Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 132: Bị Mắng, Anh Ta Không Oan

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhanh, nhanh lên Tiểu Vân, mau dập đầu với chị Lâm Mãn của con , chị Lâm Mãn chính là ân nhân cứu mạng của con đấy.”

Quan Tiến và Triệu Mỹ Vân mỗi nắm một tay Quan Vân, cả nhà ba chỉnh tề dập đầu với Lâm Mãn một cái, Quan đại nương ở bên cạnh liên tục lau nước mắt.

“Ấy, cái gì , mau lên, .”

Lâm Mãn hành động của cả nhà ba nhà họ Quan cho giật , vội vàng khom lưng định đỡ dậy, nhưng vợ chồng Quan Tiến quyết tâm dập đầu với Lâm Mãn, mặc cho Lâm Mãn kéo thế nào cũng chịu dậy.

Quan đại nương giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Mãn, đôi tay vững vàng giữ lấy Lâm Mãn, để Lâm Mãn nhận cái dập đầu của cả nhà ba Quan Tiến, lúc mới buông tay nắm lấy tay Lâm Mãn, nước mắt cảm kích tràn đầy hốc mắt.

“Cháu ngoan, cảm ơn cháu, đại nương cảm ơn cháu, chúng đến đồn công an các đồng chí công an mới cháu và Cục trưởng Cố hôm qua muộn thế còn đến Cục Công an, nếu các cháu, Tiểu Vân nhà đang chịu tội ở nữa.”

Lâm Mãn chút bất đắc dĩ: “Đại nương, chúng cháu chỉ hỏi một chút thôi, Tiểu Vân thể tìm vẫn là nhờ các đồng chí công an vất vả.”

“Chúng đương nhiên cảm kích các đồng chí công an, nhưng đại nương cũng cảm kích cháu và Cục trưởng Cố.”

Quan Tiến mở miệng : “Đồng chí Lâm Mãn, sai, bên phía đồng chí công an chúng gửi cờ thi đua , ân tình của cô và Cục trưởng Cố chúng càng ghi tạc trong lòng.”

Không ai hiểu rõ phong khí bên phía phương Nam hơn Quan Tiến – lăn lộn ở đây mấy năm, của Cục Công an quả thực sẽ tìm con gái , nhưng cũng chỉ là tìm theo lệ.

Nếu Cục trưởng Cố và Lâm Mãn đến Cục Công an, của Cục Công an cũng sẽ coi trọng như , sớm tìm con gái , con gái còn nhỏ như , rơi tay Trần Bân thêm một phút là thêm một phần nguy hiểm.

Cái ơn nhớ.

Triệu Mỹ Vân sưng mắt ôm Quan Vân : “Tiểu Vân, mau cảm ơn chị Lâm Mãn .”

“Cảm ơn chị Lâm Mãn cứu em.”

Lâm Mãn đau lòng Quan Vân mặt, mặt Quan Vân vết thương, trán còn quấn băng gạc, trong ánh mắt còn vương nỗi sợ hãi, nhưng thần thái cảm giác xâm hại, Lâm Mãn cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Lời cảm ơn của Tiểu Vân chị nhận , em thể bình an trở về chính là lời cảm ơn nhất đối với chị.”

Lâm Mãn hỏi vài câu, mới Quan Vân Trần Bân bắt nhốt , mục đích chính là để Quan Tiến đưa tiền, vết thương trán là do Quan Vân chạy trốn đập cửa mà .

Triệu Mỹ Vân chút sợ hãi: “Tên Trần Bân đó đúng là kẻ điên, nếu tìm thấy Tiểu Vân muộn chút nữa cũng sẽ gì con .”

Quan Tiến an ủi: “Được , Tiểu Vân về ? Đừng dọa con.”

Quan đại nương nắm tay Lâm Mãn, cảm kích mở miệng: “Cháu ngoan, hôm nay các cháu đến nhà ăn cơm, đại nương mua thức ăn xong , Quan Tiến mời các cháu tiệm cơm ăn, bác cứ thấy đồ ăn bên hợp khẩu vị chúng , các cháu đều theo đại nương về nhà, đại nương đích xuống bếp.”

đúng đúng, chúng về nhà ăn.”

Lâm Mãn chút ngại ngùng: “Đại nương, chúng cháu đông thế , đến nhà bác chút tiện, hơn nữa cháu cũng gì, bác cần khách sáo như .”

Quan đại nương Lâm Mãn , đặt m.ô.n.g xuống ghế ở nhà khách: “Không , nhất định về nhà ăn cơm, đều hết, thiếu một ai, các cháu mà đồng ý, bà già ở đây nữa.”

Triệu Mỹ Vân thiết thiết : “Đồng chí Lâm Mãn, các cô cứ , xa nhà như khí hậu giống, đồ ăn cũng giống, khó chịu lắm, lúc mới đến còn ngày nào cũng cãi với Quan Tiến đòi về nhà, cũng thích ứng lâu mới quen , chúng chút món quê giải sầu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-132-bi-mang-anh-ta-khong-oan.html.]

Phải là, lời của Triệu Mỹ Vân trúng tim đen của nhóm Lâm Mãn.

Cái phương Nam chỗ nào cũng , chỉ là cái khí hậu sắp tháng mười hai mà vẫn ẩm nóng và khẩu vị ăn uống thanh đạm khiến chút chịu nổi, ngay cả Trần Thạch T.ử cũng luôn miệng kêu mồm miệng sắp nhạt chim .

Mạch Miêu cũng khuyên: “Tiểu Mãn, nếu Quan đại nương , chúng từ chối cũng lắm, chúng cứ .”

Mạch Miêu xong, mấy Trần Hổ bên cạnh gật đầu lia lịa.

Lâm Mãn : “Vậy cháu phiền , nhưng chúng cháu lăn lộn cả ngày, cũng bộ quần áo, đại nương, là bác để địa chỉ, lát nữa chúng cháu qua.”

Lần đầu tiên đến nhà họ Quan, Lâm Mãn định tay , ít nhất cũng mua chút đồ chứ.

Hơn nữa lời cô cũng giả, ngoài cả ngày , cô cảm thấy mùi cá mặn, cũng bộ quần áo.

Quan đại nương vỗ tay cái bốp, trực tiếp quyết định: “Mỹ Vân, con và Quan Tiến đưa Tiểu Vân về nhà , ở đây đợi các đồng chí Lâm Mãn, nhỡ các cháu đường lạc thì phiền phức.”

Quan Tiến chần chừ: “Mẹ, đường ?”

Quan đại nương trừng mắt: “Sao tao đường, tao đường nhưng tao mồm, tao còn hỏi .”

Quan Tiến Quan đại nương cho ủ rũ cụp đuôi, một tiếng cũng dám ho he, ai bảo nỗi oan ức mà Quan Vân chịu đều do Quan Tiến mang , chuyện ăn xử lý còn liên lụy đến nhà.

Quan đại nương đuổi Quan Tiến khỏi nhà là lắm , cứ mắng chút thế , thì chịu .

Triệu Mỹ Vân thấy dáng vẻ dám ho he của Quan Tiến cũng hả hê trút cơn giận, cái tên Quan Tiến kiếm chút tiền là vênh váo, còn nổi cáu, đây chính là lý do tại vội vàng đón chồng từ quê lên.

Mẹ chồng đến thì thật, chỉ là liên lụy con gái cô chịu tai bay vạ gió.

Nghĩ đến đây, Triệu Mỹ Vân đau lòng sờ sờ miếng gạc trán Quan Vân, Quan Vân cảm nhận sự áy náy của ruột, ngẩng đầu với Triệu Mỹ Vân, cố gắng rúc lòng Triệu Mỹ Vân.

Tiễn gia đình ba Quan Tiến , Lâm Mãn cũng thể để Quan đại nương thật sự ở quầy lễ tân nhà khách, trực tiếp mời bà phòng, đồng thời còn dặn dò Trần Hổ nhớ mua chút đồ.

Đợi nhóm Lâm Mãn thu dọn chỉnh tề xuống lầu, Quan đại nương thấy đồ Trần Hổ xách trong tay lập tức mang đến nhà bà, kêu lên đau lòng: “Đại nương là mời các cháu ăn cơm, các cháu còn mua cái gì nữa, cái nhiều quá, nhiều quá , bác thể nhận.”

Lâm Mãn đ.á.n.h giá thịt, điểm tâm, kẹo và hoa quả trong tay Trần Hổ, hài lòng gật đầu, cái phương Nam điểm nhất chính là ăn hoa quả tiện hơn nhiều, loại hoa quả nào cũng .

Lâm Mãn cùng Mạch Miêu mỗi một bên khoác tay Quan đại nương, hai kẻ tung hứng .

“Đại nương, chúng cháu khách sáo với bác, đầu tiên đến nhà chơi cũng xách chút đồ, nếu thì thể thống gì.”

, đại nương, mấy chúng cháu ăn khỏe hơn , mang chút đồ chúng cháu cũng ngại động đũa, hơn nữa, đồ cũng mua cho bác, là mua cho Tiểu Vân, Tiểu Vân chịu uất ức lớn như , chẳng nên ăn chút đồ ngon bồi bổ .”

Quan đại nương cũng ngốc, Lâm Mãn và thương bà, thương Tiểu Vân, cũng chấp nhận ý của Lâm Mãn, nhưng trong lòng tính toán lát nữa về nhà thêm chút thức ăn, dùng hết chỗ thịt .

 

 

Loading...