Toàn Bao Phú cơ bắp căng cứng, tim đập thình thịch, theo bước chân của Lâm Mãn dắt xe đạp chạy về một hướng khác, chỉ sợ những kẻ cướp giật nãy .

Còn ba em nhà họ Hứa ở bên cũng tìm một chỗ kín đáo, nhịn xổm thành một vòng tròn bắt đầu đổ tiền trong túi đếm.

đó ba Lâm Mãn kiểm đếm qua một , để tiện cho việc nên gần như đều xếp gọn gàng thành từng cọc mười tệ, điều cũng tạo điều kiện thuận lợi cho ba em nhà họ Hứa đếm .

Hứa Tam Mạnh tiền trong tay, hưng phấn đến mức run rẩy: "Đại, đại ca, thế là phát tài thật ."

Hứa Đại Mạnh cũng hài lòng gật đầu, vì vụ cướp quá suôn sẻ khiến Hứa Nhị Mạnh to gan hơn vài phần, Nhị Mạnh đảo mắt, nghĩ đến chiếc xe đạp mà ba Lâm Mãn : "Đại ca, con đúng, nhiều vải vóc như thể chỉ hơn tám trăm , ít nhất cũng hai ngàn tệ chứ."

Nụ của Hứa Đại Mạnh cứng đờ, hung hăng nhíu mày: "Mẹ kiếp, con mụ đó lừa chúng ? Bọn chúng cái gan đó ?"

"Đại ca, tin em , lúc con mụ đó thu tiền em vẫn luôn chằm chằm, chắc chắn là hai ngàn sai, em là bọn chúng thành thật mà."

Lời của Hứa Nhị Mạnh khiến trong lòng Hứa Đại Mạnh cồn cào khó chịu, hơn tám trăm cách hai ngàn là một cách lớn bằng trời đấy, nghĩ đến việc tổn thất nhiều tiền như , trong lòng Hứa Đại Mạnh khó chịu đến mức g.i.ế.c .

Hứa Đại Mạnh phắt dậy rút con d.a.o giắt lưng , khuôn mặt đầy vẻ dữ tợn: "Đi, chúng lấy tiền."

"Lấy đồ của chúng ."

Lúc nếu Lâm Mãn chuyện lo lắng sắp xảy vì một kẻ mù chữ đếm, chắc chắn sẽ tức đến mức bổ não Hứa Nhị Mạnh để nhồi nhét chút kiến thức toán học .

Rốt cuộc ngu xuẩn đến mức độ nào mới thể đếm tám trăm thành một ngàn chứ.

quen thuộc địa hình, vẫn là Bao Phú dắt xe đạp dẫn đầu bỏ chạy, nhưng bùn đất nước mưa ngâm trở nên ướt mềm khiến ba dắt xe đạp cực kỳ khó khăn.

Lâm Mãn ngã thứ ba vuốt nước mưa hắt lên mặt, khuyên nhủ: "Chúng là cứ vứt xe , đợi ngày mai lấy ."

"Không ."

Hai tay Tống Minh nắm c.h.ặ.t ghi đông xe đạp điên cuồng lắc đầu từ chối: "Chị Lâm Mãn, xe đạp thể vứt ."

Ngay cả Bao Phú, phản ứng gì lớn với việc Lâm Mãn ném một túi tiền cũng đồng ý vứt xe đạp .

Phải rằng ở đại đội sản xuất, nhà ai một chiếc xe đạp thì đúng là cả đại đội sản xuất đều bằng con mắt khác.

Xe đạp chỉ đơn thuần là vấn đề tiền bạc, đó còn là biểu tượng của phận, cưỡi xe đạp thì đầu ngẩng lên tận trời xanh chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-68-long-tham-khong-day.html.]

Xe đạp trong tay hai nam đồng chí, Lâm Mãn tuy chút bất đắc dĩ nhưng cũng khuyên thế nào, đành cầu nguyện trong lòng đám lấy tiền sẽ đuổi theo nữa.

Đáng tiếc ông trời thấy lời cầu nguyện của Lâm Mãn, thêm một đoạn đường nữa thì ba em nhà họ Hứa đột nhiên từ phía nhảy , nhưng em nhà họ Hứa cũng sợ Bao Phú nhận , liền xé mấy mảnh vải lớn quần áo che kín mặt và đầu , chỉ để lộ một đôi mắt.

Vì trời dần tối, cộng thêm sự căng thẳng, Bao Phú tuy cảm thấy đôi mắt của ba chút quen mắt nhưng cũng nghĩ nhiều.

Hứa Đại Mạnh đầu tay cầm một con d.a.o phay rỉ sét, hung tợn : "Chúng mày dám lừa tao, mau, lấy tiền còn đây, nếu tao g.i.ế.c c.h.ế.t chúng mày."

Tống Minh chắn xe đạp mặt Lâm Mãn, căng thẳng đến mức hít sâu một nhưng vẫn tức giận : "Tiền gì chứ, tiền chẳng đưa hết cho các ."

"Đánh rắm, chúng mày rõ ràng thu hai ngàn mà chỉ lấy hơn tám trăm để lừa bọn tao, coi bọn tao là đồ ngốc chắc?"

Hơn hai ngàn?

Tống Minh tức đến mức khuôn mặt đỏ bừng, lớn tiếng : "Hai ngàn cái gì, các lấy hai ngàn cho xem thử."

Ngay lúc Tống Minh và Hứa Đại Mạnh đang giằng co, Lâm Mãn chú ý tới ánh mắt tham lam của Hứa Nhị Mạnh Hứa Đại Mạnh vẫn luôn chằm chằm hai chiếc xe đạp của bọn họ, lòng khỏi chùng xuống.

"Tiền mua quần áo vải vóc đều ở trong cái túi đó , các cầu tài, chúng cầu mệnh, chúng thể lấy nhiều vải như cũng chứng tỏ chúng chút quan hệ nào."

"Hơn tám trăm cứ coi như là kết giao bạn bè, thêm một bạn luôn hơn thêm một kẻ thù."

Giọng của Lâm Mãn bình tĩnh, ngữ khí thẳng thắn, còn mang theo ý vị cảnh cáo.

Ngay cả Hứa Tam Mạnh chút ngốc nghếch cũng hiểu, rụt cổ : "Đại ca, tám trăm tệ cũng ít , là thôi ."

"Cái ..."

Trong giọng của Hứa Đại Mạnh mang theo sự do dự, một mặt sợ mấy Lâm Mãn thật sự quan hệ gì đó, một mặt nỡ bỏ hơn một ngàn tệ .

Trong lòng Hứa Nhị Mạnh thầm mắng Hứa Đại Mạnh và Hứa Tam Mạnh một tiếng hèn nhát, tám trăm tệ đó đều cướp còn thiếu hai chiếc xe đạp nữa ?

Huống hồ gã nghĩ xong cách xử lý xe đạp .

"Ngậm miệng, phụ nữ thì tư cách gì xen ."

"Đại ca, nếu bọn họ chịu lấy hơn một ngàn tệ còn thì chúng cũng đừng miễn cưỡng nữa, em thấy hai chiếc xe đạp khá đấy, cưỡi về ."

Mắt Hứa Đại Mạnh sáng lên, đúng , lấy tiền thì lấy xe đạp cũng giống mà.

Nghĩ thông suốt , Hứa Đại Mạnh hai lời liền về phía Tống Minh, một tay đẩy mạnh Tống Minh, một tay nắm lấy ghi đông xe đạp cướp lấy.

Vốn tưởng là chuyện dễ dàng, kết quả Hứa Đại Mạnh giật hai cái cũng giật .

Tống Minh đỏ ngầu hai mắt: "Cút ngay, xem ai dám động xe đạp của ."

Lâm Mãn thầm kêu , giây tiếp theo Tống Minh và Hứa Đại Mạnh lao đ.á.n.h , b.ắ.n lên một mảng nước lớn, may mà Hứa Đại Mạnh vẫn còn chút lý trí, dùng d.a.o.

Hứa Nhị Mạnh: "Đại ca, em tới giúp ."

Phản ứng của Lâm Mãn cũng cực kỳ nhanh, thấy Hứa Nhị Mạnh xông lên định giúp Hứa Đại Mạnh, Lâm Mãn nhặt một cành cây to bằng cánh tay đập thẳng lưng Hứa Nhị Mạnh.

 

 

Loading...