Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 67: Mạng Quan Trọng Hay Tiền Quan Trọng?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:30:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc ở nhà, Chu Văn Bân lo lắng cơn mưa to ngoài trời.

Anh hôm nay Lâm Mãn về quê mua quần áo, ngọn lửa sốt ruột trong lòng sắp bốc lên đến nơi , nhưng cũng , chỉ đành sốt ruột vòng quanh trong nhà.

Hai đứa trẻ Cố Tranh đón , lo, nhưng cơn mưa to khiến Chu Văn Bân suy tính , ánh mắt vẫn rơi chiếc ô nilon đặt ở một bên.

Chu Văn Bân bung ô, tay cầm một chiếc ô khác lao thẳng màn mưa to.

Chu Văn Bân còn kịp bước khỏi cửa nhà đụng ngay Cố Tranh đón bọn trẻ về.

Cố Tranh một tay bế một đứa trẻ, hai bàn tay nhỏ bé của hai đứa trẻ hợp sức che ô, trong mưa lẫn gió, khiến hai đứa trẻ thể dùng hết sức bình sinh để nắm c.h.ặ.t cán ô, hai khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng nhưng trong ánh mắt lộ vẻ nghiêm túc.

Dáng vẻ chút buồn nhưng cách cực kỳ hữu dụng, ba che chắn kín mít , chỉ ống quần của Cố Tranh là ướt.

Cố Tranh nhíu mày Chu Văn Bân rõ ràng là ngoài, giọng điệu cứng nhắc: "Mưa to thế còn ngoài, cần mạng nữa ?"

Chu Văn Bân vì bệnh tật nên chịu quá nhiều ánh mắt ghẻ lạnh của khác, sự quan tâm ẩn giọng điệu cứng nhắc của Cố Tranh, kiên nhẫn đáp : "Mưa to quá, đón Tiểu Mãn."

"Lâm Mãn ở , đón, đừng thêm phiền."

Chu Văn Bân cậy mạnh, thẳng: "Tiểu Mãn về quê , đến đại đội sản xuất Hồng Kỳ, đường xa mưa to, thực sự yên tâm nổi."

Nghe đến đại đội sản xuất Hồng Kỳ, mi tâm Cố Tranh nhịn giật giật: "Cô cần mạng nữa , một chạy xa như ."

Chu Văn Bân còn kịp giải thích là còn Trần Hổ và Tống Minh hai cùng thì Cố Tranh đang sốt ruột nhét thẳng hai đứa trẻ tay, đôi chân dài sải bước xa .

Không bao lâu Chu Văn Bân thấy tiếng động cơ ô tô gầm rú truyền đến từ đầu ngõ, giúp gì, Chu Văn Bân cũng chỉ đành thở dài vội vàng đưa hai đứa trẻ nhà.

Cùng lúc đó, Tống Minh Bao Phú dẫn căn nhà hoang nhỏ giũ giũ bộ quần áo gần như ướt sũng, oán trách: "Cái thời tiết quỷ quái , Bao Phú, trận mưa bao giờ mới tạnh đây."

" đoán chừng một chốc một lát nữa mưa sẽ tạnh ."

"Không chứ, hôm nay chúng còn về thành phố ?"

Bao Phú lắc đầu tỏ vẻ , nhưng sự sốt ruột của Tống Minh liền an ủi: "Không , mưa to hơn nữa chúng vẫn chỗ trú mưa mà, chỗ tuy tồi tàn một chút nhưng chắc chắn lắm."

áo tơi và nón lá nên Lâm Mãn trở thành duy nhất trong ba chỉ ướt ống quần, cô cẩn thận bảo vệ chiếc túi đặt n.g.ự.c, giọng điệu bình tĩnh: "Tống Minh, đừng hoảng, lời đồng chí Bao Phú, đợi mưa tạnh chúng sẽ ngay."

Bao Phú đầu Lâm Mãn, giọng điệu mang theo sự khách sáo: "Cái đó, đồng chí Lâm Mãn, thấy mưa tạnh thì trời cũng tối , là hai theo về đại đội sản xuất Hồng Kỳ ở một đêm , đường đêm an ."

"Không cần , chúng vẫn nên về thành phố thì hơn."

Lâm Mãn như , Bao Phú cũng tiện khuyên nhiều, trong căn nhà hoang nhỏ ba tự tìm một vị trí khô ráo xuống đợi mưa tạnh, vì Tống Minh thiết với Lâm Mãn nên gần Lâm Mãn hơn một chút.

Bao Phú thì giữ một cách nhất định với hai , nhất thời trong căn nhà hoang nhỏ im lặng như tờ, chỉ thể thấy tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài.

Lâm Mãn cử động đôi chân chút tê mỏi, xen lẫn trong tiếng mưa là tiếng cành cây giẫm gãy khiến lông tơ lưng Lâm Mãn lập tức dựng lên.

"Tống Minh, hình như ở bên ngoài."

Tống Minh bao giờ nghi ngờ lời của Lâm Mãn, sợ hãi nuốt nước bọt: "Không là gấu chứ?"

Là gấu thì còn đỡ, chỉ sợ là kẻ ý đồ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-67-mang-quan-trong-hay-tien-quan-trong.html.]

Động tĩnh bên phía Lâm Mãn Bao Phú chú ý tới, cũng lập tức vểnh tai lên nghiêm túc lắng động tĩnh bên ngoài, nhưng ngoài tiếng "rắc" đó thì ba nín thở một lúc lâu cũng thấy âm thanh gì nữa.

Nhận bầu khí chút căng thẳng, Bao Phú lên tiếng xoa dịu: "Đồng chí Lâm Mãn, ngoài tiếng mưa thì động tĩnh gì cả, e là cô nhầm ."

Lâm Mãn lắc đầu, mặt tràn đầy vẻ nghiêm túc.

thể khẳng định âm thanh cô thấy chính là tiếng cành cây giẫm gãy.

Lâm Mãn qua khe hở của căn nhà hoang nhỏ phát hiện mưa còn to như nữa, lập tức dậy: "Chúng thôi."

"Vâng, chị Lâm Mãn."

Tống Minh hai lời liền lên, trong lòng Bao Phú chút tình nguyện, mưa tuy to như nhưng dầm mưa suốt dọc đường chắc chắn sẽ cảm, cảm tốn tiền.

Lâm Mãn sự e ngại của Bao Phú: "Đồng chí Bao Phú, vất vả cho đưa chúng một chuyến, đây là mười tệ coi như đưa tiền công vất vả."

"Ây , thể lấy tiền của cô , Hổ T.ử mà sẽ đ.á.n.h ?"

"Chuyện , , Hổ T.ử chứ, cứ nhận lấy , chị dâu m.a.n.g t.h.a.i ? Vừa mua chút táo đỏ bồi bổ cho chị dâu."

Lâm Mãn cũng là từng sinh con, đó lúc ở nhà họ Bao dáng vẻ cố ý vô ý bảo vệ bụng của Triệu Yến, lập tức đoán Triệu Yến mang thai.

Nhắc đến Triệu Yến, bàn tay đang từ chối của Bao Phú do dự, ngại ngùng nhận lấy tiền, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Đồng chí Lâm Mãn, cô yên tâm, chắc chắn sẽ đưa hai về thành phố bình an."

Hứa Tam Mạnh vẫn luôn xổm canh gác ngoài nhà khẽ mở miệng: "Đại ca, bọn họ , đây?"

Hứa Nhị Mạnh hiệu dáng vẻ xông : "Đại ca, chúng xông thẳng luôn?"

Hứa Đại Mạnh cũng đang do dự, gã trong nhà Bao Phú, hơn nữa Bao Phú quá quen thuộc với ba bọn gã, nếu xông thẳng cướp thì chẳng sẽ lộ ?

Gã vốn định đợi trời tối mới tay, cho dù Bao Phú nhận bọn gã thì bọn gã cũng thể ngụy biện trời tối Bao Phú nhầm, chỉ là ngờ phụ nữ cảnh giác như , thấy chút động tĩnh chạy.

Hứa Đại Mạnh tàn nhẫn, thẳng lưng bóp giọng hét lớn trong nhà: "Người bên trong đây, bảo con mụ đó ném cái túi đây cho tao, đừng giở trò, nếu tao g.i.ế.c c.h.ế.t chúng mày."

Sắc mặt Tống Minh trắng bệch, răng cũng đ.á.n.h bò cạp: "Chị Lâm Mãn, thật, thật sự cướp giật."

Bao Phú cũng chẳng khá hơn Tống Minh là bao, nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh: "Người em, các là hảo hán phương nào, là Bao Phú của đại đội sản xuất Hồng Kỳ, bố tên là Bao Quốc An, hy vọng em tạo điều kiện cho chúng rời khỏi đây."

Lời của Bao Phú thốt Lâm Mãn là vô dụng, bên ngoài mở miệng đòi cái túi cô, chứng tỏ hiểu rõ đồ vật cô, chừng chính là của đại đội sản xuất Hồng Kỳ.

Quả nhiên, bên ngoài truyền đến âm thanh: "Bao Phú Bao T.ử cái gì, tao quen, mau ném cái túi đây cho tao."

Lâm Mãn mím môi, cao giọng : "Muốn tiền thì dễ , nhưng các lấy tiền sẽ tha cho chúng chứ."

"Chị Lâm Mãn, thật sự đưa ?"

"Đó chính là..."

"Đưa, đừng là tám trăm, cho dù là tám ngàn cũng , tiền mất còn thể kiếm , mất là mất thật đấy."

Hứa Tam Mạnh ngây ngốc : " đại ca, chúng lấy tiền tha cho bọn họ ?"

 

 

Loading...