Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 155: Anh Trần Hổ, Em Là Vợ Anh
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Hổ vẻ mặt mất kiên nhẫn phụ nữ quen : "Cô là ai hả? quen cô mà cô gõ cửa."
Thái độ của Trần Hổ chẳng hề dọa lui Thẩm Ngọc Châu, ngược khuôn mặt tròn càng treo thêm nụ ngọt ngào.
"Em tên là Thẩm Ngọc Châu, là thím Tú bảo em đến đưa quần áo và chăn cho , em thể trong ?"
Nói , Thẩm Ngọc Châu cứ thế định trong, nếu đổi là giữ cách nam nữ khi để Thẩm Ngọc Châu đạt mục đích , nhưng xui xẻo Thẩm Ngọc Châu gặp Trần Hổ nay chơi bài theo lẽ thường.
Trần Hổ vớ lấy đồ nghề chuẩn sẵn bên cạnh chĩa Thẩm Ngọc Châu: " cảnh cáo cô, cô mà nữa là khách sáo , mặc kệ cô là Châu Châu, ai bảo cô đến thì cô tìm đó, đừng phiền ."
Thẩm Ngọc Châu mở to đôi mắt trừng trừng Trần Hổ, giống như dám tin Trần Hổ đối xử với cô như , trong đôi mắt to dần dần ngập nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
"Anh Hổ, em nghĩ hiểu lầm , em cũng chỉ là tiện đường thành phố một chuyến kết quả thím Tú nhờ đưa đồ cho , bên trong còn bánh bao thím Tú gói, thím Tú còn bảo em với là bà lo lắng cho ."
"Đồ đưa , cô thể ."
Thẩm Ngọc Châu chớp mắt một cái, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài má rơi xuống, xuyên qua làn nước mắt m.ô.n.g lung thấy Mạch Miêu đang chuyện, Thẩm Ngọc Châu lúc mới nhớ đây chẳng là bà chủ nhà hôm qua chuyện ?
Trần Hổ thấy Mạch Miêu vội vàng vứt đồ nghề trong tay xuống, như một thằng ngốc: "Sao chị đến đây? Có lạnh ? Vào nhà sưởi ấm chút ."
Tuy sự xuất hiện của Thẩm Ngọc Châu khiến Mạch Miêu chút vui, nhưng thái độ của Trần Hổ khiến trong lòng Mạch Miêu vẫn thấy thoải mái.
"Chị nhớ thích ăn xương ống, hôm nay qua chợ thấy bày sạp bán xương nên mua một ít, gọi sang ăn cơm tiện thể xem tình hình."
Mạch Miêu hất cằm về phía Thẩm Ngọc Châu vẫn đang , ý tứ trong lời quá rõ ràng.
Trần Hổ để Thẩm Ngọc Châu mắt, ngược đưa tay nắm lấy tay Mạch Miêu, cảm thấy tay Mạch Miêu lạnh, nhíu mày : "Sau đừng đến gọi em ăn cơm nữa, em canh giờ qua đó, chị chuyến còn chịu lạnh, nào, chị nhà sưởi ấm chút chúng hẵng ngoài."
Thẩm Ngọc Châu cũng ngốc, thấy thần thái rõ ràng vô cùng thiết của Trần Hổ và Mạch Miêu thể đoán gì, hàm răng trắng đều tăm tắp lập tức c.ắ.n c.h.ặ.t.
Vốn dĩ cô đối với con Trần Hổ cũng cũng chẳng , nhưng ngặt nỗi cô Trần Hổ thể kiếm tiền, đám Trần Thạch T.ử theo Trần Hổ mua xe đạp thì mua xe đạp, xây nhà thì xây nhà, cầm đầu là Trần Hổ chắc chắn kiếm nhiều hơn.
Lúc đầu cô còn tin, nhưng khi hôm qua Trần Hổ con hai ngàn thì trực tiếp đập cho xương cốt Thẩm Ngọc Châu mềm nhũn .
Hôm qua cả đêm đều nghĩ hai ngàn đồng nếu là của cô thì tiêu thế nào, hưng phấn đến mức cả đêm ngủ , thế mới sáng sớm tinh mơ bắt xe thành phố.
Nghĩ đến đang ở độ tuổi như hoa như ngọc, trông cũng tệ, cô đều chủ động Trần Hổ cũng thể hiểu phong tình chứ.
nửa đường nhảy một bà chủ nhà quan hệ với Trần Hổ.
Nhìn thấy hai Trần Hổ coi như ai lập tức định nhà, chân Thẩm Ngọc Châu trẹo một cái, cả lẫn đồ trong tay trực tiếp ngã xuống đất, giọt nước mắt to đùng rơi xuống nền tuyết.
"Xin , đồ nặng quá, em nhất thời cầm chắc, em thu dọn xong sẽ ngay."
Trần Hổ phiền c.h.ế.t với phụ nữ tự nhiên rơi nước mắt , gãi gãi đầu : "Vậy cô thì , ngã một cái cô cái gì chứ, trẻ con ba tuổi cũng ngã thì tự dậy."
Biểu cảm của Thẩm Ngọc Châu cứng đờ, hiểu cách thức dùng mặt nhà bách phát bách trúng đến chỗ Trần Hổ dùng nữa.
Mạch Miêu suýt chút nữa bật thành tiếng, cố nhịn một lúc nhưng trong giọng vẫn mang theo ý kìm nén : "Vị đồng chí , xem cô trong, thì sưởi ấm chút ."
Thẩm Ngọc Châu c.ắ.n môi , đáp lời Mạch Miêu, chỉ dùng ánh mắt đáng thương Trần Hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-155-anh-tran-ho-em-la-vo-anh.html.]
Trần Hổ nhíu mày, với Mạch Miêu: "Người phụ nữ ngốc đấy chứ, chị là đừng cho cô nhà, lỡ như chuyện gì ăn vạ chúng ."
Thẩm Ngọc Châu bật dậy, nghiến răng với Trần Hổ đang giật : "Em ."
Sau khi nhà, Trần Hổ giống như tránh thứ gì bẩn thỉu tránh Thẩm Ngọc Châu thật xa, ngay cả Thẩm Ngọc Châu liên tiếp mấy thôi cũng để ý.
Mạch Miêu nhếch khóe miệng: "Hổ Tử, chị quên mua đậu phụ , đến hàng bán đậu phụ gần đây mua một ít , lát nữa chúng về nhà ăn cơm."
Mạch Miêu nhấn mạnh hai chữ "về nhà", quả nhiên thấy ánh mắt Thẩm Ngọc Châu đối diện tối sầm , mang theo một tia cam lòng.
Trần Hổ lo lắng Thẩm Ngọc Châu, với Mạch Miêu: "Em chị ? Lỡ cô phát điên lên chị đ.á.n.h cô ."
Lần Mạch Miêu thật sự nhịn tiếng: "Cậu yên tâm, đồng chí Thẩm Ngọc Châu là thể động thủ đ.á.n.h chứ, mau , đừng để lỡ giờ cơm."
Trần Hổ đối với lời của Mạch Miêu tự nhiên là trăm trăm thuận, chỉ là khi còn dùng ánh mắt cảnh cáo Thẩm Ngọc Châu.
Bảo Thẩm Ngọc Châu an phận một chút.
Thấy Trần Hổ , Thẩm Ngọc Châu thu nước mắt đang đảo quanh trong hốc mắt, hất cằm lên, vô cùng kiêu ngạo : "Cô là ai ? Là thím Tú bảo đến tìm Trần Hổ, thím Tú đến nhà dạm ngõ , qua một thời gian nữa sẽ kết hôn với Trần Hổ."
Mạch Miêu hề hoảng loạn, tay hơ hơ bếp than đang cháy để sưởi ấm, đợi đôi tay chút cứng đờ khôi phục tự nhiên lúc mới : "Cô cảm thấy lời thím Tú của cô , tác dụng ?"
Mạch Miêu một châm thấy m.á.u khiến sắc mặt Thẩm Ngọc Châu trầm xuống.
Nếu đặt ở thì cô tin, kết hôn chẳng đều là bố định đoạt ?
khi hôm qua thấy Trần Hổ cứng rắn chống ruột thì trong lòng cô còn nắm chắc nữa.
Thấy Thẩm Ngọc Châu gì, Mạch Miêu tiếp tục chậm rãi mở miệng: "Cô đến vì cái gì nghĩ trong lòng chúng đều rõ, Trần Hổ , là kiếm chút tiền, nhưng mà đều tiêu hết , một xu cũng còn, cho nên khuyên cô là đừng chuyện vô ích nữa."
"Cô cái gì thế, mới vì tiền , , chính là trúng Trần Hổ là năng lực."
Giọng bỗng nhiên cao v.út của Thẩm Ngọc Châu mang theo sự thẹn quá hóa giận khi vạch trần tâm tư nhỏ nhen.
Mạch Miêu chút cảm thán, vẫn còn trẻ mà, bàn chuyện kết hôn thể hổ khi đến tiền chứ.
Thẩm Ngọc Châu trừng mắt Mạch Miêu, hừ một tiếng: "Mặc kệ cô thế nào, cứ nhận định Trần Hổ đấy."
Nói xong, Thẩm Ngọc Châu xoay bỏ , khi khỏi cửa đụng Trần Hổ đang bưng chậu đậu phụ về, biểu cảm mặt biến thành vẻ e thẹn của thiếu nữ.
"Anh Trần Hổ, em về đây, đợi ngày mai em đến thăm ."
Trần Hổ trừng mắt bóng lưng Thẩm Ngọc Châu, lầm bầm một câu.
" là đồ dở ."
Mạch Miêu từ trong nhà , tiếp một câu: "Chẳng dở chút nào, cô là vợ gia đình tìm cho , đến thăm bình thường ?"
Trần Hổ lập tức ngẩn : "Vợ gì chứ, em , Mạch Miêu chị đừng cô bậy, trong lòng em chỉ chị chị mà."