Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 52: Giả Vờ Tủi Thân Không Hợp Với Cục Trưởng Cố Đâu
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:30:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời ngây thơ của Bình Bình khiến tất cả trừ Cố Tranh đều trợn mắt há hốc mồm. Lâm Mãn đang định rót nước cho Cố Tranh, tay run lên cầm chắc, nước ấm đổ trực tiếp lên mu bàn tay.
Lâm Mãn vội vàng ngăn : “Bình Bình, lung tung, đây là chú Cố.”
“ mà đó An An với con là nếu chúng con ba thứ hai thì ? Chú là ba mới của chúng con ạ?”
Cố Tranh vui mừng khôn xiết: “Bình Bình, chú...”
Chú là ba của các con đây.
“Không .”
An An đột nhiên lớn tiếng cắt ngang lời Cố Tranh, cúi đầu vẻ mặt đầy sự bài xích: “Bình Bình, ông là ba của chúng .”
Nói xong câu , An An cơm cũng ăn nữa, cắm đầu chạy ngoài.
Bình Bình cũng nhảy xuống ghế đuổi theo, chạy gọi với theo: “An An, em đợi chị với.”
Lâm Mãn ném ánh mắt nghi hoặc về phía Cố Tranh: “Anh gì khiến An An giận ?”
“ , An An đó vẫn với mà.”
, lúc ở bệnh viện An An còn với , còn trở thành lợi hại giống như .
Tại đột nhiên thích nữa?
Vẻ mặt luống cuống tủi hiện lên mặt Cố Tranh khiến Lâm Mãn bật , lên tiếng trêu chọc: “Cục trưởng Cố, cũng ngày hôm nay .”
qua khúc nhạc đệm nhỏ , bầu khí ngượng ngùng trong phòng lập tức tan ít. Cố Tranh chào hỏi vợ chồng Triệu Chi Lan vài câu chuyện chính: “Chú Lâm, cháu quen một bác sĩ giỏi, chân của chú nhất định thể chữa khỏi.”
Triệu Chi Lan phấn khích nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Thành Nghĩa: “Ông nó ơi, ông, ông thấy , chân của ông cứu .”
Lâm Mãn rèn sắt khi còn nóng mở lời: “Chỉ là ba và theo chúng con về thành phố ở một thời gian.”
Chuyện cũng là do Lâm Mãn và Cố Tranh bàn bạc đường về. Một là để Triệu Chi Lan và Lâm Thành Nghĩa tiếp tục ở nhà họ Lâm, hai là Lâm Mãn cũng kiếm chút tiền, cũng bồi bổ sức khỏe cho ba thật .
So với sự phấn khích của Triệu Chi Lan, Lâm Thành Nghĩa vẫn chút do dự: “Chuyện , chuyện phiền phức quá.”
Lâm Mãn chốt hạ: “Ba, gì mà phiền phức, con chuyển nhà , một cái sân lớn, ba chuyển đến giúp chúng con dọn dẹp sân vườn, một con cũng xuể.”
Vừa dọn dẹp nhà cửa cho con gái, Triệu Chi Lan và Lâm Thành Nghĩa đều gật đầu đồng ý.
Cố Tranh vội vàng tìm Lâm Mãn, nhờ mượn một chiếc xe lái tới. Có chiếc xe Cố Tranh lái đến, việc chuyển khỏi nhà họ Lâm trở nên cực kỳ đơn giản.
Để cho đám vô liêm sỉ nhà họ Lâm chiếm hời, khi Lâm Mãn còn tìm một cái khóa lớn khóa c.h.ặ.t cửa nhà , cao giọng : “Ba , hai yên tâm, con để tiền trong nhà chúng , nếu cái khóa mở thì chúng cứ đến Cục Công an báo án là nhà trộm.”
Lời của Lâm Mãn truyền rõ mồn một tai đám nhà họ Lâm, chiếm chút hời nào, ai nấy đều hận đến ngứa răng.
Bọn họ còn tính toán đợi vợ chồng Lâm Thành Nghĩa và Triệu Chi Lan , căn phòng trống thể để con cái nhà qua ở, trong nhà cũng rộng rãi hơn chút.
Đợi xe của Cố Tranh theo xe đạp của Lâm Mãn từ từ chạy đến gần ngõ Liên Hoa thì trời cũng sắp tối. Vợ chồng Triệu Chi Lan từng xe bao giờ đều cảm thấy tức n.g.ự.c buồn nôn, sắc mặt trắng bệch, nhưng hai đứa trẻ thì thích ứng , Bình Bình càng sờ soạng từ lúc lên xe đến lúc xuống xe ngơi tay.
Hôm nay Cố Tranh bỏ bỏ sức, Lâm Mãn dù da mặt dày đến cũng ngại nhấn mạnh việc giữ cách, bèn mời: “Vào nhà ăn bữa cơm .”
Ngoài dự đoán của Lâm Mãn, Cố Tranh lắc đầu từ chối: “ , chân của chú Lâm thể chậm trễ, liên hệ với vị bác sĩ , sáng mai sẽ đến đón .”
“Cảm ơn , Cố Tranh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-52-gia-vo-tui-than-khong-hop-voi-cuc-truong-co-dau.html.]
Lâm Mãn khẽ cảm ơn, trong giọng tràn đầy sự cảm kích. Lâm Thành Nghĩa và Triệu Chi Lan cũng chút cục mịch liên tục cảm ơn.
Cố Tranh Lâm Mãn thật sâu một cái, đó xổm xuống khẽ với Bình Bình và An An: “Bình Bình, An An, thể ôm một cái ?”
Bình Bình chớp chớp mắt, biểu cảm nhỏ chút rục rịch thử, nhưng vẫn đầu sang An An.
An An thích chú Cố, nếu cô bé ôm chú Cố thì An An sẽ giận.
Ánh mắt căng thẳng của Cố Tranh cũng chuyển sang An An, nhịp tim cũng theo đó mà đập nhanh hơn.
An An đang cúi đầu liền ngẩng lên Cố Tranh hết đến khác, chút ngượng ngùng ôm nhanh Cố Tranh một cái trốn lưng Lâm Mãn Cố Tranh nữa.
Thấy hành động của An An, Bình Bình cũng tít mắt tiến lên ôm lấy Cố Tranh, thì thầm tai Cố Tranh: “Chú Cố, cháu thích chú lắm, cháu thể xe nhỏ của chú nữa ?”
Lâm Mãn bất lực tiếng thì thầm của Bình Bình: “Bình Bình, như .”
“Không thành vấn đề.”
Trái tim cha hiền từ của Cố Tranh những lời “đường mật” của Bình Bình dỗ dành đến mức trời trăng gì nữa. Đừng là xe , cho dù Bình Bình xe cũng thể mua một chiếc về chuyên cho hai đứa trẻ .
Nhận cái ôm của hai đứa trẻ, Cố Tranh chỉ cảm thấy sảng khoái, chỉ là ánh mắt chút tiếc nuối vô tình lướt qua Lâm Mãn.
Lâm Mãn ánh mắt của Cố Tranh đến mức khó hiểu, cúi đầu quần áo .
Trên cô chỗ nào bẩn .
Hẹn với Lâm Mãn sáng hôm gặp, Lâm Mãn tưởng dậy đủ sớm , khi trời hửng sáng thấy tiếng gõ cửa truyền đến, mở cửa thấy Cố Tranh xách túi lớn túi nhỏ ở cửa vẫn giật một cái.
Lâm Mãn nghiêng nhường chỗ cho Cố Tranh nhà, Cố Tranh đặt đồ lên bàn trong sân, nhịn hỏi: “Mấy thứ là gì ? Anh chuyển cả nhà đến đây ?”
“Đây là đồ mua cho Bình Bình và An An, đồ ăn đồ chơi đồ dùng đều cả.”
Lâm Mãn nhịn tặc lưỡi, ánh mắt liếc qua tiền tiết kiệm giảm 300 đồng đầu Cố Tranh là đống đồ món nào rẻ tiền.
Cố Tranh là mua cho hai đứa trẻ, Lâm Mãn trong lòng dù tán thành việc Cố Tranh mua đồ quá đắt cho con nhưng cũng tiện gì.
Tuy nhiên khóe mắt thấy đôi mắt đầy tơ m.á.u của Cố Tranh, cô ngạc nhiên : “Hôm qua nghỉ ngơi ?”
Cố Tranh vốn định thuận miệng ừ một tiếng, nhưng nghĩ đến việc Lâm Mãn dễ mềm lòng, liền đổi giọng: “Chưa ngủ, bận chút, nhưng , đây khi nhiệm vụ mấy ngày mấy đêm chợp mắt là chuyện thường.”
Hơi bận, bận cái gì?
Đương nhiên là bận mua quà cho hai đứa trẻ.
Bận tìm bác sĩ cho ba cô.
Trong lòng Lâm Mãn khỏi dâng lên một tia xót xa, ngại phận chỉ thể một cách khô khan: “Bọn trẻ vẫn còn đang ngủ, nhà nghỉ ngơi một lát .”
Trong mắt Cố Tranh ẩn hiện ý , tay trái vô tình ôm lấy dày của : “ buồn ngủ, chỉ là đói, nếu phiền thì ăn mì trứng em nấu cho .”
Ba chữ mì trứng quen thuộc khiến đầu óc Lâm Mãn trong nháy mắt kéo về thời gian ngọt ngào của hai .
Lâm Mãn đang định xuống bếp nấu mì cho Cố Tranh thì một giọng dịu dàng truyền đến.
“Tiểu Mãn, Bình Bình hình như dậy em xem thử , để nấu mì cho đồng chí Cố Tranh.”