Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 130: Gây Họa Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Lâm Mãn và Mạch Miêu dẫn theo mấy Trần Hổ chen lên xe buýt cỡ trung đến một nơi gọi là Khu công nghiệp Thượng Bộ. Tin tức về nơi là do mấy Trần Hổ hôm qua ăn cơm xong dạo đường ngóng .
Tin tức cũng Trần Hổ dùng năm đồng tiền phí vất vả nhờ lễ tân nhà khách xác nhận là tin chính xác, chỉ là Lâm Mãn ngờ Khu công nghiệp Thượng Bộ đông như , bọn họ coi là nhóm đến đây đợi xe buýt sớm nhất .
Nếu mấy đàn ông to lớn như Trần Hổ hộ tống, Lâm Mãn và Mạch Miêu đều cảm thấy chen lên nổi chuyến xe . Dù , chiếc xe buýt nhỏ cũng chật kín trong vòng năm phút, thế mà cô nhân viên bán vé ở cửa xe miệng vẫn cứ hô hào.
“Đều lùi chen , phía còn chỗ.”
“Nhanh lên, hóp bụng , bên còn nhiều lên .”
Theo tiếng gọi mất kiên nhẫn của nhân viên bán vé, Lâm Mãn lập tức cảm nhận một cảm giác chật chội ập tới.
Trần Hổ vốn dĩ dáng nhỏ, thế mà ép cho co rúm một chỗ, dù vẫn liên tục dùng khuỷu tay đẩy trong.
Trần Hổ nhịn một chút, nhưng thấy một bàn tay đen sì định hướng về phía Mạch Miêu, Trần Hổ lập tức lớn tiếng : “Chen cái gì mà chen, thấy bên trong hết chỗ ? Còn chạy xe , chạy thì xuống để lái.”
Cũng giọng tức đến mức phát điên của Trần Hổ tác dụng , trong xe yên tĩnh một thoáng, bao lâu cánh cửa xe mà Lâm Mãn cảm thấy thể đóng nổi cũng kẽo kẹt đóng .
Lâm Mãn thở phào nhẹ nhõm, nhưng điều cô thể chỉ là ôm c.h.ặ.t chiếc túi nhỏ trong lòng, yên trong vòng vây bảo vệ của mấy Trần Hổ.
Dù đây cũng là hơn nửa gia sản của cô .
Suốt dọc đường chen lấn lắc lư, còn tràn ngập đủ loại mùi mồ hôi, Lâm Mãn cũng qua bao lâu, chỉ nếu xuống xe thì cô sắp nôn . Theo dòng xe buýt giảm bớt, Lâm Mãn gần như là lao xuống xe, bên đường khom lưng nôn khan mấy tiếng, mấy đàn ông to lớn như Trần Hổ và Tống Minh mặt mày cũng trắng bệch, giống như chịu hình xong.
“Vẫn là Kinh Thị chúng , cái chỗ căn bản cho ở, sắp tháng mười hai mà còn nóng thế , nóng chật, xe còn mùi cá mặn.”
Tiếng lầm bầm nhỏ của Trần Thạch T.ử khiến mấy Tống Minh đồng loạt gật đầu, nếu Lâm Mãn bây giờ vẫn còn buồn nôn, cử động là ói thì cô cũng gật đầu tán thành.
Nhóm Lâm Mãn cùng bên đường nghỉ ngơi một lát, còn tiện thể mua mấy cây kem ăn bụng, sắc mặt lúc mới hơn chút.
Lâm Mãn theo dòng trong, thấy khu vực đều tạo thành từ những lán tôn, sạp hàng đơn sơ và phòng kinh doanh của xưởng điện t.ử quốc doanh.
Lâm Mãn phẩy phẩy bụi đất bay mặt, chút kinh ngạc: “Ở đây còn xưởng điện t.ử quốc doanh, xem phương Nam phát triển nhanh thật đấy.”
Mắt Mạch Miêu sáng lên, đây là đầu tiên cô đến loại nơi . So với bầu khí trật tự ngay ngắn nhưng cực kỳ cứng nhắc trong xưởng, Mạch Miêu vẫn thích sức sống bừng bừng hơn, chủ yếu là từng lô từng lô linh kiện phía mang cho Mạch Miêu cảm giác quen thuộc cực lớn.
Phải rằng ở Kinh Thị hiện nay, nhân viên xưởng quốc doanh vẫn thuộc địa vị cao hơn khác một bậc, bưng bát cơm sắt đường cằm cũng hất cao hơn khác, chứ đừng đến việc để của xưởng quốc doanh bày sạp lộ thiên cùng với hộ cá thể, đó là chuyện tuyệt đối thể xảy .
Lâm Mãn ngửi thấy trong khí nồng nặc mùi hàn thiếc và mùi các loại cơm hộp, cô xem từng sạp hàng một, cô định mở miệng , dù cũng là nơi xa lạ, việc gì cũng lấy chữ đầu.
“Chị Mạch Miêu, chúng dạo xem thử, xem hàng gì .”
Chỉ là Lâm Mãn để ý rằng nhóm các cô cực kỳ nổi bật, dẫn đầu là phụ nữ , còn là gương mặt chuẩn phương Bắc, ở cái nơi chính là con dê béo điển hình.
Triệu Cường và mấy em , đặt hộp cơm trong tay xuống dậy vẫy tay với Lâm Mãn: “Người , chỗ hàng nè, giá rẻ còn là hàng chính hãng tuyệt đối nè, đây xem, dù xem cũng mất tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-130-gay-hoa-roi-sao.html.]
Lâm Mãn tiếp lời, mà đưa mắt sang Mạch Miêu, Mạch Miêu gật đầu, bước lên một bước, quan sát kỹ lưỡng hàng hóa Triệu Cường bày tấm nilon.
Miệng Triệu Cường sắp méo xệch, xổm xuống cầm một linh kiện lên giới thiệu cho Mạch Miêu: “Cô xem, tuyệt đối là hàng chính hãng, từ nhà máy chính quy tuồn đấy, thể cam đoan với cô, thứ ngoại trừ bọn những chỗ khác cũng bằng của .”
Lời của Triệu Cường khiến lông mày Lâm Mãn nhướng lên, ánh mắt quét qua các sạp hàng khác, rõ ràng sạp bên cạnh cũng hàng y hệt.
Triệu Cường hì hì, sức chào hàng với Mạch Miêu, Mạch Miêu càng xem mày càng nhíu c.h.ặ.t, dậy với Lâm Mãn: “Đi thôi, đồ gì cả.”
“Ê ê ê, cái cô đồng chí chuyện kiểu gì thế hả, mua thì thôi, còn chỗ đồ gì, cô thế là vu khống ? Quanh đây ai mà Triệu Cường chứ, thể loại chuyện đó .”
Lời của Mạch Miêu khiến Triệu Cường tức khắc cuống lên, lời Mạch Miêu dứt, những khác đang xem linh kiện ở sạp nhao nhao rụt tay về, cảnh giác và đề phòng Triệu Cường.
Mạch Miêu định giải thích, khoác tay Lâm Mãn định rời .
Triệu Cường thể để Mạch Miêu như , nếu Mạch Miêu chẳng chứng minh đồ của .
“ cho cô ? Cô đây cho .”
Trần Hổ trực tiếp chắn mặt Triệu Cường: “Anh gì? Ép mua ép bán?”
Mấy em của Triệu Cường thấy Triệu Cường bắt nạt, cũng lập tức dậy hổ báo chằm chằm Trần Hổ, vẻ nếu giải thích rõ ràng thì hôm nay xong .
Ba Tống Minh cũng cam lòng yếu thế, theo sát phía Trần Hổ trừng mắt đối phương.
Sự náo nhiệt bất ngờ khiến những xung quanh vây kín nhóm Lâm Mãn và nhóm Triệu Cường đến mức nước chảy lọt.
Lâm Mãn chỉ thở dài, hiểu cô chỉ đến nhập hàng thôi mà, sắp đ.á.n.h .
Mạch Miêu căng thẳng nắm lấy tay Lâm Mãn, lo lắng : “Tiểu Mãn, chị sai chuyện ?”
Lâm Mãn vỗ vỗ tay Mạch Miêu, nhỏ giọng hỏi: “Không liên quan đến chị, nhưng chị Mạch Miêu, hàng của bọn họ thực sự ?”
Là “kẻ gây rối” của sự việc , Lâm Mãn chuyện tuy nhỏ nhưng ngăn những xung quanh đều đang dỏng tai lên chờ Mạch Miêu thế nào.
Triệu Cường càng tức đến đỏ mặt tía tai, ăn ở đây lâu như , tuy con mồm mép tép nhảy trơn tuột một chút, nhưng và hàng liên quan gì đến cả, thể bày sạp ở đây dựa uy tín khách quen.
Cái con mụ từ chui mở miệng là hàng , thể mua, thế thì còn lăn lộn ở đây nữa .
Triệu Cường gân cổ lên: “Cô , hôm nay cô cho rõ ràng thì các đừng hòng nhập hàng ở đây, cho dù nữa cũng cho các sống yên.”
“ đấy, vị đồng chí , cô hàng cũng lý do chứ, mở miệng bừa, thế thì cũng đừng ăn nữa.”
“Phải đấy, cô cứ , nếu cô đúng, chúng đều ủng hộ cô.”