Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 104: Rối Bời

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:32:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến việc dùng quan hệ của Cố Tranh, Lâm Mãn bực bội vò đầu: “A, mặc kệ, xem Trần Hổ .”

Lâm Mãn thu tâm tư rối bời của , đạp xe đạp chạy thẳng đến bệnh viện. Lâm Mãn đến bệnh viện, lên đến tầng hai thấy khuôn mặt đang ngây ngô của Trần Hổ với Mạch Miêu.

Nhìn thấy Lâm Mãn đến, Mạch Miêu chút ngạc nhiên nhưng thần thái vô cùng tự nhiên: “Tiểu Mãn, em đến đúng lúc lắm, tên đang đòi xuất viện đây, chị ồn đến đau cả đầu.”

Lâm Mãn trái , ánh mắt tò mò chút manh mối từ giữa hai , nhưng ngoại trừ Trần Hổ Lâm Mãn đến đỏ cả gốc tai , Mạch Miêu lộ chút bất thường nào.

Lâm Mãn chỉ đành hỏi thẳng: “Mạch Miêu tỷ, chị ở đây?”

Mạch Miêu thở dài: “Mấy hôm chị mua thức ăn thì gặp Thạch Tử, và Thuyên Trụ hai xổm sạp thịt với vẻ mặt đau khổ, chị hỏi mới họ mua khúc xương hầm canh cho Trần Hổ, nhưng hầm một nồi trông như t.h.u.ố.c độc, chị mới Trần Hổ thương viện, chị nghĩ đằng nào cũng nấu cơm, chị liền nấu luôn phần của .”

đúng đúng, đa tạ đồng chí Mạch Miêu mấy ngày nay chăm sóc, bây giờ thể xuống giường .”

Lúc Mạch Miêu lời Lâm Mãn để ý thấy Trần Hổ hề kiềm chế chút nào, bộ dạng đáng giá thật sự khiến Lâm Mãn nổi nữa.

Mạch Miêu dậy khỏi ghế : “Tiểu Mãn, em chuyện với Trần Hổ , chị mua chút thịt ba chỉ, dạo mới mọc lên mấy sạp thịt, chị nhanh ch.óng .”

Trần Hổ nỡ giữ : “Đồng chí Mạch Miêu, chị luôn ? Ngồi thêm lát nữa .”

“Thôi, thôi.”

Lâm Mãn Trần Hổ từ từ thu tay về như mất hồn, nhịn chậc chậc hai tiếng: “ mới ngoài mấy ngày, sống cũng sung sướng quá nhỉ, mặt cũng béo lên , chắc uống ít canh xương của Mạch Miêu tỷ nhỉ.”

“Hề hề, canh xương của Mạch Miêu là canh xương ngon nhất từng uống, uống một cái thể như bay.”

Lâm Mãn thực sự nhịn trợn trắng mắt trần nhà, còn tưởng Mạch Miêu tỷ là thần y tuyệt thế gì cơ đấy.

Lúc Trần Hổ đột nhiên nhớ một chuyện, ánh mắt sáng rực Lâm Mãn, kích động mở miệng: “Lâm Mãn tỷ, đồng chí Mạch Miêu ly hôn , .”

Lâm Mãn tìm cái ghế xuống, chậm rãi : “Cậu nên gọi là Mạch Miêu tỷ, ly hôn là ly thật , nhưng Mạch Miêu tỷ ý định tái hôn.”

Không ý định?

Không ý định thì nha, ý định tức là trong lòng, sẽ đối thủ cạnh tranh.

Lâm Mãn thực sự nhịn cắt ngang tiếng hề hề của Trần Hổ, phòng bệnh chỉ một Trần Hổ, đầu nhắc đến chuyện tiền nong, giơ ba ngón tay với Trần Hổ, ghé sát mặt Trần Hổ nhỏ giọng .

“Tiền ít, cũng vất vả , trích một phần mười tiền công vất vả cho em, còn vẫn chia như cũ.”

Nói đến chính sự, vẻ mặt Trần Hổ từ nhe răng ngốc nghếch chuyển sang cảm động, một phần mười mà Lâm Mãn nhường là ba mươi, là ba trăm, mà là ba ngàn.

Cho dù là bản , cũng do dự lâu.

Trần Hổ thẳng dậy, vô cùng trịnh trọng cúi chào Lâm Mãn: “Lão đại, em mặt bọn họ cảm ơn chị.”

Cảm ơn chị cho chúng em cơ hội đổi đời.

Lâm Mãn hành động bất ngờ của Trần Hổ cho giật , vội vàng nhảy dựng lên khỏi ghế: “Cậu cái gì , theo , đương nhiên thể để chịu thiệt thòi.”

Trần Hổ thẳng lưng, hốc mắt chút đỏ: “Lâm Mãn tỷ, chị hào phóng như em cũng thể keo kiệt, em cũng trích một phần, để bọn họ chia , cùng vui vẻ.”

Đây vốn là phần chia mà Trần Hổ đáng hưởng, Trần Hổ xử lý thế nào Lâm Mãn đương nhiên ý kiến.

Tin như , nhanh ch.óng cho em .

Trần Hổ hất chăn định xỏ giày xuống giường, Lâm Mãn chuyện giật nảy , vội vàng ngăn : “Chân khỏi xuống giường?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-104-roi-boi.html.]

Trần Hổ xỏ giày đá đá chân, oang oang mở miệng: “Khỏi từ lâu , em vì uống thêm mấy bữa canh xương của đồng chí Mạch Miêu mới giả vờ tiếp thôi.”

Nói thật, bây giờ bất kể ngôn ngữ nào cũng thể hình dung sự cạn lời của Lâm Mãn lúc .

vì an , Lâm Mãn vẫn hỏi bác sĩ, xác định Trần Hổ thể xuất viện Lâm Mãn mới ngăn cản, nhưng hôm nay Lâm Mãn đổi cách ăn mặc, móc tiền từ trong túi nhét túi Trần Hổ.

“Cậu cầm tiền mời bọn Tống Minh ăn một bữa ngon, còn chút việc , tiền ở nhà đấy về nhà lấy, chia xong , Mạch Miêu tỷ .”

Vừa gặp Mạch Miêu, Trần Hổ giống như tiêm t.h.u.ố.c kích thích, hận thể mọc cánh bay về: “Lâm Mãn tỷ, chị yên tâm, em đảm bảo thành nhiệm vụ.”

Hoàn thành xong việc , tảng đá trong lòng Lâm Mãn cuối cùng cũng bỏ xuống một nửa, nhưng nghĩ đến việc nhờ Cố Tranh mua vé giường , Lâm Mãn suy nghĩ một chút, vẫn đến tiệm cơm quốc doanh đóng gói mấy món ăn đến Cục Công thương.

So với Phương Phức Bội và Lâm Tú đến đó, đãi ngộ khi Lâm Mãn đến nâng lên cực cao, chỉ nhiệt tình chào đón Lâm Mãn , còn đặc biệt tìm Cố Tranh Lâm Mãn đến.

Mọi nhiệt tình khiến Lâm Mãn chút ngại ngùng, cô vốn căn giờ ở cửa đợi Cố Tranh tan , nhưng vẫn phát hiện, nhiệt tình mời Lâm Mãn .

Lâm Mãn đợi bao lâu, liền thấy Cố Tranh vội vã chạy tới, phía còn nhân viên chạy chậm cũng đuổi kịp.

Khoảnh khắc thấy Lâm Mãn, sự lo lắng giấu trong đáy mắt Cố Tranh xóa ít, tự nhiên nhận lấy hộp cơm trong tay Lâm Mãn, với nhân viên đang chớp đôi mắt tò mò bên cạnh: “Hôm nay tăng ca nữa, tan luôn .”

“Cảm ơn cục trưởng.”

Trong đại sảnh Cục Công thương trong nháy mắt vang lên tiếng hoan hô.

Trời mới gặp một vị lãnh đạo cuồng công việc, tan đúng giờ đều là chuyện xa xỉ ?

Tuy tiền tăng ca thiếu một xu, nhưng bọn họ cũng thở một cái mà.

Nghĩ đến đây, khỏi ném ánh mắt ơn về phía Lâm Mãn, điều cũng khiến Lâm Mãn hiểu thêm vài phần về mức độ bận rộn của Cục Công thương.

cô quan tâm đến Cố Tranh ít nhỉ?

Cố Tranh từ khi nhận con, chỉ cần thời gian sẽ đón con tan học, chuyện lớn chuyện nhỏ của bọn trẻ gần như sắp Cố Tranh bao thầu hết .

Nếu cô cực lực phản đối, Cố Tranh sợ là ngay cả chuyện của cô cũng bao thầu luôn.

Nghĩ đến đây Lâm Mãn bất giác chút chột .

Cố Tranh thấy động tác nhỏ cạy móng tay của Lâm Mãn cảm thấy buồn , thể chính Lâm Mãn cũng khi cô căng thẳng hoặc ngại ngùng sẽ thói quen là cạy móng tay.

Cố Tranh vô cùng bình tĩnh nắm lấy tay Lâm Mãn: “Sắp đến giờ tan , chúng về ký túc xá ăn.”

Đây là thứ hai Lâm Mãn bước ký túc xá của Cố Tranh, khác là mấy, chỉ là hình như thêm vài phần ấm áp, bệ cửa sổ bày đồ thủ công Bình Bình ở nhà trẻ, bàn còn bày một tấm ảnh chụp chung bốn bọn họ.

Là chụp ở vườn bách thú.

Ngay cả góc tường còn chất đống đồ Cố Tranh mới mua, qua là mua cho bọn trẻ.

“Cố Tranh, còn mua nữa, trong nhà còn chỗ để .”

Lâm Mãn xoay , đụng l.ồ.ng n.g.ự.c phía , đôi tay vô cùng mạnh mẽ của Cố Tranh nắm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon thả của Lâm Mãn.

Hơi thở quấn quýt lấy khiến gian khép kín nhanh ch.óng nóng lên.

 

 

Loading...