Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 126: Quần Áo Phương Nam Cũng Kỳ Lạ Thật

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:33:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đại nương, đại nương, bà chứ?"

"Đại nương, bà còn chuyện ?"

Quan đại nương qua làn nước mắt đến là Lâm Mãn xong, òa lên lớn, "Lâm Mãn, cháu cứu Tiểu Vân , Tiểu Vân bắt . Quan Tiến, cái thằng trời đ.á.n.h , đều tại chuyện mày liên lụy đến Tiểu Vân, Tiểu Vân của , cháu của bà."

Lâm Mãn trong tiếng mắng của Quan đại nương đoán đầu đuôi câu chuyện, cũng là chuyện thương trường hợp tác kiếm tiền vì chia chác đều mà tan rã trả thù .

Lâm Mãn cũng vô cùng khó xử, các cô cũng mới đến phương Nam, lạ nước lạ cái, cho dù giúp cũng bắt mối.

Quan đại nương giống như một đứa trẻ luống cuống tay chân, nắm c.h.ặ.t lấy cọng rơm cứu mạng là Lâm Mãn, "Cháu ngoan, cháu ngoan, đại nương cầu xin cháu, cháu cứu Tiểu Vân , nó còn nhỏ như , nó mà thực sự xảy chuyện gì thì c.h.ế.t cũng nhắm mắt."

Mạch Miêu cũng đồng cảm với Quan đại nương, nhưng cũng chuyện các cô giúp , "Đại nương, bọn cháu giúp, là thực sự cách nào giúp ạ."

Tay Quan đại nương đang nắm c.h.ặ.t cánh tay Lâm Mãn buông lỏng, tiếng càng thêm bi thương, dân địa phương đợi bắt khách xung quanh thấy cũng chỉ liếc một cái, hề động lòng.

Giống như chuyện bình thường .

Lâm Mãn hít sâu một , "Chắc vẫn còn cách, chúng tìm cảnh sát đường sắt, để cảnh sát báo án, chừng còn hy vọng."

Lâm Mãn bây giờ chính là trụ cột của Quan đại nương, bất kể Lâm Mãn gì, bà đều gật đầu lia lịa.

Nhóm Lâm Mãn đỡ Quan đại nương ga tàu tìm đến văn phòng cảnh sát đường sắt, cùng Quan đại nương biên bản.

Quan đại nương mang theo giọng mũi nồng đậm kể tỉ mỉ với cảnh sát, mấy Lâm Mãn cũng thỉnh thoảng bổ sung bên cạnh.

Cảnh sát đường sắt bày tỏ sự đồng cảm với cảnh ngộ của Quan đại nương, cho sẽ lập tức báo cáo lên Cục Công an quản lý, đến lúc đó sẽ đồng chí Cục Công an đến bàn giao xử lý.

Quan đại nương nước mắt lưng tròng, nắm lấy cánh tay cảnh sát, "Vậy bao giờ cháu gái mới tìm ?"

Vẻ khó xử mặt cảnh sát vô cùng rõ ràng, lấp lửng: "Bà yên tâm, tin tức nhất định sẽ thông báo cho bà đầu tiên."

Trước khi các đồng chí Cục Công an đến, Lâm Mãn vẫn luôn ở bên cạnh Quan đại nương, nhưng điều khiến ngạc nhiên là, đến chỉ các đồng chí Cục Công an, còn con trai Quan đại nương là Quan Tiến và con dâu Triệu Mỹ Vân.

Quan Tiến quỳ xuống mặt Quan đại nương, "Mẹ, con xin , đều là của con, đều là của con, nếu con quên giờ kịp thời đến đón và Tiểu Vân, Tiểu Vân sẽ gặp nguy hiểm, , đ.á.n.h con ."

Quan đại nương dậy, trực tiếp đ.á.n.h đá Quan Tiến, "Mày cái thằng bất hiếu , mày xem mày cái chuyện gì thế hả, Tiểu Vân của tao, mày tìm Tiểu Vân về cho tao, nếu tao c.h.ế.t ngay tại đây."

Trước khi đến mặt Quan Tiến đầy vết cào cấu của móng tay và dấu tát tay, Quan đại nương tay nương tình thế , khuôn mặt quả thực nổi.

Triệu Mỹ Vân khi đến con gái cướp , sưng húp đôi mắt, trông mong công an, "Đồng chí công an, thế nào ? Con bao giờ mới tìm , cầu xin các , các nhất định tìm con gái . quỳ xuống lạy các ."

Đồng chí Cục Công an Quan đại nương như sắp ngất ngay lập tức, "Chúng ngoài chuyện."

Con trai con dâu Quan đại nương đều đến , nhóm Lâm Mãn cũng thể rời , Lâm Mãn chào hỏi Quan đại nương một tiếng.

Quan đại nương nắm tay Lâm Mãn lưu luyến rời, "Cháu ngoan, may nhờ các cháu, nếu đại nương chỉ thôi, đợi tìm Tiểu Vân bà già sẽ dẫn Tiểu Vân đến cảm ơn các cháu."

Quan Tiến vội vàng : "Cảm ơn các vị đồng chí, hôm nay sự việc rối ren, thực sự cách nào chiêu đãi các vị, thuê một ki-ốt ở chợ đầu mối quần áo lớn nhất Quyến Thị, các vị việc gì cứ đến tìm , chỉ cần là Quan Tiến thể nhất định sẽ để báo đáp ân tình của các vị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-126-quan-ao-phuong-nam-cung-ky-la-that.html.]

Lâm Mãn tự nhiên là gật đầu, khi trao đổi địa chỉ xong liền rời khỏi văn phòng cảnh sát đường sắt trong sự lưu luyến của Quan đại nương.

Một hồi giằng co xong xuôi trời cũng sắp tối , để kịp đến chỗ trọ khi trời tối đen, nhóm Lâm Mãn bước vội vã, khi qua một góc ngoặt gặp Quan Tiến và Triệu Mỹ Vân cùng mấy đồng chí Cục Công an.

"Cái gì gọi là con thể sẽ về ?"

Lâm Mãn định phiền, định lặng lẽ qua, nhưng giọng đột nhiên cao v.út của Triệu Mỹ Vân vẫn khiến bước chân Lâm Mãn khựng .

Đợi khi thuận lợi thủ tục nhận phòng ở nhà khách thì trời tối đen, Lâm Mãn nghĩ nghĩ vẫn bảo lên lầu chỉnh đốn một chút hãy tìm tiệm cơm ăn.

Lâm Mãn đồng hồ treo tường ở nhà khách, "Nửa tiếng nhé, nửa tiếng chúng tập trung ở quầy lễ tân."

Mấy Trần Hổ tự nhiên ý kiến gì, xách hành lý của Lâm Mãn và Mạch Miêu đưa đến cửa phòng mới tìm phòng của .

Để an , Lâm Mãn đặt ba phòng đôi, đều sát , nhỡ buổi tối chuyện gì hét lớn một tiếng đều thể thấy.

Ra ngoài, thể suy nghĩ nhiều hơn một chút.

Mạch Miêu sắp xếp đồ đạc mang theo, thở dài, lo lắng : "Cũng Tiểu Vân thế nào , thể an tìm về , đứa bé đó hổ rụt rè như , thế chắc sợ c.h.ế.t khiếp mất."

Trái tim Lâm Mãn cũng trầm xuống, chỉ thể an ủi Mạch Miêu: "Có đồng chí công an tay, chắc chắn sẽ tìm an thôi."

"Mong là , nhưng Quyến Thị loạn thật đấy, Tiểu Mãn chúng cũng chú ý an , ăn cơm xong chúng mau ch.óng về ngay."

"Được, chúng ăn xong là về, ở lâu, đợi ngày mai ngoài xem xét dạo chơi."

Nửa tiếng trôi qua cũng nhanh, đợi khi xuống lầu mấy Trần Hổ và Tống Minh đợi ở quầy lễ tân , nhưng trang phục vẫn khiến Lâm Mãn ngẩn .

Tống Minh kéo cái quần đùi rộng thùng thình và áo cộc tay hoa hòe , "Chị Lâm Mãn, thế nào? Đẹp ?"

Trần Hổ cử động ngón chân, chút tự nhiên với đôi dép lê chân, "Người phương Nam đều giày thế đường ? Cũng kỳ lạ quá nhỉ, nhưng mà cũng khá thoải mái."

Mạch Miêu bắp đùi rắn chắc cái quần đùi của Trần Hổ, ngại ngùng đỏ cả tai, "Cái , mặc thế ít ? Không lạnh ?"

"Không lạnh, một chút cũng lạnh, mát mẻ lắm."

Lâm Mãn kỹ một chút, tuy chút quen nhưng quả thực cũng khá , so với thì nhiều hơn là sự tự tại thoải mái, "Mới chút thời gian các mua quần áo và giày thế?"

Tống Minh nhe răng , chỉ bên ngoài, "Không cần tìm, ngay bên ngoài kìa, cả con phố bên ngoài đó đều là sạp hàng, bán cái gì cũng , náo nhiệt lắm."

Lâm Mãn và Mạch Miêu , đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.

Giờ , trời sắp tối đen , mà còn bày sạp bên ngoài?

Cục Công thương bên quản ?

 

 

Loading...