Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 40: Tôi Chưa Từng Làm Bố, Nên Cô Gọi Tôi Một Tiếng Bố Đi

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:29:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng Tâm Di vì hôm nay mà đặc biệt trang điểm một phen, mặc áo sơ mi chấm bi trắng, phối với một chiếc váy màu xanh da trời, màu son đổi thành màu đỏ nồng nhiệt, so với vẻ yếu đuối đáng thương đây thì thêm vài phần xinh rực rỡ, chỉ là phong cách ăn mặc phảng phất bóng dáng của Lâm Mãn.

Thấy Cố Tranh thêm hai cái, Phòng Tâm Di khỏi mừng thầm: “Cố Tranh, ?”

Cố Tranh đầu thẳng về phía , vẻ mặt mang theo một tia chán ghét: “Xấu, đừng mặc như nữa.”

Vẻ mặt của Phòng Tâm Di cứng đờ, thể tin cúi đầu bộ quần áo bỏ tiền lớn để sắm sửa, phối hợp cẩn thận, mắt Cố Tranh biến thành xí?

“Phụt.”

Chị dâu cả nhà họ Phòng đang uống sữa ăn sáng nhịn bật , lời đầy vẻ châm chọc: “Cô út, thấy đồng chí Cố sai , bộ đồ hợp với cô, mau , cô đừng bắt chước một cách kệch cỡm như .”

Thấy Phòng Tâm Di chịu thiệt, chị dâu cả nhà họ Phòng trong lòng vui đến mức sắp tiếng. Cô em chồng của cô là diễn giỏi nhất, lúc mới gả về xúi giục chồng thuận mắt, đợi từ quân khu về bắt đầu chia rẽ tình cảm vợ chồng họ.

Sau còn ôm con lóc kể lể hai đứa con trai của cô bắt nạt Hướng Dương, còn đ.á.n.h Hướng Dương.

May mà nhà đẻ của cô đủ cứng rắn mới để cho cái kẻ phá hoại gia đình như ý, nhưng ngày nào cũng thấy bộ mặt của Phòng Tâm Di trong lòng cũng thấy khó chịu.

Phòng Tâm Di hổ dậm chân, dù mặt cô dày đến cũng chịu nổi sự chế nhạo như , che mặt chạy về phòng.

Cố Tranh nhíu mày hành động của Phòng Tâm Di, đưa tay lên xem đồng hồ, nếu xuất phát sẽ muộn. Ngày đầu tiên học đến muộn phù hợp với tác phong cá nhân của Cố Tranh, quả quyết bế Hướng Dương lên với bố nhà họ Phòng: “Thúc thúc, dì Phòng, kịp nữa , con đưa Hướng Dương đây.”

“Ấy, cái .” Lưu Thiên Xuân đưa tay định cản nhưng kịp, chỉ thể tại chỗ sốt ruột.

————

Lúc , bốn nhà Lâm Mãn chuẩn cửa cũng gặp trục trặc. Đầu tiên là An An sáng sớm thức dậy bắt đầu uể oải, thế nhưng Lâm Mãn và Chu Văn Bân sờ kỹ cũng thấy An An dấu hiệu sốt.

Để an , Lâm Mãn và Chu Văn Bân bàn bạc quyết định để An An ở nhà nghỉ ngơi một ngày.

Còn Bình Bình, Lâm Mãn thật sự nỡ thấy ánh mắt thất vọng của Bình Bình mong chờ cả tuần, vẫn chuẩn để Bình Bình đến trường mầm non .

Nhìn dáng vẻ khó chịu của , khuôn mặt nhỏ nhắn của Bình Bình lộ vẻ đắn đo, cuối cùng buông tay Lâm Mãn : “Mẹ ơi, An An thì con cũng nữa.”

An An cố gắng gượng dậy: “Bình Bình, em xem trường mầm non vui , ngày mai chúng cùng .”

“Được thôi, mau khỏe nhé.”

Bình Bình nắm tay Lâm Mãn vẫy tay chào tạm biệt An An và Chu Văn Bân. trẻ con cảm xúc đến nhanh cũng nhanh, khỏi nhà bao xa, Bình Bình nắm tay Lâm Mãn nhảy chân sáo.

“Yo, Bình Bình, cháu xách túi nhỏ thế?”

Tiếng chào của Tống Minh khiến Lâm Mãn và Bình Bình đồng loạt đầu , khi thấy rõ đến là Tống Minh, Bình Bình giơ tay nhỏ lên vui vẻ chào.

“Thúc thúc Tống Minh, cháu học mầm non đây ạ. An An bệnh nên chỉ cháu thôi. , cháu xem , đợi mai An An cháu thể dẫn .”

Tống Minh giả vờ kinh ngạc: “Chà, học là chuyện lớn đấy nhé. Nào, thúc thúc Tống Minh cũng cùng cháu đưa cháu , chúng đông , thêm can đảm.”

Nhìn Tống Minh trẻ con đang đùa giỡn với Bình Bình, Lâm Mãn thuận miệng hỏi: “Sáng sớm thế chạy đến chỗ ?”

Tống Minh lập tức mặt mày khổ sở bắt đầu than thở: “Chị dâu, chị , từ khi em đưa tiền cho em, em bắt đầu lo chuyện tìm vợ cho em. Tìm vợ thì tìm vợ , yêu cầu của em cũng cao, nhưng mà giới thiệu là ai ? Không góa phụ thì cũng là con, thật sự em phiền c.h.ế.t . Ở nhà nổi nữa nên chạy đến chỗ chị xem việc gì .”

Làm việc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-40-toi-chua-tung-lam-bo-nen-co-goi-toi-mot-tieng-bo-di.html.]

Chắc là đến để trốn cằn nhằn thì .

Lâm Mãn thể hiểu lòng của thím Tống, dù nhà ba đứa con trai đều đang ế, khó khăn lắm thằng con út mới chút tiền đồ, chẳng là vội vàng cưới vợ cho nó ?

Cũng trách thực dụng, đúng là điều kiện của Tống Minh thật sự , việc , còn một bà góa, nhà ba em, thể là nhà gì, cô gái nhà lành nào mà coi trọng điều kiện chứ.

“Két.”

Lâm Mãn đang suy nghĩ thì một tiếng phanh xe gấp gáp vang lên bên tai, chiếc xe đạp dừng đột ngột, Lâm Mãn theo tiềm thức kéo Bình Bình lưng .

Tống Minh giật , lập tức tức giận kìm , xắn tay áo lên định lý luận: “Này, cái , xe hả? Trên đầu hai con mắt để trưng ?”

Người đến thèm để ý đến Tống Minh, vội vàng với Lâm Mãn: “Chị Lâm Mãn, cuối cùng cũng tìm chị . Chị tự dưng chuyển nhà , em tìm c.h.ế.t.”

Thấy rõ đến là Lâm Vệ Đông, lòng Lâm Mãn chùng xuống: “Vệ Đông? Sao em đến đây?”

“Em đương nhiên là việc mới đến. Chú hai của em xảy chuyện , chuyện lớn , chị mau về xem .”

Đầu óc Lâm Mãn ong lên một tiếng, bàn tay nắm tay Bình Bình cũng run rẩy: “Chị về với em, chị về với em ngay bây giờ.”

“Mẹ ơi.”

Giọng non nớt của Bình Bình kéo lý trí của Lâm Mãn trở về. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Bình Bình, cô thể đưa con bé về nhà đẻ, ánh mắt cầu cứu lập tức về phía Tống Minh: “Tống Minh, chị dâu nhờ một việc, giúp chị đưa Bình Bình đến trường mầm non, về nhà với Văn Bân ca một tiếng là chị về nhà đẻ một chuyến.”

Lâm Vệ Đông chút mất kiên nhẫn : “Chị Lâm Mãn, chị còn gì nữa, mau lên xe, chúng nhanh lên.”

Tống Minh một tay bế bổng Bình Bình lên, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Chị dâu, Bình Bình giao cho em chị cứ yên tâm, đảm bảo thành nhiệm vụ chị giao.”

Lo lắng Lâm Thành Nhân thật sự xảy chuyện lớn thể cứu vãn, Lâm Mãn cũng thời gian nhiều, dặn dò hai câu lên yên xe của Lâm Vệ Đông phóng , chỉ còn Tống Minh và Bình Bình hai mắt to mắt nhỏ.

Tống Minh nhấc bổng Bình Bình trong lòng lên: “Đi thôi, đưa bạn nhỏ Bình Bình học nào.”

Lâm Mãn , Bình Bình lập tức mất vẻ hoạt bát đó, cả như một đóa hoa héo rũ cúi đầu, ngay cả Tống Minh vốn thần kinh thô cũng nhận điều .

“Bình Bình, cháu ?”

“Bố đều đến.”

Bình Bình , một giọt nước mắt to như hạt đậu lập tức trào khỏi khóe mắt. Điều khiến Tống Minh hoảng hốt, từng kinh nghiệm dỗ trẻ con, Tống Minh đỏ bừng mặt, mãi mới nghĩ một câu: “Hay là cháu gọi một tiếng bố .”

Bình Bình há hốc miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy kinh ngạc, thế mà Tống Minh vẫn một vẻ mặt đường hoàng: “, gọi chú là bố. Dù chú cũng vợ con gái, bố cháu cũng thời gian đưa cháu , cháu cứ coi chú là bố của cháu là .”

Cái đầu nhỏ của Bình Bình nghĩ đến điều gì, đôi mắt ngấn lệ lập tức mang theo vẻ đồng cảm, miễn cưỡng : “Thôi , chú chỉ bố của cháu một lúc thôi.”

Tống Minh gật đầu lia lịa, chỉ cần tiểu tổ tông , gọi cô bé là bố cũng .

Sợ Bình Bình , Tống Minh lập tức bế cô bé chạy như bay về phía trường mầm non. Khi thấy mấy chữ trường mầm non Hồng Tinh, phấn khích như thấy cứu tinh: “Bình Bình, kìa, đến trường mầm non .”

Hai chữ “Bình Bình” Cố Tranh đang dắt tay Hướng Dương nhạy bén bắt , đột ngột , khi thấy rõ khuôn mặt nhỏ nhắn của Bình Bình, Cố Tranh sững tại chỗ.

 

 

Loading...