Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 168: Anh Ấy Còn Chưa Mở Lời, Con Vội Cái Gì

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:34:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tranh xuống xe cất đồ cốp , Lâm Mãn cũng sắp xếp cho Triệu Chi Lan và Lâm Thành Nghĩa bế hai đứa trẻ ở ghế đóng cửa , lúc mới ghế phụ lái, xoa xoa đôi tay chút lạnh cóng, trả lời câu hỏi ban đầu của Cố Tranh.

"Người chào đón chúng , tại chúng ở đó để ghét bỏ chứ."

Lâm Mãn quá nhiều, dù đó cũng là cả của Lâm Thành Nghĩa, tình cảm luôn sự khác biệt, chẳng thấy Lâm Thành Nghĩa lên xe cúi đầu .

Lâm Mãn tuy , nhưng còn Bình Bình, cái miệng nhỏ nhắn đóng mở liến thoắng kể đầu đuôi sự việc rõ ràng, cuối cùng còn chỉ cổ An An phẫn nộ : "Ba ơi, ba xem, bọn họ còn siết cổ An An thương nữa, An An chắc chắn đau lắm."

Lâm Mãn nhắc một câu: "Lâm Thu và cả của đúng là một nhà cùng một cửa mà."

Cố Tranh hạ thấp mi mắt: "Anh , giao cho giải quyết."

Còn về việc Cố Tranh giải quyết thế nào, Lâm Mãn hỏi, cũng hỏi, cô sự đau lòng của Cố Tranh dành cho con cái so với cô chỉ hơn chứ kém.

Lo lắng cho tâm trạng của Lâm Thành Nghĩa, suốt dọc đường ai chuyện. Mãi cho đến khi về tới đầu con hẻm quen thuộc, Cố Tranh giúp xách đồ về nhà xong liền với Lâm Mãn là ngoài một chuyến, lát nữa sẽ về.

Đợi Cố Tranh , Lâm Mãn và Triệu Chi Lan cẩn thận rửa vết thương và bôi t.h.u.ố.c cho An An. Bình Bình vẫn luôn bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y An An, cái miệng nhỏ nhắn thổi phù phù vết thương của em.

"An An, thổi cho em, thổi là hết đau ngay."

"Cảm ơn Bình Bình, em hết đau ."

Sự hiểu chuyện của bọn trẻ khiến Lâm Thành Nghĩa lén lau nước mắt đau lòng, trong lòng do dự hồi lâu mới mở miệng: "Tiểu Mãn, ba thật sự , sẽ quan tâm nữa. Một trăm đồng coi như ba mượn con, ba nhất định sẽ trả cho con."

Lâm Mãn phồng má với Lâm Thành Nghĩa: "Ba, ba gì thế, con là con gái của ba, con tiêu tiền cho ba là lẽ đương nhiên. Theo ba như , thì bây giờ con kiếm tiền cũng nên trả tiền ba nuôi con lớn thế ?"

"Không , , ba ý đó. Con gái, con đừng giận."

Triệu Chi Lan thấy Lâm Thành Nghĩa cuống đến mức sắp xoay vòng vòng, giơ tay vỗ nhẹ Lâm Mãn một cái: "Được , con đừng trêu ba con nữa. Mẹ và ba con vẫn với con, hai bọn cũng già đến mức cần con nuôi. lúc hai đứa nhỏ cũng tiểu học , và ba con tính mở một cửa hàng buôn bán nhỏ."

Lâm Mãn theo bản năng định từ chối, lời từ chối đến bên miệng nuốt ngược trở .

Cô chợt nghĩ đến việc bố tuổi cũng cao, cứ ở nhà mãi quả thực sẽ buồn chán, con hễ buồn chán là tinh thần sa sút ngay.

Tìm chút việc để cũng .

"Bố , hai nghĩ kỹ ?"

Nghe thấy con gái ý phản đối, Lâm Thành Nghĩa và Triệu Chi Lan lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vẫn nghĩ kỹ, nhưng và ba con tính chút đồ ăn sáng bày sạp bán, ảnh hưởng đến việc đưa đón con cháu."

Làm đồ ăn sáng .

Lâm Mãn suy nghĩ, đây quả thực là một công việc thể , nhưng cô bố chịu cảnh đông lạnh hè nóng bày sạp, cô trực tiếp mua một cửa hàng cho hai ông bà bận rộn.

chuyện mở cửa hàng thể vội, cô còn đợi Cố Tranh về hỏi xem, dù ai nắm rõ quy trình và thủ tục cần thiết để mở cửa hàng hơn Cục trưởng Cục Công thương cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-168-anh-ay-con-chua-mo-loi-con-voi-cai-gi.html.]

Lúc Cố Tranh đang ở nhà họ Cố, đè Cố Thuấn xuống đất đ.ấ.m mạnh mấy cú. Cố Quốc Cường và Cố Minh Ngọc đều , ngoài Cố Thuấn chỉ còn một Cố Minh Mỹ ở nhà. Cố Minh Mỹ thấy Cố Tranh hung tàn như dám tiến lên ngăn cản, chỉ bịt miệng bên cạnh run lẩy bẩy.

Mấy cú đ.ấ.m giáng xuống, Cố Thuấn mặt mũi bầm dập, khóe miệng rỉ m.á.u, gầm lên: "Cố Tranh, mày điên ? Tao là cả của mày, mày dám đ.á.n.h tao."

Nắm đ.ấ.m giơ cao của Cố Tranh một nữa giáng xuống mặt Cố Thuấn, lúc mới dậy, lạnh lùng : "Chính vì cả của nên nương tay đấy, đổi khác phế bỏ từ lâu . Còn nữa, trông chừng vợ cho kỹ, đừng để cô ăn lung tung, nếu chỉ là mấy cú đ.ấ.m ."

Nói xong, Cố Tranh thèm liếc mắt ngang, thẳng khỏi nhà họ Cố, chỉ để Cố Thuấn bất động đất và Cố Minh Mỹ sợ vỡ mật.

Khi Lâm Thu về đến nhà thì đón nhận ngay một cái tát của Cố Thuấn. Cái tát trực tiếp đ.á.n.h cho Lâm Thu ngơ ngác, ôm mặt sững sờ Cố Thuấn.

"Lâm Thu, tao cưới mày về để mày gây chuyện cho tao. Từ hôm nay trở mày cứ ở yên trong nhà, cả, cho đến khi sinh con xong."

Lâm Thu hồn đuổi theo Cố Thuấn thì kịp, Cố Thuấn sớm hậm hực khỏi cửa.

lúc Cố Minh Mỹ định ngoài cũng nhịn oán khí trong lòng, phàn nàn: "Sao cả mù mắt cưới cô chứ, ngay cả Mạch Miêu cũng hơn cô gấp trăm . Nếu tại cô, quan hệ giữa chúng ba kém một chút, còn nữa, hôm nay cả ba đ.á.n.h cũng đều là của cô, đồ chổi."

Lâm Thu hiểu, kết hợp với vết thương mặt Cố Thuấn, Lâm Thu tức đến mức run rẩy, nghiến c.h.ặ.t răng hàm rít hai chữ đầy giận dữ: "Lâm Mãn".

Lâm Mãn Cố Tranh xử lý thế nào, nhưng từ ngày hôm đó, cuộc sống trong nhà khôi phục sự bình yên, ngay cả ý định đồ ăn sáng bày sạp của Triệu Chi Lan và Lâm Thành Nghĩa cũng Cố Tranh hiện thực hóa.

Sau bữa tối, Cố Tranh đặt giấy phép kinh doanh phê duyệt lên mặt Triệu Chi Lan và Lâm Thành Nghĩa: "Bố , đây là giấy phép kinh doanh, còn chìa khóa thuê nhà. Địa điểm chọn ở gần Cục Công thương, chỗ đó đông qua , cũng nhiều, thích hợp mở quán ăn sáng."

Chuyện là do Lâm Mãn và Cố Tranh bàn bạc từ , thấy hai ông bà ngây tại chỗ, cô vui vẻ giục: "Bố , còn ngẩn đó gì, xem ạ. Có giấy phép kinh doanh bố thể ăn hợp pháp đúng quy định, hơn nữa còn một cửa hàng nhỏ, cũng sợ mưa nắng gió bão, bao."

Thực cửa hàng thuê, mà là do Lâm Mãn bỏ tiền mua, nhưng sợ hai ông bà áp lực tâm lý quá lớn nên là thuê.

Triệu Chi Lan là phản ứng đầu tiên, đẩy Lâm Thành Nghĩa một cái tiến lên định cầm lấy giấy phép kinh doanh bàn. Vừa định chạm thì nhớ tay còn dính nước, vội vàng lau quần áo, lúc mới cẩn thận cầm lên.

Triệu Chi Lan thấy đó tên , vui mừng ngạc nhiên: "Cái ... cái phiền phức ? Tốt quá , nhưng tên bố con?"

"Mẹ là định hải thần châm của nhà , đương nhiên là tên ."

Lâm Thành Nghĩa gật đầu: "Tiểu Mãn đúng đấy, nhà đều do bà quyết định, tên bà . Chỉ là tiền thuê nhà đắt ?"

Lâm Mãn mở mắt dối: "Không đắt , là nhà của một bạn con, giá cả hợp lý, cái bố cứ yên tâm."

Lần đầu tiên trong đời cầm giấy phép kinh doanh, hai ông bà vui vẻ cầm tờ giấy lật qua lật xem, đếm kỹ từng chữ đó. Ngay cả Bình Bình và An An tò mò xem cũng Triệu Chi Lan cho từ xa, sợ trẻ con nặng nhẹ hỏng mất.

Nhìn bố vui vẻ, Lâm Mãn cũng vui lây. Chỉ là khi vui vẻ xong, Triệu Chi Lan kéo cô hỏi chuyện khi nào đăng ký kết hôn với Cố Tranh thì Lâm Mãn nổi nữa.

"Anh cũng mở lời, con vội cái gì chứ."

 

 

Loading...