“…” Trình Phương Thu định , Chu Ứng Hoài cắt ngang, “E là tiện lắm, là cô tự đưa cho .”
Nghe , chỉ Đặng Thanh Vãn kinh ngạc Chu Ứng Hoài, ngay cả Trình Phương Thu cũng ngạc nhiên .
Chu Ứng Hoài mặt đổi sắc yên tại chỗ.
Người bình thường Đặng Thanh Vãn , chắc chắn sẽ đồng ý ngay, dù cũng chẳng chuyện phiền toái gì, nhưng Chu Ứng Hoài từ chối ngoài dự đoán, thật khiến chút ngạc nhiên.
Hàng mi Đặng Thanh Vãn run lên, theo bản năng tìm một cái cớ: “Buổi tối còn hẹn, thời gian kịp nữa , nếu hôm nay đưa cho thì Tết sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa, cho nên…”
Lời phía hết, nhưng ý tứ diễn đạt rõ ràng, đó là cô nhờ bọn họ chuyển giúp.
Trình Phương Thu biểu cảm chút tự nhiên của Đặng Thanh Vãn, lập tức đoán cô đang dối. Nếu buổi tối cô thật sự việc, sẽ lảng vảng mãi ở cổng lớn, do dự lâu như , lãng phí thời gian.
Cô như càng giống như gặp Chu Ứng Thần, đúng hơn là dám gặp Chu Ứng Thần?
Nếu là bạn bè bình thường, chắc chắn sẽ thái độ như .
Nhớ tới khả năng mà cả nhà suy đoán lúc nãy, Trình Phương Thu nghiêng đầu khỏi Đặng Thanh Vãn thêm vài .
Chẳng lẽ cô chính là cô bạn gái cũ kiêm đàn chị của Chu Ứng Thần? lúc ở Vinh Châu, Chu Ứng Thần chẳng bọn họ là quan hệ đàn và đàn em ?
Cô ở giữa xảy chuyện gì dẫn đến hiểu lầm như , nhưng đối với việc bọn họ đến với cô cảm thấy ngạc nhiên. Dù lúc đó sự thưởng thức và hảo cảm trong mắt Chu Ứng Thần đều sắp tràn ngoài , Đặng Thanh Vãn cũng phản cảm với Chu Ứng Thần.
Hai từ Vinh Châu trở trường học đó gặp , đó chính là Hỏa đụng Trái Đất, tia lửa nổ tung b.ắ.n tứ tung.
ngờ tình yêu đầy kịch tính mới bắt đầu bao lâu, kết thúc bằng cách thức mấy thể diện như .
Nghĩ đến nguyên nhân chia tay của hai , ánh mắt Trình Phương Thu lóe lên. Mặc dù chỉ mới gặp Đặng Thanh Vãn hai , nhưng cô đối phương giống loại "lên bờ liền c.h.é.m trong mộng", trong đó liệu hiểu lầm gì rõ ?
mặt lòng, Trình Phương Thu với Đặng Thanh Vãn lắm, cũng chuyện giữa hai , lúc tiện mở miệng, bèn mím môi gì.
Hơn nữa Chu Ứng Hoài ngăn cô , với sự hiểu của cô đối với , rõ ràng là giữ , kéo dài thời gian đợi Chu Ứng Thần trở về, để hai bọn họ chuyện riêng một chút.
Nếu hiểu lầm, đây cũng xem như là một cơ hội để rõ.
Nếu hiểu lầm, cũng xem như đặt một dấu chấm hết triệt để cho tình cảm của hai , từ nay về mạnh ai nấy sống.
“Không tốn bao nhiêu thời gian , nhà chúng ở ngay phía , bây giờ tìm Ứng Thần về, để chị dâu cô đưa cô về nhà một lát, sẽ quá mười phút, nếu đến lúc đó cô vội, cũng thể .”
Chu Ứng Hoài buông tha, xong bổ sung: “Dù sớm trả muộn trả đều trả, chi bằng nhân lúc hôm nay trả luôn cho đỡ việc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-350.html.]
Nghe , Đặng Thanh Vãn sửng sốt, giữa trán thoáng qua một tia rối rắm, nhưng lời của Chu Ứng Hoài chặn hết đường lui đường tiến của cô, cô tìm lý do từ chối nào khác.
Hơn nữa đồ cô trả đối với hai đều trân quý và ý nghĩa, giao cho khác chuyển giúp, quả thực thích hợp lắm.
Hơn nữa, khi đến cô chuẩn tâm lý sẽ gặp Chu Ứng Thần, đến phút ch.ót lùi bước là chứ?
“Thời tiết cũng lạnh quá, là nhà chuyện ?” Trình Phương Thu giả vờ lơ đãng đỡ eo, vươn tay xoa xoa bụng.
Động tác của cô rõ ràng, Đặng Thanh Vãn tự nhiên chú ý tới, trong đầu nháy mắt nhớ tới Chu Ứng Thần hình như từng nhắc qua với cô chuyện chị dâu mang thai, trong lòng lập tức dâng lên vài phần áy náy.
Bởi vì cô, để một t.h.a.i p.h.ụ ở đây cùng cô chịu lạnh, thật là tội .
Đặng Thanh Vãn lập tức do dự nữa, trực tiếp đồng ý: “Được, phiền chị .”
“Có gì mà phiền? Ứng Hoài, mau tìm Ứng Thần , em đưa đồng chí Đặng về .” Trình Phương Thu thấy Đặng Thanh Vãn đồng ý, vội vàng nháy mắt với Chu Ứng Hoài.
Người chút dở dở , trộm thủ thế tán thưởng với cô, đó liền xoay sải bước rời .
Đợi , hai phụ nữ cũng kẻ về hướng nhà họ Chu.
“Có cần đỡ chị ?” Đặng Thanh Vãn từng ở chung với t.h.a.i phụ, hành vi cử chỉ chút câu nệ, tay chân cũng nên để .
Trình Phương Thu thấy buồn , lắc đầu : “Không , bây giờ còn lộ bụng, kiêu khí đến thế .”
Đặng Thanh Vãn cũng ý thức chút quá cẩn thận, gượng sờ sờ gáy.
“ , ngờ hai khi về trường quan hệ như , là thành bạn bè ? Hay là?” Đối mặt với Đặng Thanh Vãn, Trình Phương Thu do dự hai giây, vẫn giữ phép lịch sự và thiện ý đối với lạ, giả vờ như gì mà mở lời.
Nghe câu hỏi của Trình Phương Thu, Đặng Thanh Vãn tiên khựng hai giây, đó mới chậm rãi đáp: “Chắc tính là bạn bè.”
Bạn bè? Sau e là ngay cả bạn bè cũng nữa.
Bên môi Đặng Thanh Vãn tràn vài phần khổ, đó hít sâu một điều chỉnh cảm xúc, chuyển chủ đề: “Chị dâu, chị là về ăn Tết ạ?”
“ , đợi đến Tết thì về.”
Trình Phương Thu thấy cô nhắc nhiều đến chuyện với Chu Ứng Thần, cũng thức thời hỏi nữa, mà khách sáo một câu: “ đầu tiên tới Kinh Thị, ở bên quen ai, thì, cô vẫn là gương mặt quen thuộc đầu tiên thấy đấy.”
Đặng Thanh Vãn , đang định gì đó thì đến cửa nhà họ Chu, cô liền ngậm miệng , bởi vì gần như bọn họ xuất hiện, một phụ nữ trung niên mở cửa từ bên trong .