Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm - Chương 102: Đây Mới Là Thứ Cô Muốn Bảo Vệ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:32:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi Lâm Mãn kéo một bao tải tiền từ đầu ngõ về đến nhà thì trời chập choạng tối, đường cũng đông lên, thấy Lâm Mãn xách bao tải về còn nhiệt tình chào hỏi.

Lâm Mãn đáp từng , nhưng đối với sự tò mò về cái bao tải, Lâm Mãn là bà nội bệnh, về quê một chuyến, đây là đặc sản mang từ quê lên.

Mọi là đặc sản kết hợp với dáng vẻ phong trần mệt mỏi của Lâm Mãn cũng tò mò nữa, nhao nhao vẫy tay bảo Lâm Mãn mau về nhà nghỉ ngơi.

“An An, đến lượt tớ ấn, đến lượt tớ ấn , con ếch chơi vui quá.”

“Bình Bình, dùng sức như , sẽ hỏng mất.”

“Được , Bình Bình An An, chơi nữa, mau rửa tay ăn cơm.”

Khi Lâm Mãn cửa nhà, mùi thơm thức ăn từ trong nhà truyền khiến sự mệt mỏi Lâm Mãn trong nháy mắt tan biến, đặc biệt là tiếng đùa của Bình Bình và An An trong nhà, càng khiến hốc mắt Lâm Mãn đỏ lên.

Lâm Mãn đưa tay gõ cửa, mở cửa chính là Mạch Miêu, thấy Lâm Mãn ở cửa, Mạch Miêu ngạc nhiên vui mừng, kéo Lâm Mãn nhà hét trong: “Bình Bình An An, các con xem, ai về .”

“Mẹ!”

“Là về .”

Lâm Mãn vứt bao tải trong tay xuống, xổm xuống dang rộng hai tay ôm chầm lấy hai quả đạn pháo nhỏ đang lao tới, hung hăng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của hai đứa.

Mùi sữa đặc trưng của trẻ con khiến Lâm Mãn hôn ôm ngừng , thế Bình Bình và An An còn đặc biệt phối hợp với Lâm Mãn, cả hai đứa đều ngẩng cao đầu để tiện cho Lâm Mãn hôn.

Cánh tay nhỏ bé của Bình Bình và An An vòng qua cổ Lâm Mãn, giọng non nớt vang lên.

“Mẹ ơi, con và An An nhớ lắm, nhớ đến mức sườn kho tàu cũng ăn nữa.”

Theo tiếng của Bình Bình dứt, trong sân nhỏ liền vang lên tiếng khúc khích, An An chút lưu tình vạch trần lời của Bình Bình: “Cậu bậy, hôm qua mới ăn 7 miếng sườn đấy.”

Bình Bình phục chu miệng: “Vậy đây tớ đều ăn 10 miếng mà, vì nhớ nên ăn ít , 1 2 3, 3 miếng.”

Giọng chứa ý của Triệu Chi Lan vang lên: “Hôm nay còn sườn kho tàu, Bình Bình ăn mấy miếng nào.”

“Con ăn một đĩa, cho An An ăn.”

“Cậu mới ăn nhiều như , tớ vẫn còn ăn.”

Lâm Mãn sắp những lời ngây thơ của Bình Bình chọc nước mắt , vội vàng hòa giải giữa hai đứa trẻ: “Ôi chao, vốn dĩ Bình Bình nhớ nên ăn ít nhiều như , hôm nay Bình Bình An An các con đều ăn mười miếng .”

Bình Bình chen khỏi lòng Lâm Mãn, hoan hô với Triệu Chi Lan: “Hoan hô, ăn sườn thôi, bà ngoại, Bình Bình ăn mười miếng.”

“Được , ăn mười miếng.”

Nhìn thấy thể độc chiếm vòng tay của , tay An An ôm cổ Lâm Mãn càng c.h.ặ.t hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn áp cổ Lâm Mãn, nhỏ giọng : “Mẹ ơi, con nhường Bình Bình đấy, con đặc biệt giỏi .”

Lâm Mãn nâng khuôn mặt nhỏ của An An lên hôn chụt một cái thật mạnh: “An An nhà là giỏi nhất.”

An An hai tay ôm lấy chỗ Lâm Mãn hôn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ửng hồng vì phấn khích, đôi mắt càng là lấp lánh Lâm Mãn.

Nhìn thấy An An thiết với Lâm Mãn một hồi, Mạch Miêu vội vàng đón lấy An An: “An An, nuôi bế, về nhà để nghỉ ngơi một lát.”

Tuy nỡ, nhưng An An vẫn ngoan ngoãn đưa tay để Mạch Miêu bế , Lâm Mãn thẳng dậy quanh một vòng, cuối cùng phát hiện Chu Văn Bân đang mỉm cô ở một bên.

Lâm Mãn về phía Chu Văn Bân vài bước, lúc mới phát hiện sắc mặt Chu Văn Bân chút đúng, cảm giác yếu vài phần.

“Văn Bân ca, phát bệnh .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-102-day-moi-la-thu-co-muon-bao-ve.html.]

Lâm Mãn dùng câu nghi vấn, nhưng ý tứ trong lời tràn đầy khẳng định.

Chu Văn Bân sửng sốt, lắc đầu: “Không , mấy ngày em , thể là chơi với Bình Bình An An một lúc nên mệt, nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi.”

Lâm Mãn thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì , dạo nghỉ ngơi cho , đợi chúng từ Hải Thị về sẽ nhiều thời gian chơi với các con.”

Lời của Chu Văn Bân, Mạch Miêu và Triệu Chi Lan đều thấy, ánh mắt lo lắng bắt gặp ánh mắt trấn an của Chu Văn Bân lắc đầu với hai , hai chỉ đành bất lực gật đầu đồng ý chuyện Chu Văn Bân phát bệnh cho Lâm Mãn .

Nói đến đây, Lâm Mãn nhớ , nháy mắt tinh nghịch với Chu Văn Bân: “Văn Bân ca, tiền t.h.u.ố.c men của em kiếm về , em giỏi ?”

Nhìn theo hướng ngón tay Lâm Mãn chỉ, chiếc bao tải Lâm Mãn mang về vẫn im lìm mặt đất cách cổng lớn xa, Triệu Chi Lan và Mạch Miêu hai một đóng cửa, một kiểm tra, thấy bên trong là cả một bao tải tiền, Triệu Chi Lan hít một ngụm khí lạnh, đầu tiên đ.á.n.h đứa con gái ngốc nghếch của .

Cả một bao tải tiền cứ thế vứt mặt đất?

Lâm Mãn vì quá vui mừng mà quên mất chuyện tiền nong, ngượng ngùng lè lưỡi, tìm một cái cớ chuồn mất: “Con tắm cái , ăn .”

Đợi Lâm Mãn tắm rửa thoải mái xong thì vẫn động đũa, đều đang đợi Lâm Mãn ăn cùng, ngay cả Bình Bình và An An cũng kêu đói.

Nhìn thấy tóc Lâm Mãn còn nhỏ nước, Triệu Chi Lan đau lòng cầm một chiếc khăn lớn tiến lên bọc lấy tóc Lâm Mãn: “Cái con bé , cũng lau khô tóc, bây giờ còn trẻ đợi con già con mới đau đầu.”

Lâm Thành Nghĩa cũng phụ họa: “Mẹ con đúng đấy, chà đạp cơ thể , nhất là con gái con lứa.”

“Mẹ, con đây là bụng đói , con sẽ lau khô tóc mới .”

“Ấy , đừng động đậy, lau tóc cho con.”

Lâm Mãn hì hì đầu ôm lấy Triệu Chi Lan nũng Triệu Chi Lan ngăn , thấy ý trong mắt Chu Văn Bân và sự ngưỡng mộ che giấu của Mạch Miêu, Lâm Mãn ngượng ngùng lè lưỡi.

Chu Văn Bân dậy nhận lấy khăn trong tay Triệu Chi Lan, nhẹ giọng : “Mẹ, con ăn cơm , ăn cơm với Tiểu Mãn , để con lau cho.”

, Chi Lan, bà ăn cơm , để Văn Bân lau cho Tiểu Mãn.”

Triệu Chi Lan vị trí hai đứa trẻ mắt, trong mắt đầy vẻ an ủi, nhưng trong lòng vẫn kìm thở dài một .

Đứa trẻ như mắc căn bệnh chứ.

Bữa cơm ăn bao lâu, Chu Văn Bân lau tóc cho Lâm Mãn bấy lâu, từ những sợi tóc ướt sũng đến khi nửa khô, Chu Văn Bân lau vô cùng tỉ mỉ, mãi đến khi Lâm Mãn mở miệng bảo dừng, Chu Văn Bân mới chút nỡ dừng tay.

Vì khả năng kiếm tiền như nhặt tiền của Lâm Mãn, điều kiện gia đình hơn nhiều, ăn cơm xong Triệu Chi Lan cũng bưng hoa quả tráng miệng lên.

“Nào, ăn quả nho, là tên gì mà Cự Phong, quả thì to đấy, nhưng ngon .”

Lâm Mãn hào hứng bứt một quả nhét miệng, miệng khẽ động, một cái vỏ nho xẹp lép nhả , vị nho nồng đậm trong miệng khiến mắt Lâm Mãn sáng lên.

“Mẹ, ngon lắm, nếu thấy thì mua thêm chút nữa, nhà thiếu tiền.”

“Thích ăn ? Được, mua thêm chút nữa.”

Giống nho mới mùi vị quả thực tệ, ngay cả Chu Văn Bân ít ăn hoa quả cũng nếm thử ba quả thôi.

Đã tiền nong đầy đủ, chuyện Hải Thị cũng nên sắp xếp , Lâm Mãn với Lâm Thành Nghĩa và Triệu Chi Lan vài câu về sự sắp xếp tiếp theo.

Có thể chữa khỏi cho Chu Văn Bân, hai vợ chồng đương nhiên là kích động gật đầu liên tục, bảo Lâm Mãn yên tâm đưa Chu Văn Bân , ở nhà họ .

khi kết thúc cuộc đối thoại, Lâm Thành Nghĩa ấp a ấp úng mở miệng với Lâm Mãn: “Tiểu Mãn, ba thăm bà nội con.”

 

 

Loading...