Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 66: Chặn Đường Cướp Giật
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:30:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đại nương, là bà bỏ , dù đồ của cháu cũng , bà lấy về còn sửa sang , tốn công lắm. Vừa , chúng cháu cũng thiếu một khách hàng như bà."
Một câu nhẹ bẫng của Lâm Mãn trực tiếp chặn Hứa đại nương đang chiếm tiện nghi đến mức cứng họng.
Nói cũng , cũng xong, chỉ đành gượng hai tiếng.
Đều cùng một đại đội sản xuất, ai mà chẳng ai chứ, Trương Hồng định để mụ già cay nghiệt chiếm tiện nghi của Hổ Tử, trực tiếp tay định giật quần áo và vải vóc trong tay mụ .
"Hứa đại nương, nếu bà định mua thì đừng chiếm chỗ nữa, mau bỏ đồ xuống để chọn ."
Thấy Trương Hồng thật, Hứa đại nương vội vàng ôm khư khư đồ lòng: "Ai lấy, lấy, mau lên, tính xem bao nhiêu tiền."
"6 tệ."
Lâm Mãn báo giá một cách dứt khoát, điều khiến Hứa đại nương vốn còn định ầm ĩ đành ngậm ngùi móc tiền , đợi khi khỏi cổng nhà họ Bao, Hứa đại nương còn nhổ một bãi nước bọt về phía Lâm Mãn.
Dáng vẻ nể tình của Lâm Mãn cũng khiến những giấu giếm chút tâm tư nhỏ trong đám đông dám mở miệng nữa, ngoan ngoãn xếp hàng trả tiền.
Dù thì thế cũng hời hơn bọn họ Hợp tác xã mua bán mua vải mà.
Tiếp theo chuyện diễn vô cùng suôn sẻ, mua vải mua quần áo cứ kéo dài mãi đến gần trưa vẫn dừng , thậm chí còn của đại đội sản xuất khác tin tức vội vàng chạy tới mua vải.
Khi mảnh vải vụn cuối cùng nhuộm màu loang lổ bán , mấy Lâm Mãn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự mệt mỏi khi thấy sọt tiền đầy ắp tan biến còn tăm .
Trần Hổ mượn bác cả một căn phòng chuẩn kiểm đếm tiền bạc, đợi khi Trương Hồng gõ cửa bước thì thấy ba Lâm Mãn đổ hết tiền trong sọt đất, cứ thế bệt xuống đất bắt đầu đếm tiền.
Trương Hồng dù cũng là sống hơn nửa đời , mặc dù nửa đời từng thấy nhiều tiền như , nhưng định lực thì vẫn , thêm vài thu ánh mắt , nụ trở nên cực kỳ nhiệt tình.
"Hổ Tử, dẫn chị Lâm Mãn của cháu và Tống Minh ngoài ăn cơm thôi."
"Vâng, mợ cả, chúng cháu ngay đây."
lúc tiền cũng kiểm đếm hòm hòm, trừ hai trăm tệ tiền vốn thì tổng cộng kiếm 631 tệ.
Trần Hổ và Tống Minh giao hết tiền kiểm đếm xong cho Lâm Mãn cất chiếc túi vải màu xanh lam đặc biệt đeo lưng, lúc mới mở cửa ngoài.
Vừa khỏi cổng, đông đúc trong sân Lâm Mãn giật nảy .
"Bác hai, bác tới đây?"
Trần Hổ chào hỏi một tiếng giải thích với Lâm Mãn: "Chị Lâm Mãn, đây là gia đình bác hai và mợ hai của em."
Nhìn đại gia đình đông đúc kém gì nhà , Lâm Mãn nở nụ đặc trưng gật đầu với gia đình Bao Quốc Minh.
May mà gia đình bác cả và bác hai của Trần Hổ đều là những chừng mực, bàn ăn ngoài việc nhiệt tình nhờ Lâm Mãn chiếu cố Trần Hổ nhiều hơn thì cũng chỉ ẩn ý nhắc một câu nếu bận quá xuể thì cứ mở lời, mấy đứa em họ của Trần Hổ bất cứ lúc nào cũng thể phụ một tay.
Bất kể trong lòng nghĩ thế nào, Lâm Mãn đều mỉm gật đầu đồng ý.
Bữa cơm cũng ăn đến mức chủ khách đều vui vẻ, Lâm Mãn cũng định ăn của một ngày, bàn bạc với Trần Hổ một chút để cho Trương Hồng mười tệ coi như tiền công vất vả.
Khi ba Lâm Mãn rời khỏi đại đội sản xuất Hồng Kỳ thì là ba giờ chiều, hơn nữa chân trời từ lúc nào tụ một đám mây đen lớn, trông vẻ như sắp mưa.
Trần Hổ đ.á.n.h giá sắc trời một chút, nhíu mày : "Chị Lâm Mãn, là chị cứ ở nhà bác cả em một đêm , trời e là sắp mưa ."
Lâm Mãn cũng là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, thể Trần Hổ đúng chứ: "Hổ Tử, chúng thể ở , trong túi hơn tám trăm tệ đấy, chúng thể đ.á.n.h giá thấp nhân tính ."
Không trách Lâm Mãn nghĩ nhiều, đó lúc ở nhà họ Bao cô nhận một vài ánh mắt như như đang dò xét , càng đừng đến khi khỏi nhà họ Bao, những ánh mắt phía lưng càng rõ ràng hơn.
" xem ai dám."
Trần Hổ nhíu mày quát lớn một tiếng, nhưng biểu cảm mặt cũng trở nên ngưng trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-66-chan-duong-cuop-giat.html.]
Cậu Lâm Mãn đúng, cho dù trời đổ d.a.o xuống thì hôm nay cũng về.
Trần Hổ: "Chị Lâm Mãn, chúng , em và Tống Minh bảo vệ chị, em xem thằng khốn nạn nào ăn gan hùm mật gấu dám đ.á.n.h chủ ý lên tiền của chúng ."
"Anh Hổ T.ử đúng, ai đến em sẽ cho chúng mà về."
Ba tổng cộng hai chiếc xe đạp, Trần Hổ và Tống Minh mỗi đạp một chiếc, Lâm Mãn thì yên xe đạp của Trần Hổ, hai tay ôm khư khư chiếc túi vải đặt n.g.ự.c.
"Hổ Tử, Hổ Tử, cháu đợi ."
"Két."
Xe đạp của Trần Hổ đạp hai mét, phía truyền đến tiếng gọi của con trai lớn nhà Bao Quốc An là Bao Phú, khiến Trần Hổ bóp c.h.ặ.t phanh dừng .
"Anh họ cả, tới đây? Bác cả còn chuyện gì ?"
Bao Phú đồng tình Trần Hổ: "Bố thì chuyện gì, nhưng mày đến , còn bảo mày mang tiền cút về gặp bà ."
"Không ."
"Ây ây, mày , mày hôm nay bà sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t ở nhà ."
Bao Phú lóc t.h.ả.m thiết, hai tay chặn ghi đông xe đạp của Trần Hổ, lời của Bao Phú càng khiến gân xanh trán Trần Hổ giật giật.
Lâm Mãn , hôm nay Trần Hổ bắt buộc ở : "Hổ Tử, về , và Tống Minh đạp xe về, trời vẫn còn sáng sẽ chuyện gì , còn tiền ..."
"Chị dâu, tiền chị cứ cầm lấy." Trần Hổ hết cách, nhưng cũng định để Lâm Mãn và Tống Minh hai tự về, đầu với Bao Phú: "Anh họ cả, phiền đưa chị Lâm Mãn của em về thành phố, chỉ hai họ về em yên tâm."
"Yên tâm, cứ giao cho ."
Một nghẹn trong lòng Trần Hổ vơi một nửa, Bao Phú cũng sắp mưa nên đến nhà quen gần đó mượn ba chiếc nón lá đội lên, còn chu đáo mượn cho Lâm Mãn một chiếc áo tơi khoác .
Trang xong xuôi thứ lúc mới xuất phát, Trần Hổ tuy lo lắng nhưng cũng chỉ đành đưa mắt ba Lâm Mãn rời , nghĩ đến lời Lâm Mãn đ.á.n.h chủ ý lên tiền của bọn họ, Trần Hổ đặc biệt ở ngã ba đường của đại đội sản xuất Hồng Kỳ một lúc lâu.
Ba em Hứa Đại Mạnh mai phục cách đó mười mét hành động của Trần Hổ cho tức đến nghiến răng, một mặt lo lắng túi tiền bay mất, một mặt lo lắng bản lộ sẽ Trần Hổ ghi hận.
Đại đội sản xuất quanh đây ai mà Trần Hổ chứ.
Đó là một tên lưu manh, lúc nóng mắt lên thể xách d.a.o c.h.é.m thành tám mảnh.
Hứa Tam Mạnh sốt ruột, nhịn lên tiếng: "Đại ca, đây, thằng nhóc Trần Hổ cứ đây như hung thần ác sát thế , chúng còn đuổi theo nữa ."
"Ngậm miệng, thấy thằng nhóc Trần Hổ đó vẫn còn ở đó ? Đuổi với chả đuổi cái gì, túi tiền đó đủ cho ba em sống những ngày tháng một thời gian đấy, lát nữa đợi Trần Hổ , vắt chân lên cổ chạy bán sống bán c.h.ế.t cũng đuổi kịp cho tao."
Lời của Hứa Đại Mạnh khiến Hứa Nhị Mạnh và Hứa Tam Mạnh chấn động tinh thần, ba chữ "ngày tháng " càng khiến ba em cảm thấy như sắp bay lên đến nơi.
Lúc bên phía Lâm Mãn đúng là nhà dột gặp mưa rào, xe đạp mới đạp một nửa thì trời đổ mưa to, mưa to khiến con đường đất càng thêm lầy lội, Tống Minh còn vì mưa to rõ đường nên một hòn đá vấp , cả lẫn xe ngã lăn một bên.
Lâm Mãn xuống xe kiểm tra, may mà ngoài việc xe đạp bẩn thì Tống Minh hề hấn gì.
Bao Phú đề nghị: "Đồng chí Lâm Mãn, mưa to quá, là chúng tìm một chỗ trú mưa hãy tiếp nhé."
Sự bất an dần dần mở rộng trong lòng Lâm Mãn khiến tim cô đập ngày càng nhanh, lớn tiếng đáp một tiếng "Được".
May mà Bao Phú là địa phương, dẫn hai Lâm Mãn tìm một căn nhà hoang nhỏ để trú mưa.
Lúc Hứa Tam Mạnh mưa to vùi dập ướt như chuột lột thấy dấu chân rẽ ngoặt mặt đất liền mừng rỡ hét lớn: "Đại ca, bọn họ chắc chắn là trú mưa , chúng mau qua đó xem ."
Hứa Đại Mạnh sờ sờ con d.a.o giắt lưng, gằn một tiếng: "Đi, kiếm tiền thôi."