Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 43: Con Của Tôi Lại Gọi Người Khác Là Ba
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:29:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái đầu nhỏ của An An qua giữa Cố Tranh và Chu Văn Bân, bạn nhỏ dường như hiểu mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa lớn, trực tiếp rụt đầu trong chăn, chỉ lộ một đôi mắt to tròn mềm mại với Cố Tranh: “Chú ơi, con đói, lát nữa con ăn.”
Cố Tranh chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của như vò nát, cuộn trào khó chịu.
cố tình Cố Tranh xót xa khuôn mặt nhỏ nhắn vì sốt mà tái nhợt của An An, đè nén ngọn lửa trong lòng đầu với Chu Văn Bân: “Trẻ con ốm , ăn cơm mà khỏi , , mau đồng ý cho đứa trẻ ăn cơm .”
Trong mắt Chu Văn Bân cũng mang theo sự xót xa, nhưng đối với vấn đề ăn thịt của An An thì hề nhượng bộ, tỉ mỉ giải thích: “Đồng chí Cố Tranh, cơ thể An An yếu, bình thường kiểm soát lượng thịt nạp nếu sẽ tiêu chảy, đặc biệt là bây giờ đang sốt càng thể ăn đồ quá nhiều dầu mỡ, thể đút cho thằng bé chút cơm trắng .”
Cố Tranh sững sờ, trong quan niệm của , ốm càng ăn uống đàng hoàng, đặc biệt là ở trong quân đội, lúc ốm đau thương mà ăn một bát thịt thì bệnh gì cũng khỏi.
Nghĩ đến đứa trẻ nhỏ như ốm mà thịt cũng ăn, Cố Tranh chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói, giọng điệu cứng nhắc đáp một tiếng: “ , nếu thịt ăn, món chay chắc là ăn chứ?”
“Được.”
Nhận cái gật đầu của Chu Văn Bân, Cố Tranh đậy nắp hộp cơm nhôm đựng thịt kho tàu trong tay , xoay cầm lấy một hộp cơm khác đặt bàn, mở xem, bên cũng đựng cơm trắng, chỉ là thịt kho tàu bên đổi thành giá đỗ xào nhạt.
Chu Văn Bân lập tức đoán hộp cơm đựng giá đỗ xào nhạt hẳn là dành cho , hộp cơm đựng thịt kho tàu hẳn là dành cho An An, khỏi nở một nụ vì hành động ấu trĩ của Cố Tranh.
Tiểu Mãn từng đồng chí Cố Tranh là một cực kỳ thù dai, quả nhiên là như .
Cố Tranh hề trong lòng Chu Văn Bân đang nghĩ gì, đang chuyên tâm đút cơm cho An An, bàn tay vốn cầm s.ú.n.g vững như thái sơn hôm nay đối mặt với đôi đũa nhỏ bé chút luống cuống, gắp liền mấy đũa cơm trắng lớn đều đút miệng An An.
An An hiểu chuyện lên tiếng: “Chú ơi, con thể tự ăn ạ.”
“Không , con ốm thể tự ăn cơm , để ba đút.”
An An Cố Tranh một cái, ngoan ngoãn ngay ngắn, cố gắng há to miệng để Cố Tranh thể đút cơm miệng, Cố Tranh hít sâu một , cử động cánh tay chút cứng đờ, cẩn thận gắp một đũa cơm từ từ tiến gần miệng An An.
Đợi đến khi miếng cơm nhỏ xíu đó cuối cùng cũng miệng, mặt một lớn một nhỏ đều lộ biểu cảm như trút gánh nặng, khiến Chu Văn Bân ở bên cạnh thấy khóe miệng cũng mang theo ý , trong lòng đối với Cố Tranh hiểu thêm vài phần.
Vì sốt, đồ ăn sáng An An ăn đều nôn sạch sẽ, cái bụng nhỏ đang cồn cào dữ dội, một miếng cơm nhỏ miệng An An giống như ăn sơn hào hải vị hạnh phúc híp cả mắt , miếng cơm nhỏ đó nhai nhai trong miệng mấy mới há to miệng với Cố Tranh.
Cố Tranh ở bên cạnh mà tay cũng run rẩy, khóe mắt từ lúc nào lặng lẽ bò lên một tia đỏ ửng.
Một lớn một nhỏ cứ thế đút ăn, một miếng thức ăn một miếng cơm ăn hết một phần ba hộp cơm.
Chu Văn Bân ước chừng An An ăn hòm hòm , vội vàng gọi dừng: “Đồng chí Cố Tranh, An An ăn no tám phần là , ăn nhiều quá thằng bé sẽ khó chịu.”
Chu Văn Bân chuẩn sẵn tâm lý Cố Tranh sẽ phản bác, nhưng Cố Tranh gì, lặng lẽ đặt đôi đũa trong tay xuống, xoa xoa cái đầu nhỏ của An An: “An An, lát nữa chúng ăn tiếp nhé.”
“Vâng ạ.”
Trong chốc lát, phòng bệnh dần dần yên tĩnh trở , Chu Văn Bân ngửa trần nhà đỉnh đầu, nhớ lời bác sĩ Triệu mặt thêm một phần ngưng trọng, nghĩ đến cảnh khi c.h.ế.t Lâm Mãn mang theo hai đứa trẻ bơ vơ nơi nương tựa, ngay cả đầu lưỡi Chu Văn Bân cũng trào vị đắng ngắt.
Trong lòng Chu Văn Bân ngừng suy nghĩ xem thể sắp xếp đường lui như thế nào cho Lâm Mãn, liên tiếp mấy cách đều phủ quyết.
Cuối cùng ánh mắt do dự rơi Cố Tranh ở bên cạnh, đó lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-43-con-cua-toi-lai-goi-nguoi-khac-la-ba.html.]
Điều Tiểu Mãn mong nhất chính là tiếp xúc với nhà họ Cố.
Cố Tranh, là lựa chọn nhất.
Bàn tay to lớn của Cố Tranh vuốt ve bàn tay nhỏ bé của An An, bất thình lình lên tiếng: “An An còn một chị em gái nữa .”
“Đồng chí Cố Tranh, đây là vấn đề riêng tư của , cần trả lời .”
Giọng của Chu Văn Bân khiến ngọn lửa giận luôn kìm nén trong lòng Cố Tranh bùng lên đau nhói, khóe miệng nhếch lên nụ mỉa mai: “Hừ, vấn đề riêng tư? Là chột dám trả lời thì .”
Chu Văn Bân thẳng mắt Cố Tranh, mặt hiếm khi mang theo sự tức giận: “Đồng chí Cố Tranh, cảm kích lòng cứu giúp của , nhưng nghĩa là bắt buộc trả lời câu hỏi của .”
“Chu Văn Bân, nể tình là bệnh nhân tính toán chuyện với , bây giờ, hỏi gì trả lời nấy.”
Cố Tranh đột ngột dậy, giường bệnh của Chu Văn Bân từ cao xuống Chu Văn Bân, đôi môi mím c.h.ặ.t lộ việc Cố Tranh đang cực lực đè nén cơn giận dữ sắp phun trào của .
“Chú ơi, con vệ sinh.”
Giọng của An An khiến cơn giận của Cố Tranh đột ngột tắt ngấm, khàn giọng : “Được, chú đưa con .”
Nhìn bóng lưng Cố Tranh bế An An xa, trong lòng Chu Văn Bân đ.á.n.h thịch một tiếng, trong lòng vô cùng chắc chắn Cố Tranh nhất định gì đó .
Cơ thể yếu ớt của An An cơn sốt cao nhoài trong lòng Cố Tranh hấp thụ ấm Cố Tranh: “Chú ơi, chú thích ba con ?”
“Ừ, thích.” Cố Tranh vì An An là trẻ con mà qua loa với bé, trả lời thẳng thừng.
An An chớp chớp mắt, vươn bàn tay nhỏ sờ lên mặt Cố Tranh, trong giọng mang theo sự tủi : “ An An thích chú, An An cũng thích ba, chú đừng cãi với ba .”
Cố Tranh nào từng trải qua sự đối xử như thế , trái tim của một đàn ông sắt đá mềm nhũn thành một vũng nước, luống cuống tay chân an ủi: “An An con đừng , chú cãi với Chu Văn Bân.”
“Vâng, chú là nhất.”
An An trốn trong lòng Cố Tranh, khóe miệng lộ một nụ ranh mãnh.
Mặc dù An An dùng chút tâm tư nhỏ nhưng những lời bé cũng là lời thật lòng, bé chú là ai, nhưng vòng tay của chú giống hệt như vòng tay của , đặc biệt là hôm nay chú giống như một hùng từ trời rơi xuống cứu bé và ba.
Càng khiến trong lòng An An dâng lên cảm giác sùng bái to lớn.
Cố Tranh vô cùng nhạy bén với ánh mắt tự nhiên cảm nhận sự chú ý của An An, cảm giác thỏa mãn trong lòng trào dâng, nhịn mà ưỡn thẳng lưng, dáng vẻ đắc ý như đ.á.n.h thắng trận trở về khiến những qua đường xung quanh đều nhịn mà ném tới những ánh mắt kỳ lạ.
Đợi đến khi Cố Tranh đưa An An vệ sinh xong phòng bệnh thì thấy nhiều vây quanh bên ngoài một phòng bệnh thò đầu xem náo nhiệt, bên trong phòng bệnh còn truyền tiếng c.h.ử.i bới của phụ nữ và tiếng của trẻ con.
An An đá đá đôi chân nhỏ trong lòng Cố Tranh: “Chú ơi, chú ơi, đó là phòng bệnh của chúng , ba vẫn còn ở bên trong.”