Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 54: Lâm Mãn Thích Ăn Gì Cần Chu Văn Bân Anh Nói Cho Tôi Biết Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:30:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi đến khoảnh khắc Chu Văn Bân bước từ phòng việc của bác sĩ, trong lòng tràn ngập sự thanh thản như tuyên án t.ử hình, thanh thản đến mức như thể là sắp c.h.ế.t mà là một sắp xa nhà, bình thường vô cùng.
Chu Văn Bân đưa tay khẽ ôm lấy trái tim , như đang dặn dò bạn già của : “Mày cố gắng lên, để tao ở bên Tiểu Mãn và các con thêm chút nữa.”
Vì Chu Văn Bân cho theo, Lâm Mãn tuy lo lắng nhưng cũng tôn trọng ý kiến của Chu Văn Bân nên theo sát, cho nên khi Chu Văn Bân tìm thấy mấy Lâm Mãn thì chuyên gia do Cố Tranh mời đến hội chẩn xong cho Lâm Thành Nghĩa.
Nhìn thấy bóng dáng cô độc của Chu Văn Bân, tim Lâm Mãn thắt , chạy nhanh đến mặt Chu Văn Bân: “Anh Văn Bân, thế nào ? Bác sĩ ?”
Cố Tranh cảnh giác Chu Văn Bân một cái, dính lấy như hình với bóng, sự thù địch của Cố Tranh lộ rõ như thực thể, nhưng thần sắc Chu Văn Bân vẫn bình thản, hề ảnh hưởng chút nào.
“Không Tiểu Mãn, bác sĩ vẫn như cũ, tịnh dưỡng cho là , ba thế nào ?”
Lâm Mãn khẽ thở phào: “Vậy thì , bác sĩ ba viện, thương gân động cốt cũng một trăm ngày, hơn nữa ba còn nghiêm trọng hơn thương gân động cốt, chừng tĩnh dưỡng một năm, nhưng xác suất hồi phục như cũng chỉ một nửa mà thôi.”
Nhận chút nghẹn ngào trong giọng của Lâm Mãn, Chu Văn Bân nhíu mày đưa tay lên, an ủi Lâm Mãn như khi, nhưng bàn tay vươn về phía đầu Lâm Mãn giây tiếp theo dán lên l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi của Cố Tranh.
Cố Tranh và Chu Văn Bân đều sững sờ, ngay cả Lâm Mãn cũng kinh ngạc chớp mắt nhất thời phản ứng kịp.
Cố Tranh kéo Lâm Mãn lưng , tự chắn giữa Lâm Mãn và Chu Văn Bân, nghiến răng nghiến lợi : “Đồng chí Chu Văn Bân, giữa thanh thiên bạch nhật mà động tay động chân với đồng chí nữ là nhỉ.”
Chu Văn Bân bình thản thu tay về: “Đồng chí Cố Tranh, đồng chí nữ mà là vợ của , hành động hiện tại của thể là đang giở trò lưu manh với phụ nữ chồng đấy.”
“Phụ nữ chồng mà là của con .”
“Cố Tranh, thể đừng ấu trĩ như .” Gương mặt Lâm Mãn ửng đỏ vì hổ, hất mạnh bàn tay Cố Tranh đang nắm lấy cô , trừng mắt Cố Tranh một cái kéo Chu Văn Bân phòng bệnh.
Khi Chu Văn Bân lướt qua Cố Tranh, khóe miệng mang theo nụ nhạt gật đầu với Cố Tranh, nhưng rơi mắt Cố Tranh thì đó chính là sự khiêu khích trắng trợn.
Sự thù địch của Cố Tranh đối với Chu Văn Bân kéo dài đến tận lúc ăn trưa thì càng trở nên rõ ràng.
Sau khi sắp xếp phòng bệnh cho Lâm Thành Nghĩa xong thì cũng gần đến trưa, do tiêu một khoản tiền, Triệu Chi Lan tiết kiệm tiền cho con gái nên đề nghị bà về nhà nấu cơm mang đến, nhưng đề nghị trực tiếp Lâm Mãn bác bỏ.
Cố Tranh đương nhiên thể bỏ qua cơ hội lấy lòng mặt Triệu Chi Lan: “Dì Lâm, chúng đến Tiệm cơm quốc doanh ăn , sắp cuối tháng cháu ăn ở nhà ăn, còn tem lương thực dùng hết sắp hết hạn , cháu hứa với An An là đợi chú khỏi bệnh sẽ ăn đồ ngon.”
An An nhắc tên ngẩng đầu Cố Tranh một cái nhanh ch.óng đầu , dáng vẻ giận dỗi với Cố Tranh quả thực khiến nhịn .
Lâm Mãn và Chu Văn Bân liếc mắt là Cố Tranh đang dối, cho dù ăn ở nhà ăn thế nào cũng thể chuyện tem lương thực hết hạn dùng hết, nhưng Triệu Chi Lan sống ở nông thôn đều là đội sản xuất chia lương thực cuối năm nên điều đó.
Tuy nhiên Lâm Mãn định vạch trần lời dối của Cố Tranh, dù cô khuyên cũng hiệu quả bằng Cố Tranh.
Cố Tranh dùng tem lương thực hết hạn lôi trẻ con thuyết khách khiến Triệu Chi Lan trực tiếp bỏ ý định về nhà nấu cơm: “Được, Tiểu Mãn, con và Cố Tranh với Văn Bân đưa bọn trẻ ăn , và ba con ăn bánh bột ngô với nước sôi là .”
Lâm Mãn sa sầm mặt, tìm cái ghế xuống ngay: “Mẹ, con cũng , để Cố Tranh và Văn Bân đưa bọn trẻ ăn .”
“Cái con bé .” Triệu Chi Lan đưa tay ấn trán Lâm Mãn, bất lực .
Để Cố Tranh và Chu Văn Bân hai đàn ông một đưa bọn trẻ ngoài thì bữa cơm còn yên ?
Lâm Thành Nghĩa nửa giường bệnh khuyên: “Chi Lan, tấm lòng của các con, bà cứ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-54-lam-man-thich-an-gi-can-chu-van-ban-anh-noi-cho-toi-biet-sao.html.]
Mọi đều khuyên, Triệu Chi Lan do dự hồi lâu vẫn lo lắng Lâm Thành Nghĩa ở bệnh viện một ai chăm sóc nên đồng ý, nhưng nhượng bộ để Lâm Mãn mua hai phần cơm mang về cho ông bà ăn.
Lâm Mãn ba cô tiết kiệm cả đời, Tiệm cơm quốc doanh đối với họ là chuyện cao với tới, thể đồng ý mua cơm mang về là sự nhượng bộ lớn nhất .
Hết cách, Lâm Mãn đành đưa hai đứa trẻ cùng Cố Tranh về phía Tiệm cơm quốc doanh. Cố Tranh xung phong đầu bế hai đứa trẻ nhưng An An sa sầm mặt từ chối, Bình Bình thì vui vẻ sà lòng Cố Tranh.
Nhìn Cố Tranh bế Bình Bình sải bước , Lâm Mãn dắt tay An An phía cuối cùng cũng hỏi thắc mắc trong lòng: “An An, tại con ghét chú Cố ?”
An An Lâm Mãn một cái, hốc mắt ầng ậc nước: “Vì chú Cố vui, vui thì An An thích chú Cố.”
Lâm Mãn ngờ là câu trả lời , bước chân khựng , xổm xuống ôm lấy cơ thể nhỏ bé của An An, trong lòng tràn ngập cảm động: “Cảm ơn An An, nhưng chuyện của và chú Cố là chuyện giữa lớn, An An là trẻ con cần nghĩ nhiều như , chú Cố thực sự thích An An và chị.”
Cho dù cô Cố Tranh xuất hiện trong cuộc sống của hai đứa trẻ đến thì cô cũng cách nào dập tắt sự coi trọng và quan tâm của Cố Tranh đối với hai đứa trẻ.
Cô càng để những ân oán tình thù giữa họ kéo dài đến đời con cái.
An An cúi đầu, hồi lâu mới buồn bã đáp: “Con .”
Đợi đến Tiệm cơm quốc doanh tìm chỗ xuống, An An chủ động mở lời chuyện với Cố Tranh: “Chú Cố, cháu thể ăn thịt kho tàu ?”
Cố Tranh vui mừng khôn xiết, lưỡi nhất thời líu : “Được, ăn, ăn phần lớn ?”
“Cảm ơn chú Cố.”
Tiếng cảm ơn khiến trong lòng Cố Tranh sướng rên, nhưng nếu thể đổi tiếng chú Cố thành ba thì càng hơn.
mà, vội.
An An gọi món Cố Tranh cũng thể bỏ qua Bình Bình, cúi đầu ghé tai hỏi Bình Bình ăn gì, cái đầu nhỏ của Bình Bình trái , chỉ món tôm kho tàu bàn bên cạnh : “Chú Cố là cái gì ?”
Lâm Mãn nhíu mày ngăn : “Bình Bình, cái đó đắt quá, chúng đổi món khác .”
“Không đổi, Bình Bình ăn thì ăn, trẻ con ăn bao nhiêu chứ, gọi.”
Dáng vẻ cưng chiều của Cố Tranh khiến Lâm Mãn lắc đầu liên tục, mở miệng gì đó nhưng Chu Văn Bân bên cạnh ngăn .
Lâm Mãn đương nhiên lời Chu Văn Bân nên cũng gì nữa, dáng vẻ ngoan ngoãn đó khác một trời một vực với dáng vẻ nhe nanh múa vuốt như con hổ cái mặt Cố Tranh, khiến trong lòng Cố Tranh dâng lên vị chua.
“ nhớ em thích ăn cá, gọi thêm một con cá sốt nữa nhé.”
Nhắc đến cá Lâm Mãn theo bản năng nhăn mũi, như thể mùi tanh của cá lập tức xộc mũi.
Chu Văn Bân cắt ngang lời Cố Tranh: “Đồng chí Cố Tranh, Tiểu Mãn thích ăn cá.”
“Không thể nào, Lâm Mãn thích ăn gì còn rõ ?”