Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Thích Làm Tinh - Chương 352

Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:04:46
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đặng Thanh Vãn yên nâng cổ tay lên đồng hồ bao nhiêu , đang định tìm một lý do vệ sinh tránh mặt một chút, thì cửa lớn từ bên ngoài đẩy .

Mọi tiếng sang, liền thấy Chu Ứng Thần đang thở hồng hộc, từ bên ngoài chạy , cả đều mang theo lạnh, tầm mắt quét một vòng trong phòng, cuối cùng khóa c.h.ặ.t Đặng Thanh Vãn.

Cậu cũng lời nào, cứ thế chằm chằm cô.

Rõ ràng chỉ một thời gian ngắn gặp, như mấy đời.

Đặng Thanh Vãn hoảng hốt trong chốc lát, đến cả tự nhiên, nhéo nhéo lòng bàn tay, từ sô pha lên, lấy hết dũng khí dẫn đầu mở miệng : “ tới trả đồ cho .”

Nói xong, lấy hộp gỗ .

Nghe thấy lời cô, ánh mắt Chu Ứng Thần từ mặt cô dời xuống hộp gỗ, khi rõ, sắc mặt lạnh trong nháy mắt, “ cho em , chính là của em.”

“Bây giờ thích hợp nữa.” Đặng Thanh Vãn lắc đầu.

Nghe thấy mấy chữ đó, trong lòng Chu Ứng Thần đau xót, đó bên môi gợi lên một độ cong châm chọc, đang định gì đó, cửa phía đột nhiên Chu Ứng Hoài về muộn một bước đóng .

Tiếng đóng cửa lanh lảnh kéo lý trí của trở về đôi chút, nhớ tới lời Chu Ứng Hoài với , ép buộc bản bình tĩnh , : “Chúng chuyện riêng một chút.”

“Lát nữa còn việc, chuyện nữa.” Đặng Thanh Vãn khom lưng đặt hộp gỗ lên bàn , xong liền cáo từ, đúng lúc , cổ tay đột nhiên nắm lấy, hộp gỗ đặt xuống cũng nhét trong tay cô.

“Đặng Thanh Vãn, đến mức chút thời gian cũng cho chứ?” Chu Ứng Thần mắt cô, lời lạnh lùng, nhưng trong giọng mang theo vài phần run rẩy, thậm chí hốc mắt đều đỏ hơn một nửa.

…” Đặng Thanh Vãn thấy như , lời từ chối, rốt cuộc là thỏa hiệp.

Thấy cô đồng ý, Chu Ứng Thần cũng buông tay cô , chào hỏi đơn giản với , liền cưỡng ép kéo lên lầu.

“Ây, cái …”

Lưu Tô Hà vốn dĩ còn Đặng Thanh Vãn mắt mắt, mũi mũi, lúc thấy con trai chút thô lỗ đưa cô nương , chút lo lắng.

“Yên tâm , Chu Ứng Thần nào nỡ động thủ.”

Chu Ứng Hoài thẳng đến bên cạnh Trình Phương Thu, thấy cô còn một nửa quả lê ăn xong, thuận tay cầm lên ăn nốt.

Nghe lời Chu Ứng Hoài, Lưu Tô Hà theo bản năng phản bác, đó liền nhớ tới dáng vẻ Chu Ứng Thần như lạnh lùng vô tình, thực chất là hèn mọn cầu xin cô nương chuyện một chút, lời dâng lên đến cổ họng, nuốt trở về.

“Sao ăn của em?” Trình Phương Thu đang hóng chuyện đây, đầu phát hiện dưa của ăn mất, lập tức giận dỗi : “Đây là gọt cho em mà!”

“Nói cả một đường, miệng khô.” Chu Ứng Hoài , ấn cô xuống sô pha, dỗ dành: “Lát nữa gọt cho em quả khác.”

“Thế thì giống .” Trình Phương Thu chu môi, vươn tay nhéo Chu Ứng Hoài một cái.

“Có gì giống ? Mẹ gọt ngọt hơn chút ? Bà xã, em thế là thiên vị .” Chu Ứng Hoài ôm cánh tay, đau đớn kêu lên một tiếng.

Hai bọn họ kẻ xướng hoạ, đến mức Lưu Tô Hà phì một tiếng, “Mẹ gọt cho hai đứa mỗi đứa một quả nữa, đừng tranh nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-352.html.]

“Cảm ơn .”

Gần như Lưu Tô Hà dứt lời, Trình Phương Thu và Chu Ứng Hoài liền đồng thanh lanh lảnh đáp .

Chu Chí Hoành nhếch môi, theo sát : “Gọt cho một quả nữa.”

Trong đầu Lưu Tô Hà lóe lên tia sáng, dở dở mở miệng: “Được lắm, mấy từng một gài bẫy đấy ?”

“Mẹ là nhất, con ăn , con giúp một tay.” Trình Phương Thu hì hì, sán đến bên cạnh Lưu Tô Hà ôm lấy cánh tay bà lắc lắc, dáng vẻ kiều tiếu khiến Lưu Tô Hà đến mắt híp thành một đường chỉ, tâm trạng cũng lên.

Cả nhà cứ thế ở phòng khách trò chuyện, thuận tiện cắt nốt chỗ giấy cắt hoa cắt xong lúc .

Đợi một cái là hết cả buổi chiều, mãi đến khi cơm tối xong , hai vẫn , Lưu Tô Hà chút lo lắng con trai bắt nạt cô nương , còn lén lút lên ngóng ở cửa, thấy động tĩnh gì nên , mới yên tâm.

Đến giờ cơm, Chu Ứng Thần mới dẫn từ lầu xuống, mắt hai đều chút đỏ, rõ ràng là .

Đặng Thanh Vãn , Chu Ứng Thần sống c.h.ế.t chịu, trực tiếp để cô bên cạnh ăn cơm, là gắp thức ăn, là rót nước trái cây, là ân cần.

Mọi bầu khí vi diệu giữa bọn họ, trong lòng tuy tò mò, nhưng đều ăn ý nhiều chuyện hỏi một câu.

Đợi đến khi ăn xong cơm, Chu Ứng Thần đưa Đặng Thanh Vãn về nhà, quần chúng ăn dưa mới tụ cùng bát quái.

“Thế hòa ?” Trình Phương Thu lên tiếng tiên.

Lưu Tô Hà hừ lạnh một tiếng, “Mười phần thì tám chín phần là , con xem Ứng Thần đồ cái gì ở con bé đó? Đều như , còn thể mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh dỗ về?”

là m.ô.n.g lạnh thật, e là dỗ về .” Trình Phương Thu khách quan một câu.

Thấy chồng nàng dâu bọn họ thảo luận nhiệt tình, Chu Ứng Hoài u u : “Con khi trở về chuyện với Ứng Thần, từ trong đó phát hiện một vấn đề, liền nhờ bạn bè tra xét một chút.”

Nghe , Trình Phương Thu và Lưu Tô Hà dừng câu chuyện, sôi nổi về phía Chu Ứng Hoài.

“Chuyện trách thì trách Chu Ứng Thần.”

Lời của Chu Ứng Hoài khiến Trình Phương Thu và Lưu Tô Hà dám tin trừng lớn mắt, đặc biệt là Lưu Tô Hà, bà nhíu mày phản bác: “Sao thể trách Ứng Thần, nó sai cái gì?”

“Chỗ nào cũng sai.”

Lưu Tô Hà sửng sốt, mày nhíu càng sâu, “Có uẩn khúc?”

Trình Phương Thu cũng tò mò hỏi: “Ý của là đồng chí Đặng đề nghị chia tay, bên trong ẩn tình khác, cô là bất đắc dĩ?”

“Ừ, trong cuộc u mê, ngoài cuộc tỉnh táo, bọn họ tuổi tác còn nhỏ, gặp chuyện xử lý thoả đáng, thì dễ dàng sẽ xảy chuyện như .”

 

 

Loading...