Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Thích Làm Tinh - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:55:32
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy còn chuyện ?" Trình Phương Thu cắt ngang lời giải thích của , chọc chọc vai , "Sau nếu còn tái phạm, thì tự quỳ bàn giặt."

Nghe , Chu Ứng Hoài liền hiểu cô đây là định truy cứu nữa, trái tim đang treo lơ lửng lập tức hạ xuống, thở phào nhẹ nhõm một , "Anh ngay bà xã nhất mà."

"Biết là ." Trình Phương Thu nhếch môi, vỗ vỗ lưng .

" mà..."

Sự ngập ngừng đột ngột của khơi dậy lòng hiếu kỳ của cô, bèn truy hỏi một câu, đó liền thấy cúi ghé tai cô câu gì đó.

Nghe rõ lời , vành tai Trình Phương Thu leo lên một tia đỏ ửng, cùng lúc đó trong đầu tự động tưởng tượng cảnh tượng đó, hô hấp khỏi loạn vài phần, cô còn đang do dự, bế ngang cô lên, sải bước về phía vị trí bàn trang điểm.

Chiếc áo ban đầu cô dùng để che gương lót m.ô.n.g cô, mắt cá chân nắm lấy, ngay đó hai chân nâng lên đặt lên vai .

Tất cả những chuyện quá vội vàng, cô còn phản ứng xảy , Trình Phương Thu theo bản năng ngẩng đầu gương, liền từ bên trong thấy hai cơ thể quấn lấy , cùng với việc vùi đầu giữa đôi chân trắng nõn trơn bóng của cô...

Cảnh tượng quá sức công phá, hỏa khí đều điều động, hổ nóng bỏng.

Một mặt lòng hổ cho phép cô tiếp tục, mặt khác ngược .

Hai luồng sức mạnh ngừng giằng co, đúng lúc , bên tai cô nữa vang lên giọng của : "Thế nào? Có ..."

Trình Phương Thu vội vàng bịt miệng , tránh cho lời hổ báo cáo chồn gì.

Chu Ứng Hoài ngược lên tiếng nữa, nhưng từng tấc xâm nhập, khiến cô cũng lời nào.

Trải qua chuyện , cô còn mặt mũi nào nhắc đến chuyện liên quan đến bàn trang điểm nữa.

May mà tiệm chụp ảnh cho cô nghỉ ba ngày, nếu cô thật sự nổi, ở nhà hai ngày, cô mới sức tìm Từ Kỳ Kỳ, đưa đặc sản mang về từ thành phố Hỗ cho cô .

Trình Phương Thu đưa đồ cho cô , , ho nhẹ một tiếng mới : "Em ngoài, đương nhiên chị em về , vốn định về là tìm chị ngay, nhưng tàu hỏa mệt quá, nên nghỉ ngơi thêm hai ngày."

Rốt cuộc là vì tàu hỏa mệt quá, cái gì khác mệt quá, chuyện chỉ cô mới .

Trình Phương Thu tiếp tục tán gẫu về chủ đề nữa, bèn chuyển chủ đề: "Hai ngày nữa là tết Dương lịch , chị và chồng chị định trải qua thế nào?"

"Về nhà chồng chị ăn bữa cơm đoàn viên, chồng chị hai hôm gọi điện gọi bọn chị ." Từ Kỳ Kỳ bếp rót cho Trình Phương Thu một cốc nóng, hai ghế sô pha trò chuyện, "Còn các em?"

"Chắc là về quê với cha em thôi." Tính Trình Học Tuấn cũng sắp nghỉ tết Dương lịch , bắt xe cùng về.

Từ Kỳ Kỳ gật đầu, nghĩ đến cái gì, nháy mắt hiệu với Trình Phương Thu một hồi, "Phương Bình và Viên Phong thành đôi , hai gần đây dính lấy lắm."

"Thật á?" Trình Phương Thu trố mắt, thật lòng vui mừng cho bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-xinh-dep-thich-lam-tinh/chuong-288.html.]

Viên Phong tướng mạo thanh tú, tính tình dịu dàng, công việc thể diện, cha còn đều là lãnh đạo nhỏ trong đơn vị, Đỗ Phương Bình yêu đương với , thiệt thòi, quan trọng là cô thích!

"Thật, Phương Bình gọi điện cho chị đấy, còn rút thời gian mời chúng ăn cơm." Từ Kỳ Kỳ hì hì, "Chị c.h.é.m cô một bữa trò mới ."

Trình Phương Thu cũng : "Em cũng mang đặc sản thành phố Hỗ cho cô , đến lúc đó đưa cho cô luôn."

Bất tri bất giác trò chuyện đến lúc Thường Ngạn An tan , Từ Kỳ Kỳ liền giữ cô ăn cơm, còn bảo Thường Ngạn An gọi Chu Ứng Hoài qua.

Ăn xong cơm chút no, hai dạo một vòng mới về nhà, về đến nhà điện thoại bàn reo, Chu Ứng Hoài , bao lâu gọi cô: "Tìm em đấy."

Giờ sẽ là ai nhỉ?

"A lô?"

"Thu Thu, là chị Đinh Ngọc Chi đây."

"Chị Ngọc Chi?" Trình Phương Thu thật sự chút kinh ngạc, tông giọng cũng cao lên.

Giọng Đinh Ngọc Chi thì càng lớn hơn, thậm chí chút kích động, "Thu Thu, chị chuyện với em."

"Chuyện gì?" Nghe giọng điệu bình thường của cô , Trình Phương Thu cũng chút căng thẳng.

"Em còn nhớ những giải thưởng em nhận ở đại hội giao lưu ? Hóa đó là bài kiểm tra ngầm do Hiệp hội Nhiếp ảnh Toàn quốc tổ chức, mấy đầu sẽ cơ hội tuyển chọn, đó điều đến các thành phố lớn như Kinh Thị, thành phố Hỗ, thành phố Quảng, thành phố Tân việc, tham gia dự án mới lấy mẫu phong thổ nhân tình khắp cả nước!"

Nghe thấy lời , tim Trình Phương Thu đập thình thịch liên hồi, ngay cả hô hấp cũng dồn dập thêm hai phần.

"Còn nữa, chị chủ quản chị , hai ngày nay sẽ nhân vật lớn đến Vinh Châu thị sát, thuận tiện tìm các nhiếp ảnh gia biểu hiện xuất sắc trong đại hội nhiếp ảnh ở mấy tỉnh lân cận chuyện, chị đoán ước chừng chính là chuyện tuyển chọn ."

"Thu Thu em nhiều giải thưởng như , em chắc chắn sẽ chọn."

Lời của Đinh Ngọc Chi giống như một tiếng sấm nặng nề giáng xuống trong lòng, tay cầm ống của Trình Phương Thu cũng run lên, vẫn là Chu Ứng Hoài giúp đỡ một chút, cô mới hồn, cảm ơn Đinh Ngọc Chi, trò chuyện vài câu, mới cúp điện thoại.

"Chu Ứng Hoài!"

Trình Phương Thu vui đến mức suýt nhảy cẫng lên, cô nhào tới ôm lấy , tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nhớ lúc đầu cô đến tiệm chụp ảnh Hồng Mộng việc chỉ là để tiếp xúc gần gũi với máy ảnh và các thiết khác của thời đại , là ôm tâm thái cá mặn yên , nhưng về dần dần, sự nhiệt tình với công việc, sự coi trọng tiệm chụp ảnh bọn Lý Đào Viễn ảnh hưởng, cô bất tri bất giác đổi suy nghĩ.

Mỗi ngày đều nghiêm túc đối đãi, thành tâm dạy bọn họ kỹ thuật chụp ảnh...

Cho đến tận bây giờ khả năng gia nhập hiệp hội đất nước công nhận nhất về nhiếp ảnh ở thời đại , trở thành một thành viên trong đó, cô mới coi như thật sự hiểu , cô thích cảm giác leo lên cao như .

 

 

Loading...