Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Thích Làm Tinh - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:04:51
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Ứng Hoài đợi bọn họ , mới nữa .

“Thu Thu chứ?” Lưu Tô Hà đầu tiên lên hỏi, giữa mày mắt đều là lo lắng.

Chu Ứng Hoài lắc đầu, “Con vẫn còn khó chịu lắm, bên ngoài lạnh, em dâu đỡ cô phòng khách .”

“Chắc chắn là hôm nay đụng đồ mặn nhiều quá .” Lưu Tô Hà nhíu mày, “Mẹ thấy con bé cũng ăn bao nhiêu, nhà bếp cho con bé chút đồ thanh đạm.”

Nói , Lưu Tô Hà và Chu Ứng Hoài chuẩn cùng nhà bếp.

“Chuẩn thêm chút đồ ngọt đồ chua, trong tủ ở sảnh chính mứt hoa quả và quả chua khác tặng, lấy hết qua đó.” Dương Đào Tâm lên tiếng dặn dò một câu.

“Vâng.” Chu Ứng Hoài liền chuyển hướng sảnh chính .

Trong phòng ăn đợi khi bọn họ rời , lập tức quạnh quẽ ít.

Điền Thúy Nga ở vị trí, trái , nhỏ giọng lầm bầm : “Tết nhất, đúng là xui xẻo.”

Lời xong, liền thấy Chu Chí Hoành đối diện chằm chằm qua, ánh mắt trầm như mực đen, giống như thấu bà , trong lòng Điền Thúy Nga lộp bộp một cái, mím môi, dám lên tiếng nữa.

Ngồi ngay bên cạnh bà , Chu Đình Từ tự nhiên là thấy lời , trong lòng chút tư vị nên lời, nhịn : “Mẹ, chị dâu họ thể thoải mái, đừng lời như nữa.”

Huống chi ông bà nội, còn chủ gia đình đại phòng đều mặt, ngộ nhỡ ai thấy, đều là chuyện phiền toái.

Điền Thúy Nga cái của Chu Chí Hoành cho đang thấp thỏm thôi, thình lình thấy con trai lời giống như oán trách và chỉ giáo, thì càng vui, hai mắt trừng lên, : “Mẹ chút thì ? Chúng đang vui vẻ ăn cơm đoàn viên, nó ở đó nôn nôn nôn, cơm cũng khẩu vị ăn, cái còn xui xẻo?”

“Mang t.h.a.i chẳng đều như ? Lúc Đoạn Nguyệt cũng thế, nôn lúc nơi, căn bản cách nào khống chế bản .” Chu Đình Từ đến đây, theo bản năng sang bên cạnh một cái, thấy chỗ trống, lúc mới nhớ tới cô chăm sóc Trình Phương Thu .

Nghe , Điền Thúy Nga liếc xéo Chu Đình Từ một cái, “Cái khuỷu tay con rẽ bên ngoài thế? Mẹ chính là con, con hướng về , hướng về bên đại phòng?”

Chu Đình Từ chút cạn lời mím môi, nữa.

, đại biểu Điền Thúy Nga cũng thể câm miệng, bà nhớ tới cái gì, hừ lạnh : “Vợ con cũng thế, mới gặp vợ Chu Ứng Hoài mấy ? Đã vội vàng hầu hạ , đúng là xương cốt hèn hạ.”

Vừa dứt lời, liền thấy Dương Đào Tâm ở ghế chủ vị mở miệng, “Lầm bầm cái gì thế? Cũng cho một chút?”

Điền Thúy Nga suýt chút nữa nước bọt của sặc, vội vàng thẳng , lắc đầu, “Mẹ, bọn con gì, chỉ là chuyện Đình Từ Tết khả năng sẽ thăng chức.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-357.html.]

Nói xong, cẩn thận từng li từng tí mong đợi Dương Đào Tâm và Chu Phục Cường một cái, mong đợi thể từ trong miệng bọn họ lời giống như ủng hộ, nhưng đợi nửa ngày cũng đợi .

Biết lạnh nhạt, Điền Thúy Nga ngượng ngùng thu hồi tầm mắt, trong lòng nhịn mắng: “Hai cái đồ già bất t.ử, đúng là keo kiệt, chuyện nhỏ cũng giúp!”

Đợi cơm ăn gần xong, Dương Đào Tâm đề nghị xem Trình Phương Thu, bà , khác tự nhiên cũng theo, nhưng Dương Đào Tâm cho bọn họ phòng, chỉ bảo bọn họ đợi ở bên ngoài.

Cũng may lúc bọn họ đến, Trình Phương Thu đỡ hơn nhiều, xuất hiện tình huống ngửi thấy mùi rượu là nôn nữa, còn uống một chút nước mì thanh đạm, ăn một ít mì.

“Đứa nhỏ là đứa nghịch ngợm, đêm giao thừa bắt lấy cháu mà giày vò.” Dương Đào Tâm vỗ vỗ mu bàn tay Trình Phương Thu, , tiếp lời, đó liền thấy Dương Đào Tâm từ trong túi lấy một bao lì xì lớn.

Trình Phương Thu liếc độ dày , ngay đó liền khách sáo từ chối hai , mới nhận lấy.

“Mỗi đứa nhỏ đều , là chút tâm ý của bà và ông nội các cháu.” Dương Đào Tâm cách chăn sờ bụng Trình Phương Thu một cái, : “Chưa lọt lòng cũng , nhận lì xì thì ngoan một chút, đừng ầm ĩ với cháu nữa.”

“Lời bà cố thấy ? Bảo bối lời chút nhé.” Trình Phương Thu cũng phối hợp giáo d.ụ.c nhỏ một phen.

Ở phòng khách một lát, Trình Phương Thu cảm thấy vấn đề gì nữa, mới cửa, đầu ngõ đốt pháo hoa.

“Thật sự chứ?” Dáng vẻ yếu ớt của cô cách đây lâu còn rõ mồn một mắt, trong lòng Chu Ứng Hoài hoảng loạn lợi hại, hơn nữa pháo hoa cũng mùi, ngộ nhỡ tới một nữa…

“Vâng, .” Trình Phương Thu thấy Chu Ứng Hoài vẻ mặt đầy ưu sầu , khỏi trộm nắm lấy tay , cong cong môi, “Mau một cái nào.”

Nghe cô , Chu Ứng Hoài liền nặn một nụ , nhưng thế nào cũng thấy miễn cưỡng.

Trình Phương Thu híp híp mắt, nhớ tới cái gì, nhỏ giọng mở miệng hỏi: “Anh sẽ là bởi vì em lúc bảo đừng chạm em, cho nên giận chứ?”

“Sao thể vì cái mà giận em?” Chu Ứng Hoài nghĩ cũng nghĩ liền phản bác, mày kiếm nhíu .

Trình Phương Thu cũng là trêu chọc một chút, thật sự cho là như , cho nên nhanh : “Vậy thì , Đoạn Nguyệt và đều , em cái là phản ứng bình thường, hơn nữa em đều m.a.n.g t.h.a.i lâu như , đây vẫn là đầu tiên xuất hiện nôn nghén, may mắn hơn tuyệt đại bộ phận t.h.a.i p.h.ụ , em đều để trong lòng nữa, cũng đừng quá lo lắng.”

Chu Ứng Hoài cô chằm chằm, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc nên lời, đổi tay hai đang nắm thành mười ngón tay đan c.h.ặ.t, nghiêm túc : “Thu Thu, yêu em.”

Ánh mắt hai chạm trong sự rực rỡ của pháo hoa, nở rộ ánh lửa lộng lẫy.

Đây là đầu tiên trực diện sự vất vả của phụ nữ mang thai, đối với việc cũng cảm ngộ thực chất, chỉ cần nghĩ đến sắc mặt trắng bệch như tờ giấy và thần sắc khó chịu đến cực điểm của cô, liền cảm thấy hô hấp đơn giản nhất cũng thành một loại xa xỉ.

 

 

Loading...